Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Đôi Môi Em

Yêu Đôi Môi Em

Tác giả: Mộc Khinh Yên

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341397

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1397 lượt.

ăng ra.
- Được, tôi không thèm nói nhiều lời với loại người vô học như cô. Tôi hỏi cô, vết thương trên mặt con trai tôi có phải là do cô đánh không? – Kiều Ngọc Phượng hằn học lườm Lạc Tiểu Phàm.
Lạc Tiểu Phàm xoa xoa cổ mình, rồi vuốt vuốt mái tóc, dửng dưng nhìn Kiều Ngọc Phượng rồi nói:
- Phiền bà nói rõ một chút? Con trai bà là ai? Tôi quen nhiều đàn ông lắm, làm sao tôi biết ai là con trai bà chứ?
Kiều Ngọc Phượng tức quá thở hổn hển, cố nén ngọn lửa giận trong lòng, nói:
- Con trai tôi là Lâm Nam Vũ, chắc là cô có quen nó chứ?
Lạc Tiểu Phàm hừ một tiếng, nhìn Kiều Ngọc Phượng từ trên xuống dưới, chả trách cái gã khố nạn đó ngông cuồng như thế, thì ra là vì có một bà mẹ bất lịch sự như thế này. Cô chép miệng:
- Ồ! Tôi còn tưởng bà đang nói tới ai! Thì ra là gã khốn nạn Lâm Nam Vũ à! Đúng, đúng là tôi đánh đấy, sao hả? Lần sau nếu tôi còn gặp hắn, tôi sẽ còn đánh cho hắn sưng vù mặt mũi lên lần nữa.
- Cô… Kiều Ngọc Phượng giơ cao tay lên, định giáng cho Lạc Tiểu Phàm một cái tát nhưng Lạc Tiểu Phàm đã nhanh chóng nắm chặt tay bà, ngẩng cao mặt, hai mắt nheo lại, kiêu ngạo nói:
- Bà già đoán thử xem, vết thương trên mặt tôi là do ai đánh?
Kiều Ngọc Phượng nhìn khuôn mặt còn sưng hơn mặt Lâm Nam Vũ của Lạc Tiểu Phàm, trong lòng thầm kêu khổ, bụm miệng:
- Là…
- Đúng rồi, là con trai bà, chính là gã khốn nạn con trai bà đánh mặt tôi ra nông nỗi này, tôi còn chưa tìm con trai bà tính sổ, bà đã tự tìm đến, vậy thì chúng ta nói lý lẽ với nhau xem sao.
Đây chính là Lạc Tiểu Phàm, chữ “lý” dường như luôn đứng về phía cô. Kiều Ngọc Phượng kinh ngạc nhìn Lạc Tiểu Phàm, nhìn hàm răng trắng đều đặn của cô, thực sự sợ cô sẽ cắn mình, nếu vậy thì chẳng phải dung nhan của mình sẽ bị hủy hoại sao? Bà thấy hơi hối hận khi tới tìm người con gái này, một lúc sau mới thốt lên một câu:
- Sau này cô đừng có tới gần con trai tôi nữa.
Lạc Tiểu Phàm ghé sát mặt vào tai Kiều Ngọc Phượng:
- Nói chuyện cẩn thận một chút, là con trai bà cứ dính lấy tôi! Còn nữa, tôi ngủ với con trai bà đã trả tiền đầy đủ. Phiền bà quản lý hắn cho tôi, OK?
Kiều Ngọc Phượng há hốc mồm, một lúc lâu sau mới như người mộng du tỉnh lại:
- Trả tiền? Bán? Trời ơi! Ai với ai hả? – Vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt như ác quỷ của Lạc Tiểu Phàm, bà bỏ chạy luôn, trong lòng thầm nghĩ: “Sao con trai mình lại thích một đứa con gái như thế này, thật là đáng sợ!”.
