Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/559 lượt.
o có nhiều ánh mắt nhìn hai người họ thế này?
Nhan Nặc bị đẩy lên, cô giải thích vẻ cứng nhắc: “Em... em không có số của anh, cũng không muốn phiền anh.”
Không phải cô chưa từng nghĩ sẽ tìm anh, chỉ là hai người chỉ gặp nhau có hai lần ngắn ngủi, cũng đâu có thân thiết gì, đột nhiên nhờ vả thật không hay, nói gì đến việc lợi dụng mối quan hệ này.
Đoàn Dịch Sâm như đoán được ý cô, anh gọi thư ký Khổng tới và nói: “Cậu sẽ phụ trách việc này, cố gắng phối hợp với yêu cầu của họ.”
“Vâng, thưa tổng giám đốc”, người thư ký đáp.
Liên Nguyệt và mấy người bạn nhìn Nhan Nặc với ánh mắt mờ ám rồi đi theo thư ký Khổng.
Bị bỏ lại một mình, Nhan Nặc cảm thấy vô cùng xấu hổ, cô cảm thấy không khí xung quanh cũng loãng dần, lắp bắp nói: “Thế này... thế này có tiện không ạ? Liệu có bị người khác hiểu nhầm là lợi dụng chức quyền để làm việc riêng không ạ? Thực ra, tụi em có thể tìm nơi khác.”
Đoàn Dịch Sâm sững lại nhìn cô rồi cười thoải mái: “Chuyện nhỏ này anh làm được, em không cần phải lo.”
Giọng anh nhẹ như mây, nhưng sự tự tin trong giọng nói đó lại khiến người khác khuất phục.
Lúc đó Nhan Nặc nghĩ, ở bên người đàn ông này thật dễ chịu.
Đoàn Dịch Sâm cũng thực hiện lời hứa của mình, do được Thịnh Thế phối hợp tận tình nên báo cáo được hoàn thành nhanh chóng, hơn nữa thành tích rất tốt. Để cảm ơn sự giúp đỡ của anh, Nhan Nặc đã mời cơm, hai người cũng qua lại nhiều hơn, mùa xuân của Nhan Nặc đến rồi.
Thực sự đến rồi sao? Chỉ có người trong cuộc mới biết.
Cho đến bây giờ Nhan Nặc vẫn cảm thấy những người đàn ông có quá nhiều ưu điểm như Đoàn Dịch Sâm, nho nhã, lịch sự, phong thái làm việc rất đĩnh đạc, nếu như thích anh ấy thì chỉ là việc trong một giây mà thôi.
Mai Tử Hy và mọi người vẫn đang thảo luận về các chàng trai độc thân, hấp dẫn và những phụ nữ đằng sau họ.
Thực ra Nhan Nặc rất muốn nói, con người Đoàn Dịch Sâm không đa tình, ngay cả thư ký, trợ lý bên anh đều là đàn ông, không có scandal, cuộc sống cũng rất có quy tắc. Nguyên nhân khiến họ chia tay chỉ là do anh quá nặng tình.
Cho dù hai người cần phải “believe” (tin), nhưng ở giữa “believe” cũng có một chữ “lie” (nói dối), cô đã từng yêu anh, tin anh như thế, nhưng không, sự bắt đầu của cuộc gặp gỡ lại là một sai lầm đẹp đẽ.
Vì thế, cô cố gắng để trái tim mình bình lặng.
Mấy hôm sau, mọi việc đúng như Mai Tử Hy dự đoán, văn phòng và công ty con của Thịnh Thế đã ký hợp đồng, Phương Lỗi và đối tác đã bàn bạc cơ bản các điều khoản, chỉ đợi Tần Phóng về quyết định là xong. Tin này khiến cả văn phòng sôi lên sùng sục, ai cũng hưng phấn, đương nhiên, ngoại trừ Nhan Nặc.
Thực tế, Nhan Nặc đang suy nghĩ xem mình có nên đổi công việc không, cô không biết Đoàn Dịch Sâm làm thế để làm gì, thực sự là vì danh tiếng của văn phòng Tần Phóng trong giới thiết kế hay là vì bản thân mình? Cô nghĩ rất lâu nhưng vẫn do dự không quyết, cô gọi điện cho Tư Thần, từ trước tới giờ cô ấy vẫn luôn là quân sư tình cảm của cô.
Trong điện thoại, Tư Thần bắt đầu tiến hành giáo dục EQ cho Nhan Nặc.
“Đang tốt thế đi làm gì? Không phải cậu nói làm việc ở đó vui lắm sao? Cái tên họ Đoàn kia đâu phải là chủ của cậu, anh ta cũng đâu có ăn thịt cậu, chẳng qua chỉ là tên người yêu cũ thôi mà, cậu sợ cái gì chứ? Nếu cậu mà rời đi thì không chừng anh ta còn nghĩ là vì anh ta đấy. Sau đó anh ta lại không ngừng theo đuổi cậu, không phải như thế sẽ lãng phí thời gian sao? Hơn nữa, mọi người đều sống trong một thành phố, gặp mặt nhau cũng chẳng phải việc gì kỳ lạ, quan trọng là tâm trạng của cậu, chỉ cần cậu thản nhiên đối mặt với anh ta thì cậu mới có thể bước ra khỏi bóng tối.”
“Nói thì nói như thế nhưng tớ luôn cảm thấy không thoải mái...”
Có điều, nửa năm trước Khổng Tư Niên được điều lên làm tổng giám đốc công ty con, sắc mặt anh rất bình thản, lịch thiệp bắt tay mọi người rồi hàn huyên vài câu, sau đó đi vào phòng họp.
Lúc nghỉ giữa giờ, Nhan Nặc ra ngoài hít thở không khí cho thoải mái một chút. Đúng, Tư Thần nói không sai, cô là một kẻ nhát gan, cô sợ Đoàn Dịch Sâm đột nhiên xuất hiện vì các tế bào chuẩn bị chiến đấu trong người cô nói với cô rằng, cô vẫn không thể buông ba năm khắc cốt ghi tâm ấy.
Cô hít sâu, đang định đi vào thì phát hiện Khổng Tư Niên đã đứng cách đó không xa từ lúc nào rồi.
Khổng Tư Niên nói: “Cô Nhan!”
Nhan Nặc sững lại một lúc rồi mới đáp: “Thư ký Khổng... À không, phải gọi là Tổng giám đốc Khổng chứ, mặc dù hơi muộn nhưng vẫn chúc mừng anh được thăng chức.”
Khổng Tư Niên cười nói: “Cảm ơn, chẳng qua chỉ là thay đổi cách xưng hô thôi mà. Lâu rồi không gặp, cô vẫn khỏe chứ?”
“Nhờ trời, tôi vẫn sống tốt.” Nhan Nặc cảm thấy không khí có phần ngột ngạt nên chỉ muốn mau chóng tìm cách thoát thân.
“Tổng giám đốc, anh ấy...” Khổng Tư Niên ngập ngừng muốn nói gì đó.
Tần Phóng bước ra ngoài và gào lên: “Nhan Nặc, cô để tài liệu của tôi trong file nào thế hả? Sao tôi tìm không thấy?”
“Vâng, tôi tới đây.” Nhan Nặc thở phào rồi