XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342518

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2518 lượt.

ợc không, đã cho đi nhiều năm như vậy rồi, ai còn nhớ đến nó chứ. Nó là điều tối kị trong nhà tôi, ở nhà không ai được tùy tiện nhắc đến, nếu không chắc chắn sẽ bị bố tôi mắng chết”.
“Tôi hỏi cô là bệnh viện nào!”
“... Cô... làm gì vậy???”
“Ai muốn quản chuyện vớ vẩn nhà cô chứ, tôi muốn đến đưa Phạn Đoàn về, chẳng hiểu gì cả!”
“... Chính là... tầng chín... chín khu Điều trị, bệnh viện Số Ba thành phố...” Nguyễn Ly dường như bị thứ âm lượng vừa đột nhiên tăng cao của cô hù dọa, ngây ra, liền đem địa chỉ kia báo cáo rõ ràng đầy đủ.
Cô nghe xong liền xỏ giày, hất cửa mà đi ra ngoài, chẳng buồn để ý rằng Nguyễn Ly vẫn còn ở trong nhà mình.
Hóa ra là như vậy. Cô luôn cảm thấy rất kì lạ. Vì sao với tính cách lạnh băng, sư thúc đại nhân lại vẫn quan tâm đến mấy chuyện rỗi hơi của cô; vì sao với cái đạo hạnh chẳng thèm nhìn người đến một cái, anh vẫn đối với cô vẫn phải “lau mắt mà nhìn” như vậy. Cứ luôn phải để ý tới cô, cái kẻ trên núi đã nấp trong đám cỏ, nhìn trộm anh tắm, cái kẻ đối xử với anh hoàn toàn chẳng ra làm sao, cái kẻ coi anh là “phiền phức”, cái kẻ lúc nào cũng mong anh xui xẻo? Đã vậy, anh lại còn muốn thay cô rời đổi số mệnh nữa?
Xé bỏ cái khế ước vớ vẩn của cô, cười nhạo cái mê tín cổ hủ của cô, anh làm vậy để cho ai xem chứ? Vì muốn vứt bỏ cái gọi là số mệnh, anh đã không chịu làm kẻ xui xẻo, không muốn phối hợp với cô, không muốn hiểu những sở thích của cô. Hay là vì anh không để ý, anh đã không để ý cô nhìn anh như thế nào. Thực ra mục đích của anh rất đơn giản, chỉ là anh muốn bảo cho “con trai” của anh, xem cái chuyện cực ngu ngốc này thì liền biết rằng, số mệnh là cái thứ không thể tin tưởng được, đó chỉ là cái rắm thối mà thôi!
Hay cho một sự giáo dục sâu sắc, hay cho một tình yêu thương sâu đậm, dám đem cô ra làm tài liệu giáo dục phản diện. Hóa ra, không phải chỉ có cô đang trêu đùa anh, hai người bọn họ, kẻ tám lạng người nửa cân,nhiều nhất cũng chỉ là trêu đùa nhau mà thôi.
Vậy cô sao còn phải dằn vặt áy náy trong lòng rồi lại phải hối lỗi làm gì, sao phải vì sự ảo tưởng của mình mà vội chạy đi tìm thằng nhóc đó, sao lại phải chạy đến cái bệnh viện kia làm gì. Cô nên rất tức giận mới phải, nên ích kỉ mà đóng cửa lại, chuyện của hai bố con bọn họ, một chút xíu cũng chẳng có quan hệ gì với cô. Cô chính là thích ôm cái số mệnh thối nát của mình mà sống cả đời đấy, ai cần anh đến quản chuyện rỗi hơi chứ. Anh muốn dạy dỗ con anh, thì cứ tìm ai đó giúp anh là được. Đúng rồi, tìm luôn cái cô gái biết ba chữ “Hạ Thiên Lưu” kia đi, cô ta là tài liệu chính diện, không phải là tốt hơn rất nhiều so với cái tài liệu phản diện không hợp tác là cô đây sao?
Thích?
Bánh rán?
Toàn bộ đều đem ném hết vào thùng rác đi, kĩ năng diễn kịch tồi tệ của anh, ai muốn tin anh chứ!
Cô chỉ cảm thấy rất áy náy mà thôi, chắc chắn là những lời nói rắm thối của ông bố kia đã hại Phạn Đoàn, cho nên, cô tới bệnh viên, đưa thằng nhóc về nhà, vậy thôi!






Phạn Đoàn (hạ)
“Bố em đúng là một ông bố tốt!”
Lần đầu tiên Hồ Bất Động phải hối hận vì đã đem bán chiếc xe cà tàng của mình đi, là khi cô đang trên đường đến bệnh viện Số Ba thành phố. Đúng vào lúc cao điểm của giờ tan tầm, dòng xe hơi nối nhau dài như cả con rồng vậy. Trên xe bus, cô không tìm được chỗ ngồi, đành đứng ở giữa, không dựa được vào cửa chính, cũng chẳng dựa được vào cửa sổ, ngẩng đầu kéo cái tay nắm đã bị người ta chiếm hữu tập thể, rồi lại cúi đầu nhìn chiếc giày của mình đã bị người khác giẫm cho mấy cái. Chen nhau trên xe bus, hóa ra lại khó chịu đến thế này, hôm nay đúng là lần đầu tiên cô được lĩnh giáo.
Lần đầu tiên Hồ Bất Động nghĩ lại mà thấy sợ thang máy của bệnh viện, là khi thấy một người đang ngồi thang lên tầng chín. Số lần cô đến bệnh viện không nhiều, nếu không phải bởi vì người nào đó thường xuyên chạy ra ngoài đánh nhau, có lẽ số lần ít ỏi cô đến bệnh viện kia có thể cũng chẳng cần tính nữa.
“Em không cảm thấy thang máy bệnh viện rất chật sao?” Huỳnh Nhất Nhị thường khó chịu nói.
“Chính là cái phòng mà Phạn Đoàn ở đó mà.”
“Ồ, phòng Phạn Đoàn ở, phòng 905. Nói đến Phạn Đoàn, hôm nay cậu ấy không ăn đồ ăn mà chúng ta làm, gọi cũng chẳng thèm để ý. Lẽ nào kĩ thuật làm đồ ăn của chúng ta lại giảm sút rồi sao?”
“Một món ăn để lừa một cái hôn, cậu đến trẻ con cũng không bỏ qua.”
“Ai ya! Cậu biết gì chứ, môi Phạn Đoàn mềm mềm mịn mịn, chạm lên miệng thật là mất hồn.”
Cô nghe hai cô y tá bàn luận, hơi có chút yên tâm, tiểu quỷ chết tiệt này ở bệnh viện còn không quên gạ gẫm y tá, nhưng mà cũng tốt, kế thừa được khả năng chân truyền của bố cậu ta, biết dùng sắc đẹp để lừa cái ăn, không bị đói bụng.
Cô rảo bước dọc hành lang, nhìn số trên cửa phòng, bắt đầu tìm phòng bệnh 905, thuận theo số phòng đang giảm dần, bước tới chỗ rẻ phải, chỉ còn lại mấy phòng cô đang chuẩn bị quay người rời đi...
“Sau này mày đừng có đến đây nữa!” Một giọng đàn ông trầm, có lực bay đến, trong âm lượng vừa phát, có thái độ bài