Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai

Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai

Tác giả: Diệp Phong

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341185

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1185 lượt.

ông cần anh. Trong lòng anh dù có oán trách nhưng anh vẫn muốn biết ông ấy là người như thế nào. Anh không trùng nhóm máu với mẹ, không phải bệnh viện có máu thì chỉ có thể là người đó. Thấy Khánh Đan im lặng anh càng nghi ngờ, liệu có phải người đó trở về?
“À, chẳng phải bệnh viện luôn có máu dự trữ sao? Có thể do anh may mắn, hì.” Khánh Đan ấp úng nói rồi nhìn anh mắt anh dường như không hề có biểu hiện gì.
“Vậy à?” Hải Nguyên nhìn Khánh Đan mỉm cười. “Em nói dối!” Tất nhiên câu sau anh chỉ giữ trong lòng mà không nói ra. Khánh Đan không biết nói dối, nhất là với anh, có thể cô có điều gì khó nói, nhưng chỉ cần là cô nói anh đều tin đó là sự thật. Anh lấy tay che hai mắt cô lại.
“Nhìn gì anh chứ, không phải em đang buồn ngủ sao? Ngủ đi!”
Khánh Đan gỡ tay anh ra mỉm cười rồi cũng nhắm mắt lại. “Em xin lỗi. Em thật sự không muốn dấu anh, nhưng nếu một lời nói dối mà khiến anh không bị tổn thương thì em nguyện che dấu anh suốt đời, chỉ cần anh vui vẻ.”
Trong phòng bênh, hai người đang hạnh phúc trong sự ngọt ngào của tình yêu mà không hề hay biết có một người đang lặng lẽ nhìn vào, trong lòng cay đắng. Có lẽ anh thật sự mất cô rồi, trái tim cô không còn vị trí cho anh nữa hoặc có thể từ trước đến nay trái tim cô chưa hề có vị trí dành cho anh.
“Anh Hải Minh không vào à?” Nhật Lệ đứng sau Hải Minh nãy giờ chỉ thấy anh đứng ngoài nhìn vào mới lên tiếng.
“À, anh nhớ ra có việc cần làm nên không vào nữa.”
Hải Minh quay lại nhìn Nhật Lệ nói rồi bước đi. Nhật Lệ nhìn theo bóng dáng anh cô độc đi xa dần trong lòng thoáng buồn. Cuộc đời này cũng thật chớ chêu. Cô yêu thầm anh bao nhiêu lâu anh không hề hay biết lại một lòng hướng tới Khánh Đan. Còn Khánh Đan, cô ấy đang hạnh phúc bên Hải Nguyên. Cô ấy cũng chẳng biết đến một người con trai luôn âm thầm ở bên bảo về cô ấy, hoặc có thể cô ấy biết nhưng lại làm ngơ.






Cùng Anh Đi Đến Chân Trời Góc Bể
“Canh này hơi mặn, thím cho thêm ít nước nữa đi, Hải Nguyên thích ăn nhạt.” Bà Ngọc Lan thử canh rồi lại cho miếng thịt vào chảo chiên lên. Hôm nay Hải Nguyên xuất viện bà phải tự tay xuống bếp làm cho con mấy món ngon tẩm bổ, ở trong bệnh viện không thoải mái bà luôn sợ anh sẽ gầy đi nên ngày nào cũng nấu cháo tẩm bổ cho anh kết quả là béo lên trông thấy, mặt cũng phì ra, Khánh Đan trông mà không nhịn được cười.
“Mẹ ơi, chúng con về rồi đây!” Khánh Đan vừa vào của đã lớn tiếng gọi bà rồi đi vào bếp trông thấy bà đang bận rộn với các loại thực phẩm.
“Các con đã về rồi à, mau đi thay đồ rồi xuống ăn cơm, mẹ cũng làm xong rồi đây.” Bà nói nhưng tay vẫn khuấy nồi súp.
“Oa, thơm quá mẹ ạ.” Khánh Đan hơi cúi người xuống ngửi mùi thơm từ thức ăn tỏa ra. Hải Nguyên thấy vậy cũng chạy đến toan nhúp lấy miếng bánh thì bị Khánh Đan đánh cho một cái vào tay:
“Hi hi anh mong không được còn trốn tránh làm gì.” Anh nói rồi lấy hai ngón tay dính bánh của mình bôi lên mũi cô rồi chạy mất.
“A, sao lại bôi lên mặt em, đồ đáng ghét!” Khánh Đan cũng đuổi theo anh bôi bánh lên mặt anh. Một lúc hai người trông đã nhếch nhác như nhau, tiếng cười nói ầm ĩ. Ông Văn Thịnh và Hải Minh từ bên ngoài bước vào thấy tình cảnh như vậy chỉ biết ngạc nhiên nhìn.
“Bố….Anh.”
“Ừ, hai con đùa nhau ít thôi, Hải Nguyên con vừa xuất viện đấy! Chà, vừa về nhà đã thấy mùi thức ăn rồi, thơm quá! Để xem tay nghề của mẹ con nào.” Ông Văn Thịnh thấy vậy mỉm cười vui vẻ nói rồi đi vào trong bếp. Hải Minh cũng chỉ cười gượng, tránh ánh mắt Khánh Đan nhìn anh rồi đi lên phòng. Khánh Đan thấy anh đi rồi trong lòng bỗng thấy thoáng buồn, dạo này anh như đang lảng tránh cô hay anh có chuyện buồn? Anh dường như không giống như trước nữa.
Mùa hè đã thực sự đến, ánh nắng bắt đầu gay gắt. Hải Nguyên và Khánh Đan cũng chuẩn bị cho kì thi cuối năm học. Khánh Đan đứng ngoài hành lang nhìn xuống sân trường, một năm học nữa qua đi rồi, thời gian này cũng là lúc cô cần lựa chọn một khối để chuẩn bị ôn thi tốt nghiệp và đại học năm tới, nhưng cô vẫn chưa quyết định được mình nên chọn gì. Thời học sinh trôi qua nhanh quá mà chưa lưu lại được điều gì cả, cô bỗng thấy hối tiếc.
“Đang nhìn gì thế?” Nhật Lệ đứng đằng sau cô vỗ vai.
“Có gì đâu. Hì” Khánh Đan trả lời nhưng ánh mắt vẫn hướng ra xa.
“Ha ha, nhìn người tình trong mộng hả? Xem cậu ấy đá bóng siêu chưa kìa, đá sút vào lưới liền hai quả rồi đấy! Lớp mình năm nay có triển vọng đạt giải nhất đấy! haha” Nhật Lệ vừa nói vừa nhìn trở về phía sân bóng có nhóm đá bóng.
“Ừ, lợi nhất là cậu lớp phó văn thể ạ, lớp mình thắng đậm thì liệu mà khao nhé! Khánh Đan ơi, chúng ta phải đi ăn hoa quả dầm và nem chua rán!” Thảo Vân đứng bên cạnh cũng lên tiếng.
“Ơ. Lớp mình đoạt giải thì liên quan gì đến việc tớ phải khao?” Nhật Lệ nhìn hai cô bạn với ánh mắt ngây thơ.
“Hôm trước tớ nghe thấy lớp phó văn thể mĩ lớp mình có vụ cá cược gì lớn lắm, hì hì. Không biết mình có được thơm lây gì không nhỉ Thảo Vân?”
“Khánh Đan, cậu quá lắm! Không giúp tớ lại còn…”