Lạc Tiểu Phàm đứng sau lưng bật cười sảng khoái, chỉ có điều mặt cô đau quá, cô dùng tay xoa bóp mấy vết thương trên mặt, lẩm bẩm:
- Cái gã này ra tay nặng thật, đau chết mất!
- Tiểu Phàm, tớ thực sự khâm phục cậu, lòng khâm phục này không ngòi bút nào tả xiết… – Lý Giai không biết từ xó xỉnh nào chui ra, hai tay đặt trước ngực, đôi mắt khép hờ, làm ra vẻ đang say. Lạc Tiểu Phàm cầm tập tài liệu trên bàn đập lên đầu cô ta:
- Lúc cần cậu cứu thì không biết cậu chạy đi đâu, bây giờ sao ra nhanh thế!
Lý Giai không hề giận dữ, ôm chặt vai Lạc Tiểu Phàm, tò mò hỏi:
- Rốt cuộc cậu có mối quan hệ gì với gã đa tình đó? Nói đi, cậu trói anh ta như thế nào? Anh ta không phải hạng người dễ bị phụ nữ quyến rũ đâu, cậu có biết không? Nghe nói ngay cả ngôi sao Kiều Tiểu Nghiên cũng theo đuổi anh ta mấy năm trời mà không được. – Cô ra sức lắc mạnh vai Lạc Tiểu Phàm. – Cậu kể đi, cậu làm thế nào để đưa anh ta lên giường được.
Lạc Tiểu Phàm nguýt bạn, giận dữ đứng lên:
- Sao cậu nhiều chuyện thế? Lúc làm việc chẳng bao giờ thấy cậu tích cực như vậy cả, mau đi làm việc đi, nếu không tiền thưởng tháng này sẽ lại rơi vào tay kẻ khác đấy.
- Đúng thế! Tiểu Phàm, cậu nói với bọn mình đi! Nói chuyện của cậu và Lâm Nam Vũ đi. – Lạc Tiểu Phàm vừa quay đầu lại đã giật nảy mình, trong phòng làm việc của cô chen chúc có tới một nửa nhân viên của công ty, tất cả đều nghển cao cổ, háo hức nhìn cô cứ như thể cô là động vật kỳ dị vậy. Lạc Tiểu Phàm trừng mắt:
- Không làm việc sao? Làm việc xong rồi không muốn ăn cơm hả? Cái gì mà anh chàng đa tình, rõ ràng là kẻ tồi tệ nhất mà tôi từng thấy! Hắn ta có gì mà kỳ lạ, chỉ là đồ rác rưởi, nếu muốn tìm hiểu thì các cô xuống dưới lầu mà xem, có vài thùng ở đó đó! Nếu thích thì bới rác ra xem, có mùi vị gì thì nếm thử cũng được. – Lạc Tiểu Phàm còn chưa nói xong, mấy người đã không nhịn được, bắt đầu nôn ọe.
Lý Văn của phòng Tài vụ một nửa là đố kỵ, một nửa là chế giễu, chép miệng:
- Tiểu Phàm, nghe nói vị hôn thê của Lâm Nam Vũ đanh đá lắm, nhà cô ta lại có thế lực, cậu có biết anh trai cô ta là ai không? Chính là Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tập đoàn Triệu Thế, khách hàng lớn của công ty chúng ta, cẩn thận anh ta mà giết chết em rể mình thì cậu cũng không giữ được công việc hiện tại đâu.
Lạc Tiểu Phàm cười tít mắt, nhìn cô ta:
- Da của cậu gần đây cũng không đẹp lắm, chả trách chồng nuôi bồ nhí, tớ thấy nếu cậu có thời gian để chăm sóc cho bản thân thì tốt hơn, hà khắc quá sẽ khiến phụ nữ nhanh già đấy.
Sắc mặt Lý Văn lập tức thay đổi:
- Cậu… Đúng là không biết điều! – Nói rồi quay người