Tác giả: Mộc Khinh Yên
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1395 lượt.
hư anh? – Đường Ái Hân vẫn ngồi chửi chồng trước mặt mọi người.
- Chị đừng có chửi anh ấy được không? Anh ấy không vô dụng, anh ấy là người đàn ông ưu tú nhất, tốt bụng nhất thế giới này. – Nước mắt của Lạc Tiểu Phàm không ngừng rơi ra, trái tim cô quặn đau. Cô luôn tưởng rằng Khương Hạo sống rất hạnh phúc, rất vui vẻ, bởi vậy cô mới buông anh ra. Cô không bao giờ nỡ làm anh đau dù chỉ một chút, vậy mà con đàn bà đó lại dám tát anh.
Lâm Nam Vũ thấy Lạc Tiểu Phàm khóc vì một người đàn ông không bằng mình thì cảm giác đau lòng, khó chịu lại dâng lên. Anh ôm chặt Lạc Tiểu Phàm, chỉ tay vào người đàn bà trước mặt:
- Cút, lập tức biến mất khỏi mắt tôi, nếu không thì tự chịu lấy hậu quả.
Đường Ái Hân hoảng hốt đứng lên, hừ giọng với Lâm Nam Vũ:
- Hừ! Có gì đâu mà giỏi giang, chẳng phải chỉ có vài đồng tiền thôi sao? Tôi không sợ anh đâu! – Nhưng chị ta vẫn vội vã xỏ giày vào rồi đi.
Lâm Nam Vũ vỗ vai Lạc Tiểu Phàm, an ủi:
- Được rồi, đừng khóc nữa. – Sau đó chua xót nói. – Anh còn đẹp trai hơn hắn, vậy mà chưa thấy em đối xử với anh như thế bao giờ, đau lòng thật. Mắt mũi em để đâu mà lại thích gã đàn ông như thế.
- Sao cô ta dám đánh anh ấy? Sao cô ta dám?
Nghe Lạc Tiểu Phàm cứ lẩm bẩm mãi câu đó, Lâm Nam Vũ chỉ hận là không thể khâu miệng cô lại:
- Đồ đàn bà chết tiệt, nói đủ chưa hả? Em không biết là có người sẽ ghen sao?
Lạc Tiểu Phàm ôm chặt Lâm Nam Vũ, nói:
- Anh có biết không? Bọn em lớn lên bên nhau, đi học cùng nhau, cùng tới thành phố khác lập nghiệp, cùng đi Anh quốc, anh ấy là người quan trọng nhất trong cuộc đời em, em không cho phép người khác làm tổn thương tới anh ấy, tuyệt đối không cho phép!
Lâm Nam Vũ giận dữ dùng miệng mình ngăn những câu nói của cô lại, để cô không nói ra những lời khiến anh không thoải mái nữa:
- Từ nay về sau em chỉ được nhìn anh, không được nghĩ tới người đàn ông khác, trừ phi gã đó giỏi giang hơn anh, nếu không thì hãy ngậm miệng lại, biết chưa?
Nhân viên phục vụ mang trà tới rồi mang một vài món lạnh, sau đó là mang gia vị và rau sống, rồi anh ta đặt thịt vào lò nướng, thịt nướng chín để sang một bên. Lâm Nam Vũ lấy một cọng rau sống, cuộn tỏi, tương ớt, hạt tiêu với thịt nướng vào rồi đặt vào tay Lạc Tiểu Phàm:
- Đói chưa? Mau ăn đi! Đồ ăn Hàn Quốc ở quán này là chính tông đấy, mùi vị của canh cũng ngon lắm.
Lạc Tiểu Phàm nhét miếng thức ăn vào miệng, cảm giác cay nóng trong miệng khiến tâm trạng cô dễ chịu hơn nhiều.
Lâm Nam Vũ mỉm cười dịu dàng:
- Thế nào, có ngon không? Đây là món ăn mà anh thích nhất. Anh cũng biết làm, lần sau sẽ làm cho em ăn.
Lạc Tiểu Phàm không lên tiếng, chỉ ăn hết chỗ thức ăn trên bàn, cứ như thể số thịt đó được cắt từ người đàn bà đó ra vậy.
Lâm Nam Vũ nhìn tướng ăn xấu xí của Lạc Tiểu Phàm, thở dài lắc đầu:
- Lợn, em đúng là lợn! Không thể ăn nhỏ nhẹ một chút được sao? Em có thấy người khác đều đang nhìn em không? Sao anh lại thích một con lợn hả, đúng là mắt mình càng ngày càng tệ. – Vừa nói xong, đầu anh lập tức bị cái thìa trong tay Lạc Tiểu Phàm gõ vào:
- Không nói chuyện thì không ai tưởng anh câm đâu! Anh bảo ai là lợn, anh hả? Anh không những có bản tính của một con lợn mà còn có thú tính của một con lợn.
Lâm Nam Vũ xoa đầu, cau mày, đôi mắt sâu thẳm nhìn Lạc Tiểu Phàm, một nét đau đớn thoảng qua khóe miệng:
- Anh là lợn, vậy hắn ta là cái gì? Một gã không đẹp trai bằng anh, em có mắt không hả? Lẽ nào không phân biệt được ai đẹp trai hơn sao? Có cần anh dạy cho em không, để em không gọi bừa anh là lợn nữa. Em nói đi, có phải em vẫn nhớ tới hắn không? Chẳng nhẽ hắn tốt hơn anh sao?
- Đúng, tốt hơn anh một nghìn lần, một vạn lần! Bởi vì anh không thể nào so sánh với anh ấy được! – Lạc Tiểu Phàm vừa nói xong đã đứng lên, đáy mắt ánh lên sự đau đớn.
Lâm Nam Vũ cũng đứng lên:
- Hừ, bất quá hắn chỉ là một gã đàn ông ăn bám, tôi chẳng thấy hắn có chỗ nào tốt đẹp cả.
- Anh… – Lạc Tiểu Phàm cười. – Chẳng phải anh cũng ăn bám đó sao? Chỉ có điều anh ăn bám của bố mẹ anh, anh tưởng rằng bán cái bộ mặt của anh đi thì đáng tiền lắm sao?
- Em… Lạc Tiểu Phàm!
Lạc Tiểu Phàm không nói gì nữa, đi thẳng ra cửa, xì một tiếng rõ dài. Cô nên hận anh mới đúng, nên hy vọng anh bị mụ đàn bà đó bỏ rơi, để anh nếm trải cảm giác đau đớn khi thất tình, nhưng khi chứng kiến tất cả những chuyện xảy ra trước mắt cô, cô lại hy vọng anh sẽ sống vui vẻ.
Lâm Nam Vũ kéo Lạc Tiểu Phàm lên xe, hai người không ai nói với ai lời nào. Chiếc xe lái thẳng tới Câu lạc bộ KS, Lâm Nam Vũ cười lạnh lùng:
- Xuống đi! Lợn, không phải vì gã đàn ông đó mà quên mất lời hẹn của chúng ta chứ! Hay là em sợ rồi?
- Em không quên lời hẹn đâu, bởi vì em đang cần tìm người để phát tiết, nếu mà không phải mất tiền thì càng tốt! – Lạc Tiểu Phàm nhảy khỏi xe, liếc xéo Lâm Nam Vũ.
- Hừ, ha ha, đồ đàn bà chết tiệt, lẽ nào em chỉ biết dùng miệng mình để phát tiết thôi sao? – Lâm Nam Vũ đã quyết định là sẽ dạy dỗ cho người đàn bà không biết trời cao đất dày này một trận nên thân.
Lâm Nam Vũ đi t