Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Không Lối Thoát

Yêu Không Lối Thoát

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341488

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1488 lượt.

n trong hội đồng quản trị hết sức tín nhiệm, chỉ cần một nửa số cổ đông ủng hộ con, sớm muộn gì con cũng sẽ thành chủ nhân của công ty này.”
Một lúc lâu sau, bà Viêm vẫn không thể thốt nên lời. Ánh sáng màu xanh từ màn hình không ngừng chiếu xuống gương mặt bà, gương mặt xinh đẹp do biết giữ gìn, chăm sóc nên hầu như không xuất hiện nếp nhăn. Cuối cùng, bà cũng lấy lại vẻ bình tĩnh, nỗi bi ai và đáng thương hoàn toàn biến mất.
Có lẽ đây mới là sự tư lợi của một người mẹ. “Viêm Lương, coi hôn nhân là một lá bài, cô sẽ sống rất mệt mỏi. Ban đầu, mẹ muốn cô lấy Lộ Chinh là vì nếu có một ngày nào đó cô muốn rời khỏi Từ thị, ở bên Lộ Chinh, cô sẽ có một cuộc sống yên ổn.”
Viêm Lương trầm mặc.
Mẹ cô nói, cô coi cuộc hôn nhân này như một lá bài nhưng Viêm Lương biết, đây không đơn giản là một lá bài, bởi ít nhất giữa cô và Tưởng Úc Nam còn có tình cảm.
Nghĩ đến đây, cuối cùng Viêm Lương cũng có thể thản nhiên đối diện với sự lo lắng của mẹ, cất giọng cương quyết: “Con cần thành công, chứ không phải sự yên ổn.”






Có lúc yêu nhau -
Cuộc họp báo định tổ chức vào lúc hai giờ chiều bị hoãn đến bốn giờ mới bắt đầu. Hội trường có sức chứa một trăm người không còn chỗ trống. Viêm Lương đẩy cửa, đảo mắt một lượt quanh hội trường. Các phóng viên chờ đợi suốt mấy tiếng đã hết kiên nhẫn nhưng họ vẫn không rời khỏi vị trí của mình.
Để tránh gây ra náo loạn, Viêm Lương chỉ đứng ở cuối hội trường mà không vào bên trong. Trước khi tới đây cô nhận được tin, Từ Tấn Phu gặp riêng Từ Tử Thanh ở phòng chủ tịch. Hai cha con nói chuyện gần một tiếng. Họ sẽ cùng xuất hiện ở buổi họp báo.
Một lúc sau, Viêm Lương quả nhiên nhìn thấy người phát ngôn của Từ thị từ hậu trường đi ra sân khấu. Vào giây phút người đó xuất hiện, ánh đèn của máy ảnh lóe lên liên tục, cả hội trường chỉ còn tiếng chụp ảnh “tách tách”.
Căn cứ vào kết quả biểu quyết của các đại cổ đông trước đó, sau khi người phát ngôn phát biểu ngắn gọn, Từ Tử Thanh sẽ bước ra sân khấu, nhận mọi trách nhiệm về mình.
Từ Tấn Phu là chủ tịch hội đồng quản trị của công ty, cũng là đại diện lợi ích của các cổ đông. Vào giây phút này, nhất cử nhất động của ông đã đi ngược lại ý nguyện của các cổ đông. Nếu các cổ đông thất vọng, vị trí chủ tịch của ông liệu còn giữ được bao lâu?
Chỉ vì Từ Tử Thanh, ông làm vậy có đáng không?
Viêm Lương phát hiện, bây giờ cô có thể hoàn toàn bình tĩnh chấp nhận sự thật, sự thiên vị của bố cô đối với Tử Từ Thanh là không có giới hạn.
Trên sân khấu, Từ Tấn Phu tiếp tục: “Đối với những người bị hại, tôi thay mặt Từ thị thành thật xin lỗi các vị. Tôi sẽ cố gắng hết sức để bù đắp tổn thất của các vị.”
Từ Tấn Phu vừa dứt lời, từ phía sau Viêm Lương đột nhiên có mấy người đi vào hội trường.
Dường như bọn họ không phát hiện ra sự tồn tại của Viêm Lương, hùng hổ đi ngang qua cô. Viêm Lương không thể không chú ý đến bọn họ, bởi ngay cả bước chân của họ cũng thể hiện sự phẫn nộ.
Viêm Lương nhíu mày cảnh giác. Mấy người mới vào nhanh chóng tiến lại khu vực sân khấu. Trên sân khấu, Từ Tấn Phu ra hiệu cho thư ký đưa chiếc gậy gỗ cho ông. Ông đứng thẳng, sau đó cúi đầu. “Tôi xin lỗi!”
Từ Tấn Phu dứt lời liền có một tiếng động vang lên.
Mấy người vừa mới xuất hiện cầm một chiếc xô nhựa chứa chất lỏng màu trắng không biết được làm bằng thứ gì, tạt vào người Từ Tấn Phu vẫn đang trong tư thế cúi người trên sân khấu.
Tất cả những người có mặt ở đó đều sững sờ.
Trong khi mọi người vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, người đàn ông cầm chiếc xô nhựa cất giọng tức giận: “Gương mặt vợ tôi bị các người hủy hoại rồi, bây giờ tôi đem sản phẩm của các người tạt vào mặt các người, xem các người có thể dễ dàng nói câu xin lỗi như thế không?
Ngay sau đó, tiếng chụp ảnh không ngừng vang lên, át cả tiếng của người đàn ông kia. Đám phóng viên đợi suốt buổi chiều, cuối cùng cũng chộp được hình ảnh có giá trị.
Lúc này, đám bảo vệ mới xông lên bắt mấy người gây sự. Cảnh tượng vô cùng hỗn loạn, tiếng bấm máy ảnh ngày càng dồn dập. Trước khi sự việc trở nên mất kiểm soát, Từ Tấn Phu đã được trợ lý dìu về hậu trường.
Viêm Lương vẫn đứng yên, theo dõi tình hình. Khi cánh cửa thông ra hậu trường khép lại, bóng lưng bố cô biến mất sau cánh cửa, Viêm Lương nở nụ cười nhàn nhạt.
Để bảo vệ thanh danh của Từ Tử Thanh, một người từ trước đến nay rất coi trọng thể diện như Từ Tấn Phu có thể hy sinh cả danh dự của mình…
Viêm Lương quay người bỏ đi, nụ cười trên môi cô nhanh chóng biến mất.
Hôm nay cô về nhà sớm đến mức khi về đến nhà, Tưởng Úc Nam rất bất ngờ khi nhìn thấy cô: “Sao hôm nay em về sớm vậy?”
Viêm Lương không có chút tinh thần, cô ôm trán, thậm chí chẳng buồn thở dài. “Dù em làm gì cũng không thể thay đổi tình thế, chi bằng mặc kệ tất cả. Dẫu sao cũng không đến lượt em đi thu dọn bãi chiến trường.”
Tưởng Úc Nam hơi ngẩn người, đi đến bên Viêm Lương, ôm vai cô theo thói quen. “Em bị đả kích gì mà đột nhiên trở nên tiêu cực như vậy?”
Viêm Lương vẫn