Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Không Lối Thoát

Yêu Không Lối Thoát

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341477

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1477 lượt.

br>Vừa xuống xe, tóc Viêm Lương bị gió thổi tung. Cô vuốt tóc, ngẩng đầu nhìn bầu trời. Hôm nay là một ngày đông giá rét, mây đen phủ kín trời, dường như báo hiệu không phải một ngày đẹp.
Viêm Lương quay sang Tưởng Úc Nam đang đứng ở cửa xe bên kia. Người đàn ông này có dáng vẻ mạnh mẽ, rắn rỏi, không hề bị ảnh hưởng bởi thời tiết. Tâm tư vốn đang rối bời của cô bình ổn trong giây lát. Viêm Lương hít một hơi thật sâu, cùng anh đi vào tòa nhà Cục Dân chính.
Lúc này vẫn là giờ nghỉ trưa, nơi đăng ký kết hôn tạm thời không làm việc. Viêm Lương và Tưởng Úc Nam đứng ngoài hành lang, nhân lúc chờ đợi gọi điện thoại kêu người mang giấy tờ cần thiết đến Cục Dân chính.
Người mang giấy tờ đến cho Tưởng Úc Nam là thư ký Lý. Mặc dù cảm thấy hoang đường nhưng anh ta nhanh chóng che giấu tâm trạng và tỏ thái độ lịch thiệp: “Xin chúc mừng!”
Cô nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay Tưởng Úc Nam, giơ tay về phía anh. “Tân hôn vui vẻ!”
Nụ cười và tư thế của người phụ nữ này như sau khi ký hợp đồng thành công, nói với đối tác: “Hợp tác vui vẻ!” Tưởng Úc Nam cười cười, nắm chặt bàn tay cô. “Vui vẻ!”
Hai bàn tay chạm vào nhau. Chỉ mong khế ước có thể kéo dài đến hết cuộc đời.
Tuy Viêm Lương dặn đi dặn lại dì Lương giữ bí mật nhưng đến tầm chiều tối, cô vẫn chưa tan sở, bà Viêm đã xông thẳng đến công ty tìm cô. Lúc đó, Viêm Lương và các đồng nghiệp đang tiến hành biểu quyết bản thiết kế thứ ba của sản phẩm mới. Cô vừa nghe tổng giám sát sản phẩm trình bày vừa cúi đầu xem bản thiết kế. Đúng lúc cô đang tập trung cao độ thì bỗng có người đẩy mạnh cánh cửa phòng hội nghị.
Viêm Lương giật mình. Cô còn chưa kịp ngẩng đầu đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc, nghiêm nghị trách mắng: “Đúng là đồ càn quấy!”
Gần mười người ngồi trong phòng họp lập tức dồn ánh mắt về phía cửa ra vào. Họ liền nhìn thấy bà Viêm đang đứng bên cửa, gương mặt bừng bừng tức giận.
Ngây người vài giây, Viêm Lương mới nghĩ ra tại sao mẹ cô nổi giận, cô bất giác dựng tóc gáy. Thấy vẻ mặt hoảng hốt của các đồng nghiệp, Viêm Lương thở dài, cố gắng giữ giọng nói bình thường. “Mọi người ra ngoài trước đi!”
Các đồng nghiệp đưa mắt nhìn nhau rồi lặng lẽ thu dọn đồ, lần lượt rời khỏi phòng hội nghị. Lúc đi ngang qua bà Viêm, tất cả đều căng thẳng cúi thấp đầu, thậm chí không dám chào hỏi bà.
“Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”
Viêm Lương giả bộ không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng không có tác dụng với bà Viêm. Bà nhanh chóng tiến lại gần. Gương mặt của hai mẹ con được ánh sáng màu xanh lành lạnh trên màn hình chiếu vào, khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng.
“Nếu hôm nay không phải tôi bỏ một buổi làm đẹp để về nhà, không phải tôi tình cờ nhìn thấy dì Lương cất quyển sổ hộ khẩu về lại thư phòng, liệu có phải cả đời này tôi cũng không biết con gái tôi đã kết hôn?”
Viêm Lương không biết phải nói gì.
“Cô nóng vội quá, hôn nhân và việc đại sự, sao cô có thể…?”
Viêm Lương sớm đã đoán ra phản ứng dữ dội của mẹ. Cô im lặng lắng nghe rồi trịnh trọng giải thích: “Mẹ, con đã suy nghĩ kĩ rồi mới quyết định. Hơn nữa, từ trước đến nay, mẹ luôn hết lời khen ngợi Tưởng Úc Nam còn gì?”
Nghe Viêm Lương nói vậy, bà Viêm càng tức giận: “Tôi khen ngợi cậu ta là vì cậu ta có năng lực làm việc, vì cậu ta có thể kiếm tiền cho Từ thị. Nhưng nói đến đối tượng kết hôn, Lộ Chinh mới là người thích hợp với cô nhất. Lộ Chinh mới có thể giúp cô ổn định chỗ đứng ở Từ thị.”
Viêm Lương suýt nữa không kìm được cười nhạt một tiếng.
Cô vẫn giữ thái độ mềm mỏng với bà Viêm: “ Nếu con lấy Lộ Chinh, con chỉ có thể trở thành thứ đồ trang trí, lệ thuộc vào chồng con. Hơn nữa, theo sự hiểu biết của con về Lộ Chinh, anh ta không hề để tâm đến một công ty có cục diện rối ren như Từ thị. Mẹ cho rằng anh ta sẽ vì con mà quan tâm đến Từ thị sao? Hơn nữa, chắc nhiều người cũng biết Lộ Minh Đình đã tuyên bố thẳng, yêu cầu đầu tiên đối với con dâu tương lai của ông ta là không được can thiệp và hỏi han đến công việc của chồng.”
Bà Viêm cau mày vẻ lưỡng lự, đương nhiên bà cũng đã nghe lời đồn này.
Viêm Lương càng chắc chắn cô có thể thuyết phục mẹ. Cô không cho bà Viêm thời gian suy nghĩ, liền nói tiếp: “Nếu con chỉ cần một người chồng mỗi tháng cho con một khoản tiền lớn để tiêu xài, Lộ Chinh sẽ là sự lựa chọn tốt nhất của con. Nhưng thứ con cần là Từ thị. Con cần vương quốc, chứ không phải giống mẹ, cả đời chỉ là một người phụ nữ đứng sau một người đàn ông và đặt tất cả hạnh phúc của mình vào tay người đàn ông đó.”
Bà Viêm thẫn thờ, nỗi đau được giấu kín trong lòng bà bị phơi bày một cách tàn nhẫn.
Đặt tất cả hạnh phúc vào tay người đàn ông đó… Đây có lẽ là nỗi đau lớn nhất trong cuộc hôn nhân kéo dài gần ba mươi năm của bà.
Dáng vẻ trầm mặc của bà Viêm thê lương đến mức Viêm Lương không đành lòng. Cuối cùng, cô không thể chạm vào nỗi đau của mẹ. Cô dừng lại vài giây rồi chuyển sang vấn đề nhẹ nhàng hơn: “Mẹ, con biết giữ chừng mực. Kết hôn với Tưởng Úc Nam, con có thể nhận được số cổ phần ông ngoại để lại cho con. Thêm vào đó, Tưởng Úc Nam được các thành viê