Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ
Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342267
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.
hòng bơi, những con cá đang bơi lội vui vẻ, nô đùa truy đuổi nhau, không biết gì là phiền não, tiếng bước chân của Giản Chiến Nam càng trở nên trống trải hơn trong phòng khách, như chỗ này không hề có hơi người.
Trong vườn hoa, rau quả của Mạc Mạc vẫn đang phát triển, mà trái tim hắn lại như mọc đầy một lớp cỏ dại, muốn dọn thật sạch, hắn chán nản nên ngồi xuống, không muốn bước thêm bước nào nữa. Mùi đất khiến trong đầu hắn hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn dính toàn bùn của Mạc Mạc.
Trong rạp hát, chỉ có hai ngọn đèn, một chiếu lên hình bóng người nào đó trên sân khấu, một chiếu lên vị trí người khách duy nhất dưới khan đài. Người đứng trên sân khấu là Mạc Mạc, còn người ngồi dưới là hắn. hắn ngồi rất yên lặng, khủy tay chống trên tay vịn sofa, ngón tay thon dài xoa trán, hắn muốn sờ vào đầu của Mạc Mạc.
Hắn nghĩ bây giờ cô đang làm gì, có phải đang nằm ngẩn người trên giường không, có phải đang vui vẻ hân hoan chào đón cuộc sống mới, cuộc sống không có hắn. Hắn nói hắn sẽ quen cuộc sống không có cô, nhưng mà, mới ngày đầu tiên, tại sao cuộc sống của hắn đã khó khăn như thế, tim trống rỗng rất khó chịu. Tâm tình của hắn như lại lần nữa rơi xuống vực sâu, hắn sắp phát điên rồi.
Một ý định nhỏ đang rục rịch trong đầu hắn, hắn muốn đi tìm Mạc Mạc, muốn đi thăm cô, nhưng mà không thể, hắn đã hứa sẽ không quấy nhiễu cuộc sống của cô, cơ thể nhào về phía trước, hắn vùi mặt vào trong hai lòng bàn tay. Ngọn đèn chiếu lên trên lưng hắn, không thể nhìn rõ mắt hắn nhưng vẫn chiếu rõ hình bóng buồn bã đau thương của hắn…
Không có bằng cấp, không có kinh nghiệm công việc, nên Mạc Mạc muốn tìm một công việc cũng không dễ dàng, đều gửi hồ sơ đi khắp nơi nhưng vẫn không có kết quả. Ngay lúc cô thất vọng nhất thì một công ty hoạt hình hẹn cô tới phỏng vấn.
Mạc Mạc có nền tảng hội họa, không phải là do đào tạo chính quy chỉ vì cô thích nên Giản Chiến Nam đã mời thầy đến dạy cho cô. Người phỏng vấn cô là giám chế của công ty, là một người trung niên với cơ thể đã hơi phát tướng.
Ông ta nhìn lý lịch của Mạc Mạc, dùng ánh mắt nghi hoặc để đánh giá cô, cô không có bằng cấp, không học qua học viện mỹ thuật, chưa từng có kinh nghiệm công việc, chỉ có thể nói là con số không. Giám chế hỏi cô ‘Cái gì cô cũng không biết, vì sao lại nhận lời mời phỏng vấn.”
Mạc Mạc trả lời “Bởi vì tôi thích nghề này, bây giờ không biết không có nghĩa là tương lai không biết, hơn nữa, tôi tin rằng tôi sẽ khiến các vị nhìn tôi với ánh mắt khác.
Giám chế nhìn thoáng qua cô, trên khuôn mặt tràn đầy sự kích động của tuổi trẻ, thiết tha, ông bỏ lý lịch trong tay ra, gọi lớn với người ngoài cửa “Tiểu Tiết, cậu cho cô ấy một bức tranh thử xem”.
Một người đàn ông có vóc dáng cao to đi vào, đưa cho cô một bức tranh có nhân vật hoạt hình, để cô tự nghĩ một chút, bức tranh không đồng góc độ, hơn nữa, còn nhìn rõ tờ giấy luyện tập khi thi.
Mạc Mạc cầm bút vẽ, vẽ ra các góc độ của nhân vật rất lưu loát. Đường vẽ hơi thất bại, Mạc Mạc nhìn thấy đường vẽ trên bàn của những họa sĩ khác, tinh tế hoàn mỹ, mà của cô thì không ăn khớp vì dù sao cô cũng không có luyện qua, cô cảm thấy chắc là không có hi vọng rồi.
Nhưng Giám Chế cầm bức tranh của cô lên rồi nói, nhân bật trong tranh rất tốt, đường nét thì có thể luyện tập, đối với lính mới như cô mà nói thì đường nét bức tranh như thế đã không tệ rồi.
“Ý ngài nói là tôi được tuyển dụng sao?”
Giám chế cười cười: “Đúng thế, nhưng cô cần phải đi làm việc cùng họa sĩ, nếu bắt đầu làm họa sĩ thì bây giờ chưa thích hợp với cô”.
“Tôi sẽ cố gắng.” bây giờ Mạc Mạc rất vui, đây là công việc đầu tiên trong cuộc đời của cô, cũng là một lần thể nghiệm mới trong cuộc sống, cảm thấy rất tốt, đặc biệt tốt.
Sau khi nhận lời, Mạc Mạc đi xuống lầu, người đầu tiên mà cô gọi điện là Cầm Tử, cô còn kích động hơn so với Mạc Mạc “Thế nào, Mạc Mạc, trúng tuyển rồi sao?”
“Họ nói, mình không thích hợp bắt đầu làm họa sĩ”. Mạc Mạc nói với vẻ hơi buồn, Cầm Tử đang chuẩn bị an ủi Mạc Mạc thì Mạc Mạc lại cười hì hì nói: “Nhưng mà, họ nói, trước tiên mình có thể trợ giúp họa sĩ, Cầm Tử, mình được tuyển dụng rồi.”
“Chúc mừng, chúc mừng, Mạc Mạc mình biết cậu có thể làm được mà.”
“Cảm ơn sự cổ vũ của cậu, Cầm Tử.”
Cô mỉm cười từ tận đáy lòng….
Phòng làm việc rộng rãi sáng trưng, Giản Chiến Nam chay màu, khuôn mặt tuấn tú đều là vẻ lạnh lùng, ánh mắt hơi xúc động, dấu vết nổi bão bất cứ lúc nào, mấy ngày nay Giản Chiến Nam như đang ở giai đoạn mãn kinh, tức giận bất cứ lúc nào, từ trên xuống dưới ở công ty dường như không ai có thể thoát khỏi cơn mắng chưởi của Giản Chiến Nam.
Một giám đốc chi nhánh vừa rồi lại bị Giản Chiến Nam chỉnh một trận, đầu giám đốc chi nhánh đầy mồ hôi, đi ra ngoài với vẻ hãi hùng khiếp vía, Khâu Chí đến, nhìn dáng vẻ còn chưa tan giận của Giản Chiến Nam, anh lại lắc đầu.
Giản Chiến Nam bực bội nói: “Đi ra ngoài.”
Nhưng Khâu Chí lại ngồi trên sofa, vắt chân lên, nói với vẻ lười biếng “Anh Giản, Mạc Mạc tìm được công việc rồi.”
Ánh mắt lo lắng lúc đầu của Giản Ch