Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134562
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/562 lượt.
Thịnh Thế. Năm đó, cô đang học nghiên cứu sinh năm nhất, đúng lúc cô đi dạy gia sư, lúc về đen đủi gặp tắc đường do chặn đường để tổ chức hoạt động, buổi giao lưu đã bắt đầu.
Cô xấu hổ đỏ bừng mặt.
Cứ như thế, nhờ sự giải vây của anh mà cô đã thuận lợi bước vào hội trường, vào đến nơi đã thấy Liên Nguyệt, cô bạn cùng phòng, đang vẫy tay ra hiệu cho cô, cô vội vàng chạy tới chỗ đó cho đỡ xấu hổ. Sau khi nghe bà tám Liên Nguyệt nói về các khách mời hôm nay cô mới biết hóa ra anh ấy chính là Đoàn Dịch Sâm lừng lẫy - đã từng là một nhân vật nổi tiếng trên bảng Phong Vân [Ý chỉ danh sách những nhân vật giỏi, có tầm ảnh hưởng lớn, quan trọng'> của trường T, năm anh tốt nghiệp đã học tiếp ở một trường danh tiếng, còn cô chỉ là một đứa trình độ làng nhàng bước vào đại học.
Cô nhìn ra xa, Đoàn Dịch Sâm đang đứng trên sân khấu phát biểu, dáng vẻ nho nhã, thong dong, thoải mái chia sẻ kinh nghiệm kinh doanh và học hành với đàn em bên dưới. Những người xung quanh cô bắt đầu thì thầm với nhau:
“Wow, Đoàn Dịch Sâm bên ngoài còn đẹp hơn trong ảnh nữa.”
“Nghe nói anh ấy mới hai mươi tám, đúng là một người vừa tài giỏi vừa đẹp trai y như người ta đồn, không biết anh ấy có bạn gái chưa nữa?”
“Đừng mơ tưởng hão huyền nữa đi, những người thế này, thứ họ không thiếu chính là phụ nữ, có điều... thỉnh thoảng mơ tưởng một tí cũng không sao.”
Rõ ràng, sức hấp dẫn của Đoàn Dịch Sâm đã giành được không ít trái tim non nớt của các cô gái, đúng là anh có bản lĩnh này.
Sau bài phát biểu của anh, cũng có vài người khác lên nói, nhưng có thể do tài năng của Đoàn Dịch Sâm quá nổi trội nên mấy bài sau hơi nhạt nhẽo, cô cũng không tập trung nữa. Đợi MC Bùi Tu Văn tuyên bố kết thúc buổi diễn thuyết, mọi người kéo nhau ra về, cô không quen chỗ đông người nên nán lại để về sau cùng.
Giáo sư Từ đang nói chuyện với mấy người khóa trên, ông nhìn thấy cô. Ông cười rồi gọi cô lại gần, sau đó giới thiệu: “Nha đầu này tên là Nhan Nặc, do thầy hướng dẫn, mới học nghiên cứu sinh năm đầu, thành tích được lắm, sau này mấy đứa để ý đến em nó nhé!”
Vì có quan hệ thân mật với cha cô nên giáo sư Từ rất quan tâm, chăm sóc Nhan Nặc.
Mấy đàn anh khóa trên liền bắt tay giới thiệu, cuối cùng là Đoàn Dịch Sâm. Cô đỏ bừng mặt, ngại ngùng nhìn anh, rồi bắt tay nhè nhẹ, sau đó lí nhí nói: “Cảm ơn anh!”
Anh cười tươi rồi nói: “Không có gì.”
Ở rất gần nên cô có thể ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ của nước hoa Eau de Cologne, gương mặt thanh tú của anh khiến cô nhìn không chớp mắt.
Chuông điện thoại báo có tin nhắn vang lên, dường như muốn đánh thức cô, cô giật mình nhớ ra, mình lại nhớ tới anh ấy rồi.
Là tin nhắn của Tư Thần: “Chuyện nhà cửa tớ giải quyết xong rồi, đợi bố tớ về nữa là tớ được giải phóng.”
Nhan Nặc mỉm cười, lần trước Liễu Tư Thần tới đây thì tỏ ra rất thích, muốn đến đây tìm việc làm, lại còn có thể ở cùng với cô. Cô vội vã nhắn lại: “Thế thì hay quá, tớ đợi cậu đấy!”
Bởi quả thực cô không thích mùi vị của sự cô đơn nữa rồi.
Cô biết cứ đắm chìm mãi trong quá khứ không phải là chuyện tốt đẹp gì, cô lấy lại tinh thần, sáng hôm sau dậy thật sớm, tới cửa hàng đậu tương ở phố cũ hưởng thụ bữa sáng tuyệt vời rồi tới văn phòng, mới đến tầng trệt thì bị Ninh Hiểu Quang kéo tay, vừa nhìn lên tầng vừa khuyên cô: “Chị Nhan, hôm nay có bão cấp mười hai, hay là chị lên muộn một chút đi.”
Nhan Nặc chau mày, nghe giọng cậu là biết ngay Tần Phóng đang nổi giận. Cô nhẹ nhàng hỏi: “Hôm nay sếp Tần đến sớm thế à?”
Ninh Hiểu Quang gật đầu: “Điều ngạc nhiên là, lúc mới tới sếp còn vui vẻ, phấn khởi lắm, còn nói quý này thành tích tốt, bảo em gửi thông báo thưởng cuối tháng vào hòm thư nội bộ, ai ngờ trong chốc lát gió đổi mây bay, ngay cả Tử Hy vừa vào đưa công văn cũng bị quát cho phát khóc mà đi ra.”
“Có gì lạ đâu, nắng mưa bất thường là tính cách nổi bật của sếp các cậu mà.”
Nhan Nặc vỗ vai Ninh Hiểu Quang rồi thong thả bước lên tầng.
Cô về chỗ ngồi, cửa sổ hé mở, cô thấy Tần Phóng đang đi lại trong phòng nói chuyện điện thoại, mặt cau có, mặc dù không nghe thấy gì nhưng nhìn sắc mặt cũng đoán được anh không thoải mái chút nào, hơn nữa nói xong còn ném điện thoại vào tường, chiếc điện thoại bắn tung tóe mỗi nơi một mảnh. Trái tim Nhan Nặc cũng rung đập theo, mặc dù cô biết Tần Phóng tính tình quái gở nhưng hành động dữ dội như hôm nay đúng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Cửa văn phòng bật mở, Tần Phóng hằm hằm bước ra, thấy Nhan Nặc, anh sững lại rồi lạnh lùng gào lên: “Đặt ngay một vé máy bay ngày kia đi Mỹ cho tôi.”
“Vâng!” Nhan Nặc đáp rồi nhìn anh, cô không gọi điện ngay mà đi xuống phòng trà, mặc cho Tần Phóng kêu gào sau lưng. Một lát sau, cô lấy hộp thuốc trong tủ dự trữ ở phòng trà lên, sau đó về chỗ, Tần Phóng vẫn tức giận đứng một mình ở đó, đôi mắt mở to hơn như muốn nuốt chửng cô. Nhan Nặc không lạ gì tính nết anh nữa nên cũng không để tâm, sau khi mở hộp thuốc cô nhìn anh nói: “Sếp Tần, phiền anh ngồi xuống một chút.”
“Tôi bảo cô đặt vé máy bay, cô làm cái gì thế hả? Cẩn thận không tôi trừ l