Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau
Tác giả: Tịnh Linh
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 134986
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/986 lượt.
nếu anh phản bội sẽ khiến anh không tìm thấy cô. Nhưng vấn đề là anh không làm chuyện gì có lỗi với cô được không ? Dù cô giận chuyện anh biết Trịnh Duy muốn trả thù Tịnh Yên mà không báo với cô thì cô cũng đã mắng anh, cũng hất rượu vòa mặt anh rồi, kể cả còn chưa hài lòng cô vẫn có thể tìm anh tính sổ, việc gì cần chơi trò mất tích như thế ? Nếu mục đích của cô là khiến anh phải lo lắng, vậy thì cô thành công rôi !
Tiếp tục bấm nút gọi chẳng biết đã ấn qua mấy trăm lần trong ngày không ngoài dự đoán lại là câu trả lời máy móc của tổng đài. Anh hối hận, lẽ ra không nên chơi trò xem ai gan hơn ai mà bỏ mặc cô, lẽ ra phải đến gặp cô sớm hơn. Giờ thì hay rồi, người đi, nhà trống.
Đình Phong day huyệt thái dương đang đau nhức, theo anh biết, Hải Lam cũng không quen ai, duy nhất với một người thì phải là….
Đúng rồi, Tịnh Yên ! Nghĩ đến đây anh vội quay xe về hướng biệt thự của Trịnh Duy. Dẫu chẳng thể hi vọng quá nhiều anh vẫn muốn thử.
Ước chừng ba mươi phút sau, anh đã đứng trước cổng nhà Trịnh Duy, song lại kinh ngạc khi thấy cửa không đóng, bên trong tối đen. Quen thuộc do được nút công tắc, đèn vừa sáng lên Đình Phong đã bị dọa hoảng sợ.
Dù là bão cấp 10 quét qua, cũng chỉ đến mức này mà thôi. Khắp nơi ngổn ngang rác rưởi, vỏ bánh, quần áo, chai lọ….Cuối cùng ở một góc dưới bệ cửa sổ, anh thấy Trịnh Duy đang ngồi giữa đống vỏ lon bia.
Chảng còn phong độ tổng giám đốc quyền uy, trước mắt anh chỉ còn một kẻ không khác nào lưu manh, quần áo xộc xệch, tóc tai rũ rượi, khóe môi có vết rách như vừa đánh nhau.
_Làm sao cậu lại thành ra cái dạng này ?
Trịnh Duy không trả lời, cũng không nhúc nhích, chỉ im lặng như con rối gỗ khô khan bị đánh mất linh hồn.
_Cậu…Tịnh Yên đâu ? – chứng kiến tình trạng thê thảm của cậu ta, Đình Phong khó khăn hỏi, nhưng nhận được đáp án cũng làm anh thất vọng.
_Đi rồi.
_Cậu không biết cô ta đi đâu sao ?
_Không. – Trịnh Duy lẩm bẩn song nghĩ đến điều gì, anh vội bật dậy nắm cổ áo Đình Phong.
_Hải Lam! Đúng rồi, chắc chắn Hải Lam biết cô ấy đang ở đâu.
_Hải Lam cũng đi rồi.
Nghe vậy, Trịnh Duy vô lực buông tay, loạng choạng ngã xuống sàn.
Đình Phong cũng ngồi xuống cạnh anh cầm lấy một lon bia tự nhiên bật nắp uống. Uống hết một lon, anh mới mở miệng.
_Rốt cuộc…cậu bị àm sao vậy ?
Trịnh Duy cúi đầu trong bóng tối anh không thể nhìn thấy biểu tình trên mặt cậu ta.
_Tinh Yên…đi thật rồi.
_Vậy thì sao ? Điều đó không phải nằm trong dự tính của cậu ah ?
_Phải rồi, đều do tôi. Là tôi đã khiến cô ấy đi.
_…
_Phong, tôi hối hận. Hải Lam nói đúng, tôi là tên khốn ngu xuẩn. Lẽ ra ngày đó tôi phải tìm hiểu rõ ràng, lẽ ra tôi không nên buông tay, không nên…..Chết tiệt, rốt cuộc tôi đã làm gì với Tịnh Yên ? – Trịnh Duy đấm mạnh vào tường, mu bàn tay xuất hiện vết máu, anh lại không thấy đau.
_Thật ra là chuyện gì ?
_Cô ấy chưa bao giờ phản bội tôi. – Anh cười chua xót, trên mặt tràn đầy thống khổ. – Chưa bao giờ.
Đình Phong khiếp sợ nghe anh kể lại mọi chuyện, thật lâu không nói nên lời.
_Cậu….
_Ngu ngốc đúng không ?
Anh khẽ thở dài.
_Phải, cả hai chúng ta đều là kẻ ngốc…
“Hôm qua cô đi đâu ?”
“Không liên quan đến anh !”
“Đứng lại! Cô nói mau, gã đó là ai ?
“Nhân tình của tôi! Sao hả, thế nào ? Chỉ cho phép anh có bồ, không cho phép tôi có nhân tình ??”
“Cô nói cái gì ? Nhắc lại lần nữa thử xem !:
“Có gì mà không dám ? Tôi nói…”
Ba…mẹ…Hải Lam sẽ ngoan, sẽ không ham chơi…..Sẽ học hành chăm chỉ….Hai người đừng cãi nhau nữa được không ?
Bé gái khoản bảy, tám tuổi ngồi cuộn mình trong góc nhà, bàn tay nhỏ bé cố gắng che kín tai. Cả thân mình cô bé không ngừng run rẩy, trên mặt vẫn còn vệt nước mắt chưa khô. Nó rên rỉ rất nhỏ, nhưng không ai nghe thấy, không ai để ý đến nó.
“Tôi chịu hết nổi rồi, chúng ta ly hôn đi !”
“Được, ly hôn thì ly hôm, cô tưởng tôi không dám sao ?”
Ly hôn…..
Chỉ sau một đêm, màu hồng héo úa, chuyển thành màu đen, từ công chưa nhỏ trở thành đứa trẻ bị bỏ rơi…
“Lam, chào dượng đi con.”
“Lam chào dì đi con.”
Ba. không còn là ba của một mình con. mẹ không còn là mẹ của riếng con. Đêm khuya tịch mịch, trên đoạn đường hoang vắng, bóng dáng thất thểu kéo dài thật dài…..
*************
Buổi sáng cô tỉnh dậy, phát hiện bên gối một mảng ẩm ướt.
Tưởng rằng mình đã quên hóa ra kí ức dù chôn vùi nhưng nó vẫn còn đó, chẳng qua cô không muốn chạm đến mà thôi.
Hải Lam, biển màu xanh lam.
Mẹ từng nói với cô, tên cô là kỉ niệm vì ba mẹ cô gặp nhau lần đầu ở bãi biển….
Không biết bao nhiêu lần cô hình dung cảnh tượng đó, trời xanh, biển xanh, bãi cát vàng óng ánh….Một chàng trai gặp một cô gái, ngay từ ánh mắt đầu tiên, họ đã phải lòng nhau…Dẫu cô không hiểu, hai người hoàn toàn xa lạ mới biết mặt nhau, làm sao có thể sinh ra tình cảm kì diệu đó ?
Khoảng cách không làm họ xa nhau, dù chỉ liên lạc qua thư từ cùng số lần gặp mặt ít ỏi. Sau ba năm, họ kết hôn, vượt rào cản gia đình, vượt qua khó khăn trong cuộc sống….
Khi còn bé, ba thường gọi c