Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2506 lượt.

lau sô pha cả, em đương nhiên là để ý rồi!”.
Anh nheo mắt lại, dựa vào sau sô pha, hai tay thản nhiên khoanh trước ngực, ánh nhìn thuận theo thứ vũ khí trong tay cô – chổi lau nhà - kéo dần lên đến chỗ hàm răng đang cắn chặt lại trên khuôn mặt của cô, môi mím lại, rồi lại hơi hé ra, đưa ra một kiến giải chính xác, thấu triệt nhưng rõ ràng là bất ngờ nhận ra: “Em tìm anh để cãi nhau sao?”.
Em tìm anh để cãi nhau.
Sau khi giọng nói của cô tăng cao, tiếp cận đến mức tạp âm tiếng ồn, sau khi sắc mặt cô đã cách xa cái vẻ “bạn tốt” cả nghìn núi vạn sông, sau khi chiếc chổi lau nhà của cô đã sắp chạm vào người anh, sau khi khẩu khí của cô đã giảm sút đến mức sắp buông ra những lời thô tục, anh lại “mới” đột ngột lĩnh hội, bỗng nhiên bừng tỉnh, bất ngờ nhận ra, cô chính là đang tìm anh để cãi nhau.
Được! Rất tốt! Rất mạnh mẽ! Trì độn, nhưng mạnh mẽ!
Cô cuối cùng cũng biết vì sao, bất luận là mỗi lần cô gây sự vô lý, sinh chuyện vớ vẩn, anh đều có thể dùng ánh mắt rất bình thản để nhìn cô. Bây giờ cô hiểu rồi, biểu hiện đó phiên dịch lại chính là... “Em nhảy dựng lên phát cuồng như thế rốt cuộc là vì sao, anh hoàn toàn không hiểu”.
Cô thấy rất kì lạ, rõ ràng tính cách của anh rất kì quái, tính cách của cô rất tồi tệ, vậy mà làm sao bọn họ lại chưa từng cãi nhau lần nào, hóa ra trong đầu óc của anh vốn dĩ thiếu mất cái sợi dây thần kinh “cãi nhau” này. Nói chuyện cùng một người không biết cãi nhau thì có gì tốt đây? Trong mắt anh, dù cô có đấm ngực, gặm bàn, ném bình sứ vào đầu anh, anh có lẽ cũng chỉ cảm thấy “con sư tử này thật không nghe lời” mà thôi!
Tê dại...
Cô nhận thua rồi, cô quyết định từ bỏ việc giao tiếp với anh, anh hoàn toàn không biết cô đang tức giận hay đang không vui vì chuyện gì. Anh hoàn toàn không cảm thấy việc anh lợi dụng cô như vậy, không coi tình cảm của cô là thuần khiết như vậy, không cảm nhận được cô đối với anh thật lòng như vậy... khiến cô rất khó chịu. Cứ coi như là nhân quả báo ứng, cũng nên để ý đến cảm nhận của người bị quả báo là cô một chút chứ. Kẻ muốn lợi dụng cô dù là ai cũng được, thế nào cũng không nên là anh.
Cô tê dại kéo cây chổi lau nhà, quay người đang muốn rời đi, nhưng cảm thấy chiếc chổi lau nhà trong tay mình cùng với tâm trạng cũng trở nên nặng nề hơn, kéo thế nào cũng không suy suyển. Cúi đầu nhìn xuống, cô mới phát hiện ra nó đã bị chiếc giày da đen bóng giẫm lên.
“Bỏ chân ra!”
“Ít giả bộ đáng thương trước mặt anh đi, lấy anh làm vật thay thế thì tốt ở đâu chứ? Em cảm thấy em có tư cách nổi giận trước mặt anh sao?” Giọng nói của Hạ Thiên Lưu nghe có vẻ mãi mãi lạnh buốt, không có chút nhịp nhàng hay trầm bổng réo rắt gì cả. Sự than trách của anh và câu anh hỏi người khác “đã ăn sáng chưa”, giọng điệu cũng chẳng có gì khác nhau. Cả khi anh yếu ớt nói với cô “cùng anh loạn luân” và khi anh bình thản nói với cô “thích cô”, cũng vẫn đồng nhất là thứ giọng điệu đó. Thế nhưng cái thứ giọng điệu lạnh lùng đó lại không thể khiến cô mỗi lần đều có những phản ứng giống nhau.
Anh hỏi cô ăn sáng chưa, cô sẽ trả lời “đói quá, muốn ăn bánh rán”.
Anh yếu ớt hỏi cô, cùng loạn luân với anh được không, cô sẽ nhìn trái ngó phải, chọn một phương pháp an toàn nhất, không để mình phải trả giá một chút xíu nào, và tham lam nghĩ rằng mình sẽ nhận được nhiều thứ tốt.
Anh bình thản nói với cô rằng anh thích cô, cô sẽ hoài nghi. Cô thật giả dối, thực sự rất giả dối, cô giả dối như vậy, anh sẽ không thích, cho nên, cô không muốn tin, cô muốn chạy trốn.
Anh không làm theo những thứ đã sắp xếp, cô sẽ có biện pháp ứng phó. Ứng phó không kịp với anh, cô sẽ quay lại oán trách vô lý. Vậy sao cô phải há hốc miệng ngạc nhiên nhìn anh? Dường như từ trước đến nay cô chưa từng nghĩ qua, anh, Hạ Thiên Lưu, cái người cơ bản không có tư duy của người bình thường kia, cũng sẽ biết oán trách, cũng sẽ có lúc không chịu nổi, cũng sẽ có lúc muốn chất vấn cô. Trước đây cô đều chắc chắn anh là như vậy, cảm thấy anh thật dễ bắt nạt, dù phải chịu ấm ức cũng sẽ không nói ra, nuốt hết lại trong lòng, đứng trước mặt cô, nhiều nhất cũng chỉ mím chặt môi lại, dùng ánh mắt mềm mại như nước, như có như không, nhìn cô. Đây dường như là biểu hiện uất ức nhất của anh rồi.
Ít ở trước mặt anh giả vờ đáng thương đi, tạo ra bộ dạng thất tình, tạo ra dáng vẻ bị số mệnh hại cho thê thảm.
Cô coi anh làm vật thay thế thì tốt ở chỗ nào chứ, cô không chỉ chạy đi trêu đùa anh, còn ép anh học bộ dạng của Nhất Nhị cười cho mình xem. Không phải là anh cười như gió mát, thì cô sẽ không cần, không phải là anh cố ý dịu dàng quan tâm, cô sẽ không cần, không phải là anh ngầm phối hợp với cô, cô sẽ không cần, không phải là anh xui xẻo, cô cũng sẽ không cần. Cô cần không phải là Hạ Thiên Lưu, cô cần chính là một người phù hợp với những quy định trong lòng cô, người đó nếu không phải là anh thì cũng có thể là những người khác, là ai đều được.
Cho nên, cô không có tư cách đứng trước mặt anh mà nổi giận, anh chẳng qua chỉ đem những chuyện xấu cô đối với anh mà đối xử lại như vậy với cô mà thôi.