Tác giả: Thiên Mỹ Khả
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1062 lượt.
Thần.
Cố Hạo Thần mỉm cười nhìn cô, không phải là đang ghen chứ?
“Ừm… có… nhưng tôi không có hứng.”
Triệu Mạn Di nở nụ cười nhạt, cô níu lấy tay anh.
“Không có hứng vì lợi nhuận không cao? Hay không có hứng với Lương tiểu thư?”
Cố Hạo Thần khựng lại, anh quay sang nhìn Triệu Mạn Di.
“Em đoán xem.”
Triệu Mạn Di đứng dậy khỏi ghế, ngồi lên bàn, đẩy laptop và tài liệu sang chỗ khác. Cô cởi giầy cao gót, đặt bàn chân lên đùi Cố Hạo Thần, hai tay chống ra sau. Quần lót ren ẩn hiện dười váy ngắn màu đỏ rực.
Cô cất giọng mị hoặc.
“Nếu anh nói không có hứng với Lương tiểu thư, em sẽ vô cùng buồn, vì nếu cô ta đủ quyến rũ, anh sẽ có hứng với cô ta. Nếu anh nói không có hứng vì lợi nhuận không cao, tức là anh vẫn có hứng với cô ta. Vì thế…”- cô đưa chân lướt qua eo anh, nghiêng đầu, giọng nói như thầm thì, cô hơi ghé lại phía anh- “Em sẽ vô cùng cảm kích khi anh nói anh không có hợp tác với Lương thị, và anh chẳng biết cô ta là ai.”
Cố Hạo Thần chăm chú nhìn Triệu Mạn Di, cô có thật sự là mười tám tuổi tiếp quản Triệu Thế Vương không? Cô quá sắc sảo, quá thông minh, quá giảo hoạt.
Anh mỉm cười rồi tắt ngay, túm lấy đôi chân không yên phận của cô, kéo cô ngồi lên đùi, mặt đối mặt, anh cởi phăng chiếc váy liền của cô ra.
“Di, tôi sợ em rồi đấy, em làm tôi thấy không còn ai quyến rũ
hơn em nữa rồi.”
Triệu Mạn Di mỉm cười ma mãnh, cô ghé bên tai anh.
“Đó là đáp án mà em mong muốn nhất.”
“Chết tiệt.”- cô liên tục quyến rũ anh, vậy anh có thể để ý ai được nữa đây?- “Đừng làm tôi muốn em nữa.”
“Mục đích của em là làm anh muốn em mà.”- Triệu Mạn Di cắn nhẹ lên vai Cố Hạo Thần.
Cố Hạo Thần cởi hết đồ trên người cô, cũng cởi bộ vest cản trở mình ra. Cô mãi mãi khiến anh cảm thấy không đủ.
Triệu Mạn Di mệt mỏi tựa vào người Cố Hạo Thần, anh cũng thỏa mãn ôm lấy cô, trên người hai người còn vương đầy dư vị tình dục nồng đậm. Anh khẽ bên tai cô.
“Chuyện của chúng ta có thể công khai chưa?”
Cô sững người, điều này, dường như cô chưa từng nghĩ tới.
“Giờ chưa phải lúc.”- cô lắc đầu. Giờ cô chưa thấy thích hợp cho chuyện này.
Cố Hạo Thần thở dài, thôi nếu cô muốn vậy cũng không sao, chỉ cần tình cảm của cô dành cho anh là được.
Vài ngày sau, khi Cố Hạo Thần đang ngồi làm việc, anh nhận được thông tin từ Bạch Phi Hằng mang tới.
“Lương thị phá sản, giờ đã bị thu mua, hơn nữa nợ nần chồng chất, mọi sự hợp tác bị hủy, nguyên nhân không rõ vì sao. Nhưng may là chúng ta chưa hợp tác với họ.”
Cố Hạo Thần cười nhạt, điều này sáng nay anh cũng vừa nghe qua, nhưng chưa biết tập đoàn nào thu mua Lương thị.
“Cậu có nghe qua về tập đoàn nào đã thu mua Lương thị không?”
Bạch Phi Hằng thở dài.
Cô có thể ác độc cũng được, nham hiểm cũng không sao, anh chấp nhận yêu một nữ nhân lòng dạ hiểm độc.
Không gian rộng rãi sang trọng của nhà hàng trở nên ngột ngạt với Triệu Mạn Di, đây không phải là điều cô muốn.
Chiều vừa ra khỏi nhà, Cố Thiên Tự đã đợi sẵn cô bên ngoài, anh muốn đưa cô đi uống cà phê. Mà cô lại không từ chối.
“Dạo này em sao vậy Di? Anh có cảm giác như em không muốn gặp anh.”- Cố Thiên Tự chạm vào tay cô. Anh chỉ sợ bây giờ ngay cả làm bạn cũng khó.
Triệu Mạn Di nhìn anh, là vẻ lạnh lùng nhìn anh, cô không ngờ anh có thể giả vờ hay như vậy.
“Không có mà, dạo này Triệu Thế Vương có nhiều việc, hơn nữa em còn đang trong việc vừa hợp tác vừa thu mua, nên rất bận.”
Cố Thiên Tự đã nguôi đi phần nào, anh mỉm cười vui vẻ với cô.
“Vậy tối nay em rảnh không? Anh mời em qua nhà anh ăn cơm.”
“Được.”- Triệu Mạn Di đồng ý. Dù sao gần một tuần này cô chưa gặp Cố Hạo Thần.
Cố Thiên Tự vui vẻ lái xe về Cố thị. Anh rất mong đến ngày này.
Triệu Mạn Di khóe môi nhếch lên, anh nghĩ cô sẽ chấp nhận lời giới thiệu mình là bạn gái anh với cha mẹ anh sao?
“Thiên Tự, em hi vọng cha mẹ anh sẽ không hiểu lầm về quan hệ của chúng ta.”
Cố Thiên Tự mỉm cười.
“Được rồi, Di, mọi thứ đều theo ý em.”
Triệu Mạn Di hài lòng ngồi lại ghế, nụ cười ma mị của cô vẫn chưa phai nơi khóe môi.
Tới Cố gia, Cố Thiên Tự dẫn Triệu Mạn Di vào bên trong, người đầu tiên Triệu Mạn Di nhìn thấy lại là Cố Hạo Thần.
Anh ngồi trên sofa, mệt mỏi ngả ra sau, vì hậu quả của Triệu Mạn Di để lại cho anh là một cuộc hợp tác hụt với Lương thị, nên anh phải ra tay giải quyết bằng cách hợp tác với một tập đoàn khác cho đỡ mất công chuẩn bị kế hoạch.
Thấy có tiếng giày cao gót bước vào, Cố Hạo Thần mở mắt.
Anh vô cùng ngạc nhiên khi thấy Triệu Mạn Di, anh còn dụi mắt vài lần để nhìn cho rõ.
“Chào anh.”- Triệu Mạn Di gật đầu, khẽ mỉm cười. Mới chỉ gần một tuần chưa gặp mà cô đã thấy Cố Hạo Thần có phần gầy đi. Chợt hơi tự trách mình đã phá đi hợp tác của anh và Lương thị, nhưng cô vẫn hài lòng vì kết quả đạt được.
Cố Hạo Thần chưa kịp nói gì, đằng sau Triệu Mạn Di, Cố Thiên Tự đã tiến vào.
“Hạo Thần, đây là Triệu Mạn Di, như em đã gặp một lần trước rồi đấy.”
Cố Hạo Thần nheo mắt, cô đi c