Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342502
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2502 lượt.
kém đó, chị không đồng ý để em làm đâu. Em mau cùng chị về nhà!”
Người đàn ông trong xe nhướn nhướn mày lên, chỉnh lại cần gạt nước mưa, chẳng chút để ý đối với việc vợ cũ tiết lộ chuyện của mình.
“Anh rể đã đuổi em ra khỏi nhà rồi. Trước khi tự nuôi sống được mình, sẽ không được về nhà.” Huỳnh Nhất Nhị trần thuật lại. Khi thôn tính công ty, đây là điều kiện để anh rể giữ lại bộ phận quyền lợi công ty nhà họ Huỳnh. Anh còn nhớ, sau khi mở đại hội cổ đông, anh rể nhà anh đi vào phòng làm việc, chỉ nói một câu duy nhất: “Công ty của tôi không cần đồ bỏ đi, muốn ngồi ở vị trí của người quản lý, đợi đến khi cậu có thể nuôi sống được bản thân mình rồi hãy xuất hiện trước mặt tôi”.
Huỳnh Nhất Nhất lập tức quay đầu nhìn người đàn ông ngồi trong xe. Anh ta không hề né tránh ánh nhìn của cô, cổ họng phát ra một tiếng cười nhẹ: “Đây chính là nguyên nhân anh ghét cậu ta nhất, em chưa từng dạy cậu ta nói dối thế nào sao?”. Người đàn ông, có những điều nên nói, có những điều không nên nói. Trong khái niệm của anh ta, em vợ vẫn chỉ là cái thứ lang thang lởn vởn giữa trẻ con và đàn ông mà thôi.
“Đúng vậy, tôi vẫn chưa dạy dỗ nó làm gian thương thế nào, thật xin lỗi, điểm này không có ai thắng được anh, bây giờ tôi muốn đưa Nhất Nhị về nhà, anh nếu như không thoải mái, có thể tránh ra xa một chút là được!” Rất rõ ràng, Huỳnh Nhất Nhất là người phụ nữ không có khả năng điều đình mâu thuẫn giữa những người đàn ông.
Người đàn ông trên xe nhún nhún vai: “Anh chẳng vấn đề gì, cũng chỉ là nhiều thêm một miệng ăn mà thôi, đối với anh mà nói cũng chẳng có gì khác biệt”. Không thể không nói, đối với công việc dạy dỗ bé trai, vẫn là đàn ông đảm nhiệm thì thích hợp hơn, lòng trắc ẩn của phụ nữ luôn xuất hiện vào những lúc không thích đáng. Thế nhưng, công việc dạy dỗ em vợ tương lai lại hoàn toàn không nên do anh rể phụ trách, huống hồ, anh ta cũng không muốn có thêm một người nữa cản trở, khiến cho con đường khôi phục cuộc hôn nhân của anh ta lại một lần nữa bị gián đoạn.
“Cái gì gọi là nhiều thêm một miệng ăn mà thôi?” Có người không hài lòng hỏi.
“Chính là, cửa lớn của công ty, cậu ta tốt nhất đừng có bước vào.”
“Đó là công ty nhà em, tương lại sớm muộn gì cũng sẽ là của Nhất Nhị.”
“Bây giờ không như vậy nữa, anh không để cậu ta bước vào, cậu ta đừng có hòng vào, đơn giản như vậy đó.”
“Anh từng nói anh muốn giúp em!” Anh rõ ràng đã nói muốn giúp cô dạy dỗ cậu em trai, kế thừa sự nghiệp, anh làm thế này là cách dạy dỗ gì chứ.
“Anh cũng từng nói, muốn em đừng nhúng tay vào.” Phương thức dạy dỗ của đàn ông, cô không hiểu thì không cần quản chuyện rỗi hơi.
Hồ Bất Động nuốt nước bọt nhìn ân oán giữa chị gái, anh rể và em vợ ở trước mặt, xem ra quan hệ ba góc này sẽ còn phức tạp rối rắm hơn nữa, nhưng chuyện này từ đầu đến cuối, không phải chuyện mà người ngoài như cô có thể nhúng tay vào. Làm không được thì nên tránh đi, đạo lý nhân sinh này luôn được phát quang rạng rỡ trên người cô. Nhưng thái độ của Huỳnh Nhất Nhị đối với đạo lý nhân sinh của cô lại luôn không tán đồng. Cô chỉnh túi rác sau lưng, lắc lắc đầu, đang định bò dậy khỏi mặt đất, lại thấy cái người kia hoàn toàn không quan tâm chuyện chị gái và anh rể đang vì mình mà cãi lộn, ngồi xổm xuống, hướng về phía cô, móc móc ngón tay.
“Anh như thế này thực sự rất xấu sao?” Anh chỉ chỉ vào đầu mình.
“...” Bây giờ đâu phải là lúc quan tâm đến vấn đề này: “Vẫn, vẫn rất đẹp trai”.
“Lời thật lòng chứ?” Anh nhướn nhướn mày lên như chỉ cái gì đó.
“...” Đàn ông gì mà lại để ý đến ngoại hình của mình như vậy chứ: “Ừ, à...”. Mấy câu khẳng định mơ hồ.
“Chẳng trách!”
“Chẳng trách cái gì?”
“Trước đây em luôn nói anh xấu xí, hóa ra em thích bộ dạng này.” Anh chỉ chỉ vào những thứ giá không rẻ trên người mình.
“... Con gái đều thích bộ dạng này mà.”
“Chị anh nói không thích.” Anh giơ tay ra sau chỉ chỉ vào hai người đang tranh luận vì chuyện anh có muốn kế thừa công ty không, nói một cách chính xác, là chị gái anh đang tranh luận, anh rể anh thì chẳng nói lời nào.
“À! Đó là vì chị Nhất Nhất rất quan tâm đến anh.”
“Thằng em phá gia thế này, không muốn quan tâm cũng rất là khó.”
“Bởi vì chị ấy quan tâm, nên có lẽ đức hạnh của anh thế nào cũng chẳng quan trọng, chỉ cần là anh, đẹp trai cũng được, xấu xí cũng được, cứ coi như anh là kẻ phiền phức, cũng chỉ cần anh ở bên cạnh chị ấy, mỗi ngày bình an là tốt rồi.” Huống hồ, đâu phải ai cũng đều là thành viên của “hội thích đàn ông đẹp” chứ.
“...” Anh nghe cô nói, im lặng hồi lâu, ánh mắt hơi tối lại: “Em biết em vừa nói gì không?”
“Hả?” Chẳng phải chính là đang bảo cho anh, chị của anh rất quan tâm đến anh sao?
Cô cũng chưa từng để ý tới phong cách của anh, anh đẹp trai cũng được, xấu xí cũng được, cứ coi như anh là kẻ hay gầy phiền phức cũng được, cô cũng luôn hy vọng anh hàng ngày được bình an. Nhưng mà, cô bây giờ cuối cùng đã phát hiện phong cách của anh rồi.
Anh nhìn vẻ mặt đang đần ra của cô, cười khan một tiếng, đứng bật dậy, bước những bước dài tới sau lưng cô