Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342272
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2272 lượt.
iến Nam ra khỏi phòng, lời Mạc Mạc hắn cũng nghe được không xót một chữ. Bầu trời đêm bên ngoài rất sáng sủa, Giản Chiến Nam hút thuốc từng điếu, vây quanh người đều là đau đớn và tăm tối.
“Anh Giản” Khâu Chí nói “Có lẽ…. anh dùng sai phương pháp rồi.”
Giản Chiến Nam liếc Khâu Chí, không nói gì, nhưng ánh mắt lại ra hiệu cho Khâu Chí nói tiếp.
“Anh Giản, em nghĩ, anh nên nghĩ biện pháp để hóa giải sự thù hận của cô ấy với anh, nghĩ biện pháp để cho Mạc Mạc tin tưởng anh, so với phương pháp giữ cô ấy lại như thế sẽ có hiệu quả hơn. Như bây giờ, dường như hai người càng chạy càng xa, Anh Giản, anh là người em sùng bái, em đi theo anh, nhìn anh xông qua từng bước cho đến sự nghiệp sáng chói như mặt trời như bây giờ.
Bây giờ anh đứng ở nơi cao nhất, lúc trước anh đứng từ nơi thấp nhất nhìn tới, từng bước đạt tới mục tiêu. Đối với Mạc Mạc thì anh lại quá nóng lòng. Anh trực tiếp đứng ở nơi cao nhất để giữ cô ấy lại. Nhưng anh đã bỏ qua một quá trình.”
Vì người ngoài cuộc luôn tỉnh táo, cười trong cuộc luôn u mê. Nếu như 6 năm trước, không phải hắn lựa chọn ngang ngược giữ Mạc Mạc ở bên cạnh, mà là đi từng bước, từng bước để hóa giải mâu thuẫn và thù hận của hai người, từ từ cho tới lúc cô tin tưởng hắn, có lẽ Mạc Mạc sẽ tha thứ cho lỗi lầm của hắn, cho đến hôm nay, thì hắn và Mạc Mạc sẽ có được hoàn cảnh tốt hơn.
Nhưng ngay từ đầu hắn đã lựa chọn sai lầm, đã nhiều năm như thế, quan hệ của hắn và Mạc Mạc vẫn đứng yên tại chỗ, Mạc Mạc sẽ không muốn ở cùng vói hắn, hắn hứa khi thời gian tới, cô có thể rời khỏi hắn. Lúc đó, hắn vẫn muốn làm mọi cách để giữ được cô, muốn hắn có thể quên cô đi, có thể buông tay, nhìn cô ở bên người đàn ông khác, hắn không thể làm được.
Khi Khâu Chí và Cầm Tử đã đi.
Còn Giản Chiến Nam rơi vào trầm tư, đứng bên ngoài một lúc lâu mới quay về, trong đầu đều là lời nới của Mạc Mạc và Khâu Chí. Lúc trở lại phòng ngủ, thấy Mạc Mạc đang ngồi sấy tóc trước gương, tóc cô ướt sũng với dáng vẻ vừa tắm xong.
Hắn đi qua, đứng phía sau Mạc Mạc, đưa tay tiếp nhận máy sấy tóc từ trong tay của Mạc Mạc, giúp cô sấy tóc rất thành thạo, tóc đen quấn quanh ngón tay hắn, hai má trên mặt cô ửng hồng nhìn rất mê người.
Mạc Mạc ngồi yên, để cho Giản Chiến Nam tùy ý sấy tóc, trước kia hắn không cho cô gội đầu vào buổi tối, nói sẽ đau đầu, có đôi khi cô không nghe theo thì hắn sẽ giúp cô sấy tóc như thế, nhưng cuối cùng lại lăn tới vận động trên giường. hắn nói dáng vẻ gội đầu buổi tối của cô rất mê người, cho nên là cô cố ý quyến rũ hắn.
Sau khi sấy tóc xong, Giản Chiến Nam bỏ mấy sấy xuống, hai tay ôm lấy bờ vai mềm mại của cô, cơ thể Mạc Mạc cứng lại, nhưng không phản kháng, cơ thể Giản Chiến Nam từ từ ngồi xổm xuống, kéo cơ thể Mạc Mạc qua đối mặt với hắn “Mạc Mạc, chúng ta nói chuyện đi.”
Mạc Mạc nhìn về phía Giản Chiến Nam, không hiểu vì sao đột nhiên hắn lại quay người lại, không hiểu hắn, cho nên tốt nhất là không nên tùy tiện nói gì đó, chỉ dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn và đợi hắn nói, không gian cực kỳ tĩnh lặng.
Lúc này Giản Chiến Nam có rất nhiều lời muốn nói, khi nhìn ánh mắt dè dặt của Mạc Mạc thì lời nói của hắn lại tắc nghẹn ở cổ họng, không thể nói ra tiếng. Hắn đứng lên, lấy trong túi quần ra một thứ gì đó, nắm lấy Mạc Mạc rồi từ từ đặt vào tay cô.
Là một đồ vật kim loại cùng nhiệt độ cơ thể của hắn, lúc vật đó nằm trong tay cô thì trái tim lại ấm hơn một chút, Mạc Mạc cúi đầu nhìn chiếc chìa khóa trong tay, sau một giây hoảng hốt thì trong mắt liền trào lên một tầng nước.
Cô biết, đây là chìa khóa nhà của cô, là chìa khóa căn nhà ở cùng ba mẹ, móc chìa khóa vốn là ảnh chụp một nhà ba người, ba và mẹ ôm cô ở trong lòng, người một nhà cười rất vui vẻ.
Trước kia cô vẫn luôn đưa theo bên người, nhưng sau đó Giản Chiến Nam nói, đây mới là nhà của cô, trừ nơi này ra thì nơi nào cô cũng không được đi. Cho nên chiếc chìa khóa kia không cần dùng đến, nên hắn đã vứt đi giúp cô.
Mạc Mạc ôm dì Tố, cười nói: “Tôi biết mà dì Tố, dì cũng phải chú ý sức khỏe đó, dự định của tôi rất nhiều, chẳng qua tôi muốn thực hiện từng cái một, cảm ơn dì bấy lâu nay đã chăm sóc tôi.”
“Đâu có, đều là phận sự mà tôi nên làm mà.” Dì Tố nói xong thì thấy Giản Chiến Nam đi vào “Cậu à, tôi còn có việc, tôi đi trước.”
Dì Tố nói xong, thì Mạc Mạc quay người lại thấy Giản Chiến Nam, quần áo hắn đang mặc là quần áo ngày hôn qua, sắc mặt hơi tiều tụy, chỉ trong một đêm mà tóc đã hơi rối, lần đầu tiên cô nhìn thấy dáng vẻ bừa bộn như thế của hắn.
Mạc Mạc nhìn Giản Chiến Nam mà hơi căng thẳng, sợ hắn đổi ý chuyện đã đồng ý ngày hôm qua với cô. Nhìn thấy dáng vẻ không an tâm như thế của Mạc Mạc khiến Giản Chiến Nam không biết nên khóc hay nên cười. Hắn bước tới, đứng trước mắt Mạc Mạc, đặt một cái hộp trong tay cô, Mạc Mạc nghi ngờ mở ra, bên trong là giấy chứng minh nhân dân và quyển hộ khẩu của cô, còn có một tấm card, cô cầm hỏi “Cái này…?”
“Bởi vì anh mà em chưa học xong đai học, đây chỉ là việc bồi th