Tác giả: Tịch Quyên
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341108
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1108 lượt.
i phụ nữ mà anh ngưỡng mộ.”
“Anh ngây thơ thiệt!” Quả thực có thể gọi là một động vật hiếm có. Nếu như anh ấy cứ tiếp tục không chịu giác ngộ, ta nghĩ có thể anh ấy sẽ trong trắng thuần khiết cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay.
Vừa đi vừa đấu võ mồm với anh ta một mạch tới tiệm cơm, vừa sắp bước vào cửa, đằng xa có người gọi ta lại!
“Dĩnh nhi!”
Giọng to tướng, nghe rất quen.
Không phải chứ? Ta rốt cục lại để cho cái tên Chung Dân Chi kia túm được rồi sao?
Mới nghĩ xong, tên tiểu tử kia đã vọt tới trước mặt ta, chạy vội đến nỗi hụt hơi mà ho khù khụ.
“Rốt cục cũng tìm được em. Anh gọi điện thoại không biết bao nhiêu lần, sao em không trả lời cuộc nào vậy?”
Ngu ngốc, bởi vì ta không muốn trả lời.
“Ai da! Em quên.”
“Em—— thôi bỏ đi! Thấy em hôm nay ăn mặc rất bình thường, anh không tính toán nữa.” Hắn quay sang Ứng Khoan Hoài tự giới thiệu: “Tôi là Chung Dân Chi. Là anh ba của Dĩnh Nhi.”
“Ứng Khoan Hoài.” Anh ta đưa tay ra bắt.
Xem ra Dân Chi rất có thiện cảm với ứng Khoan Hoài. Bắt tay xong, hắn hướng ra phía sau lưng ta ngoắc ngoắc: “Thận Triết, bên này! Em gái mình ở chỗ này.”
Hai người này là anh em song sinh dính nhau à? Sao lúc nào cũng đi cùng nhau vậy.
Phương Thận Triết đi tới, vừa nhìn thấy mặt ta lập tức ngây ngẩn cả người, một lúc lâu sau mới mỉm cười:
“Anh không biết Dân Chi còn có một cô em gái khác xinh đẹp thanh tú như thế này. Chào em, anh là Phương Thận Triết.”
“Thận Triết, mình chỉ có một cô em gái thôi. Nó chính là người lần trước cậu đã gặp rồi đó, chính là Nhậm Dĩnh.” Dân Chi nói một lèo.
Ta suýt tí nữa thì nổi nóng ngay tại chỗ.
Phương Thận Triết nhìn kỹ ta thêm một lần nữa bằng ánh mắt kinh ngạc sững sờ:
“Xin lỗi, trí nhớ của anh tệ quá, không biết phải nói gì. Chỉ là không ngờ tới Nhậm tiểu thư khi không trang điểm lại xinh đẹp như vậy.”
Ta mỉm cười giả tạo, vội vàng sáp vào người Ứng Khoan Hoài, trả lời:
“Không sao hết, đi với bạn trai nào thì phải ăn mặc trang điểm theo ý thích của bạn trai đó. Anh chàng số 1 của em thích trang điểm đậm; còn anh số 2 này thích em để mặt mộc tự nhiên; từ trước đến nay em rất biết nghe lời.”
Cũng may Ứng Khoan Hoài phản ứng tốt, vô cùng ăn ý với ta, lập tức ôm lấy ta, làm như hai kẻ đang yêu nhau.
“Cũng trưa rồi, chúng ta cùng nhau ăn cơm đi!” Dân Chi lên tiếng cho bớt căng thẳng.
Ta trao đổi ánh mắt với Ứng Khoan Hoài, cùng bọn họ vào quán ăn cơm trưa. Vì sao ta cứ cảm thấy ánh mắt của Phương Thận Triết bắn về phía sau lưng ta như muốn thiêu rụi người ta vậy? Hy vọng trực giác của ta là sai.
------------------------
Nghe nói, dạo gần đây Lâu công tử thật sự rơi vào bể tình rồi.
Lâu chủ tịch sắp xếp cho một trong số những cô con dâu vừa ý vào làm trên tầng 19, nghe nói người này lai lịch cũng không vừa, là Hoa Kiều, mới tốt nghiệp, hồn nhiên xinh xắn rất đáng yêu, thân thiết với mọi người, hoàn toàn không có vẻ tự cao tự đại. Lại có lời đồn bình hoa ta sắp phải giã từ sân khấu rồi.
Ta cũng không rõ đàn ông khi rơi vào bể tình sẽ có những hành vi gì, bởi vì cho tới hiện tại những người đàn ông bên cạnh ta hình như không có ai yêu đương bình thường cả, Lâu Phùng Đường mấy ngày gần đây thường lên tầng 19, lúc ăn cơm cũng không đi cùng ta, ngoại trừ thỉnh thoảng đi tiếp khách ở ngoài mà thôi.
Ta không tin loại đàn ông như hắn có thể vướng vào lưới tình; vì suy cho cùng hắn là một kẻ thâm sâu khó dò. Phụ nữ nếu chỉ thanh thuần và xinh đẹp không thôi, thì căn bản không có khả năng hiểu được nội tâm của hắn, để mà đồng cảm với hắn.
Bất quá, nếu như ta đã sắp ‘hạ đường’ rồi, ta phải tính toán xem lấy phí nghỉ việc bao nhiêu thì mới hợp lý đây; gần đây Ứng Khoan Hoài đã tìm giúp ta không ít tư liệu về du học, ta tin chắc mình có thể rút lui an toàn.
Một thằng đàn ông đã vướng phải lưới tình còn có thể lên giường với phụ nữ khác hay sao?
Ta ngồi dậy, châm một điếu xì gà, đưa cho hắn.
Lâu rồi không thân mật với hắn, hắn gọi ta đến, khiến ta có chút kinh ngạc. Nên trước đó đành phải vội vã xin lỗi Ứng Khoan Hoài, vì vốn dĩ anh ấy muốn dẫn ta đi dự một buổi tọa đàm về du học.
Kéo tấm khăn giường mỏng khoác lên thân thể lõa lồ, ta đứng trước cửa sổ, nhìn xuống cảnh thành phố Đài Bắc từ tầng 25. Đêm đã khuya, mà ở cái thành-phố-không-có-đêm này đèn đuốc vẫn sáng choang như ban ngày, kỳ thực ta chưa bao giờ thích cái thành phố quá ồn ào, quá phồn hoa này, thế nhưng sự yên lặng của nông thôn lại khiến ta cảm thấy tiêu điều.
Những cơn mưa lay phay vẫn luôn là sự điểm xuyết không thể thiếu của thành phố Đài Bắc, năm nay lượng mưa đặc biệt nhiều. Ta nhẹ nhàng phà một hơi, giữa màng hơi nước đọng trên cửa kính vẽ những vòng tròn xoay xoay.
“Em về đi.”
Trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng hắn mở miệng.
Ta xoay người lại, nhìn hắn một lúc:
“Không giữ em sao?”
Hắn cười, trong bóng tối chỉ thấy một đốm đỏ lóe sáng của điếu thuốc:
“Không, nhưng tôi sẽ không bạc đãi em.”
Ta đáp lại hắn bằng một nục cười, trong bóng tối hắn không thể thấy sự chế nhạo của ta, chỉ ngh