Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2525 lượt.
nói cho ai là tôi nói đó.” Nguyễn Ly chớp chớp mắt.
“Chắc không phải...chắc không phải hai cô bạn gái nhỏ của Phạn Đoàn nhà tôi... là..., cô...”
“Nguyễn Di Phấn và Nguyễn Di Tô? Là em họ của tôi!”
“Tôi đã biết họ Nguyễn chẳng phải là thứ tốt đẹp gì mà.” Cô bĩu môi, hỏi thẳng vào vấn đề trọng tâm: “Tiểu quỷ kia ở đâu? Cậu ta đã mấy ngày không về nhà, tôi đã định đi báo cảnh sát rồi”.
“Ở bệnh viện!”
“Cái gì? Bệnh viện?”
“Không phải là cậu ta có chuyện gì, cậu ta đang ở với cô của tôi, chính là mẹ của Di Phấn và Di Tô, mẹ vợ tương lai của cậu ta. Sức khỏe của bà ấy vốn cũng không tốt. Khi còn nhỏ, tôi thấy bà ấy hầu như ở bệnh viện sống qua ngày. Nhưng mà tiểu quỷ nhà cô cũng quá đáng quá cơ? Bảo cậu ta chọn trúng một người rồi hãy hành động chứ, lại dám bắt cả hai tay với cả hai đứa em họ tôi, hừ! Đúng thật là trên bất chính thì dưới ắt làm loạn!”
“Này! Trên của cậu ta không phải là tôi! Tôi có chính hay không chính cũng chẳng liên quan gì, được chưa nào!”
“Sao lại không liên quan? Tiếp xúc nhiều thì lối sống sẽ thấm vào tai, thầm vào mắt chứ sao. Gần mực thì đen gần đèn thì rạng, ở cùng với cô lâu ngày như vậy, cơ hội để cậu ta học hỏi cái sự đa tình của cô cũng giống như cơm bữa hàng ngày vậy!” Nguyễn Ly không quên tặng thêm cho cô cái lườm “kinh điển” của dòng họ Nguyễn.
“Thấm vào tai, thấm vào mắt à, câu nói này đúng là sự thật, tôi phát hiện ra cô nói chuyện càng lúc càng giống một người.”
“Ai chứ?”
“Bà chủ câu lạc bộ!” Giống đến mức khiến người ta phát sợ.
“Nói đến bà chủ câu lạc bộ, bà ấy đã thể hiện sự hài lòng sâu sắc đối với mấy tấm hình của cô, còn bảo tôi nói với cô một tiếng, yên tâm, bà ta sẽ nhanh chóng lo liệu ổn thỏa, giúp cô giải quyết ‘phiền phức’, để cô lại được tiếp tục ăn no ngủ kĩ.”
“...” Cô ngây người, dường như đã hiểu tất cả những ám chỉ trong câu nói của bà chủ câu lạc bộ, liền giật giật khóe môi.
“Nghe bà chủ nói, cô cũng tin cái thứ đồ chơi số mệnh đó?” Nguyễn Ly nheo nheo mắt nhìn cô chẳng có vẻ gì tốt đẹp: “Nói thật lòng, bản tiểu thư thật sự rất ghét cái gọi là số mệnh. Thứ đồ chơi vớ vẩn đi, tại sao tất cả những người xung quanh tôi đều tin vào nó cơ chứ. Mạn Đồn Đồn cũng coi như bỏ đi, ngay đến người nhà tôi cũng tin vào nó, tin một cách quá đáng”.
“Hừ, chẳng phải rất tốt sao? Như vậy chúng tôi mới có cơ hội để gặp gỡ nhau một chút.” Cô tiện miệng đáp một câu, vội đem những tấm hình xếp thành một đống, vo viên hết lại để hủy hoại chứng cớ.
“Cô có tin cái thứ đồ chơi vớ vẩn đó đến mức, có thể đem cả con trai ruột của mình giao cho người khác nuôi không?” Nguyễn Ly cất lên một tiếng cười khinh bỉ.
Cô chợt dừng những động tác trên tay, quay đầu nhìn vị đại tiểu thư từ trước đến nay không tin tưởng vào số mệnh này. Thực ra, rất kì lạ, một cô gái mới có mười mấy tuổi như cô ta, ít nhiều cũng phải thích chơi cái trò xem chòm sao đoán số mệnh gì đó, hoặc là những thứ như trắc nghiệm tâm lý chứ. Vậy tại sao cô ta lại chẳng buồn nhìn lấy một cái những thứ đồ chơi này, khinh bỉ nó đến mức như vậy? Có lúc cô cảm thấy, thực ra Nguyễn Ly còn thích hợp với cái chốn thanh tu lục căn trong sạch kia hơn cả cô.
“Đứa trẻ vừa mới được sinh ra, liền bị phán cho số mệnh cái gì mà khắc cha, khắc mẹ, khắc gia tộc. Còn chưa bập bẹ nói được lời nào, đã liền bị đem cho người khác mang lên núi, lại nói là mời người tiêu trừ nghiệp chướng rồi mới có thể về với gia đình. Cô còn muốn cùng nhóm với đám người này không? Nhưng mà, bạn trai của tôi dẫu sao cũng không thể để các người khinh nhờn, cậu ấy vẫn có thể coi là còn cứu được.”
Khắc cha, khắc mẹ... luận điệu này khá quen thuộc, cô nghe những lời nói của Nguyễn Ly, đôi mày nhíu lại, càng lúc càng sâu, dần dần nhớ ra chuyện gì đó...
“Cứ coi như ‘Hồ Thuyết’ là bố của tôi, tôi cũng chẳng thân thiết gì với ông ta. Tôi không biết ông ta đã làm những chuyện tồi tệ gì với cha con các cậu, đại khái nói cha cậu khắc vợ, nói cậu khắc mẹ, sau đó khiến gia đình cậu li tán. Xong chuyện, ông ta phủi mông bỏ đi, những chuyện thất đức như thế, chẳng có gì bất ngờ cả!”
Lần đầu tiên gặp mặt, cô đang ở trong hiệu sách đã hét lên như vậy với Phạn Đoàn.
“Mẹ em vẫn còn sống rất khỏe mạnh, chị đừng nguyền rủa bà ấy nhé, lần này em xuống núi chính là để tìm người nhà của bà ấy.”
Cậu ta cười đáp lại, mắt còn chớp chớp với cô.
“Phạn Đoàn có phải vốn mang họ ‘Nguyễn’ không?”
“Nhuyễn*? Sao con có thể họ Nhuyễn được, vậy chẳng phải thành Nhuyễn Phạn Đoàn** sao, hehe.” [* Nhuyễn: nghĩa là mềm, trong tiếng Trung từ này đồng âm đọc với họ Nguyễn; **: Cơm nắm nát.'>
Phạn Đoàn và bố của cô vô tình đã đối thoại với nhau hai câu này, lúc đó cô nghe cảm thấy có chút hồ đồ, nhưng vào giờ phút này, cô đột nhiên hiểu ra điều gì...
“Bệnh viện nào!” Cô nhảy dựng lên khỏi sô pha, “phập” một tiếng, cắn môi, rít ra mấy chữ từ kẽ răng.
“Hả? Cô làm gì mà đột nhiên trông như muốn giết người vậy?” Nguyễn Ly chẳng thèm để ý, xua xua tay: “Muốn đến nhà tôi giúp thằng nhỏ đó đòi lại chính nghĩa hay sao? Làm vậy liệu có đư