Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342330
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2330 lượt.
hể thì đang run.
Tim rất đau, rất đau, Giản Chiến Nam đi qua, một tay đỡ cơ thể run rẩy của Mạc Mạc vào trong lòng, nếu một mình cô thì làm sao có thể vượt qua được cô đơn, vượt qua được sợ hãi tối tăm mờ ám. Một mình, nếu cô không được khỏe thì phải làm sao, ai sẽ chăm sóc cho cô, trái tim đau đớn từng cơn, hắn nói nhỏ: “Không sao rồi, ngoan, nó đã bị bắt đi rồi..”
Mạc Mạc nghẹn ngào, nhớ tới cảm giác lúc nãy rắn bò trên cơ thể cô, tóc của cô cũng dựng cả lên, cô rất sợ rắn, vậy mà hôm nay rắn lại bò vào trong chăn của cô, rất muốn nôn…
Mạc Mạc dần bình tĩnh thì phát hiện mình đang nằm trong ngực trần của Giản Chiến Nam, khóc làm nũng như một cô gái nhỏ, nên có chút không được tự nhiên, cô lui lại, “Tôi không sao rồi, tôi đi ngủ đây, anh cũng ngủ đi.”
Mạc Mạc nói xong đứng xuống bàn, kìm nén sự không thoải mái trong lòng đi tới phòng ngủ, Giản Chiến Nam kéo tay cô lại “Mạc Mạc, sợ thì nói, đừng chịu như thế, hôn nay ngủ ở sofa đã, ngày mai đổi ra giường và chăn rồi lại ngủ.’
“Tôi không sợ, thật đó.” Mạc Mạc giãy khỏi tay Giản Chiến Nam, không phải cô không sợ, mà cô không cho phép mình sợ, cô đã có thói quen buộc bản thân phải chấp nhận tất cả, bởi vì, bởi vì cô không thể dựa vào bất cứ ai.
Cô sợ dán nhưng cô đã vượt qua, cô sợ chuột cô cũng đã vượt qua, cô sợ một mình trong bóng đêm cuối cùng cô cũng vượt qua, cô sợ cô đơn cô cũng đã vượt qua.
Nếu như hôm nay không có Giản Chiến Nam thì cô phải làm sao đây, cô không biết, cô ghét cảm giác không biết này. Cho nên, cô không nên sợ hãi, thứ này duy trì lâu dài, chỉ có đánh bại sự sợ hãi của bản thân thì cô mới mạnh mẽ được.
Giản Chiến Nam nhíu mày “Mạc Mạc, đừng bức mình như thế, em không phải siêu nhân, em có quyền được sợ.”
“Tôi nói rồi, tôi không sợ, không sợ, tôi không cần sự đồng tình của anh…”
Giản Chiến Nam túm lấy vai cô, dịch cơ thể hắn lại gần, buộc cô đối mặt với hắn “Mạc Mạc, em có thể sợ, thật mà.” Hắn gào lên, giọng nói trầm thấp nhưng dịu dàng.
“Không thể, không thể!” tại sao, hắn luôn có thể nhìn thấu được đáy lòng cô, thích, quan tâm, sợ hãi, luôn có thể nhìn thấu cô, Mạc Mạc lắc đầu “Tôi không thể sợ, không thể!”
Không thể không sợ hãi, không phải sợ, thứ cô sợ nhất là buộc mình vượt qua. Hai tay Giản Chiến Nam giữ chặt mặt Mạc Mạc, cúi đầu, đôi môi mỏng hôn từ từ lên khuôn mặt đầy nước mắt của cô, cô kiên cường làm hắn đau lòng, mỗi giọt nước mặt của cô như khắc vào trong tim hắn, đau thương, muốn bảo vệ cô thật tốt, cho cô một bờ ngực ấm áp để dựa vào.
Nụ hôn của hắn, trong lòng còn mang theo thương tiếc, rồi chuyển dần lên bờ môi của cô, hôn cô nhẹ nhàng, tay của hắn dần di chuyển xuống dưới eo cô, ôm chặt lấy: “Mạc Mạc.” hắn thì thầm và nụ hôn ngày một nóng bỏng hơn.
Mạc Mạc dùng hai tay đẩy hắn ra nhưng lại bị hắn giữ lại, giữ tay cô trong lòng bàn tay hắn, dùng sức kéo, bắt cô ôm bờ eo của hắn, bờ eo rắn chắc. Mạc Mạc muốn buông tay, nhưng sau một giây do dự và cuối cùng lại ôm chặt lấy hắn.
Hô hấp của hắn ngày càng nồng đậm hơn, tay hắn vội vàng tìm kiếm trên người cô, Mạc Mạc cảm thấy cơ thể như bị thiêu đốt, lý trí đang khuất phục, trầm luân. Cô đang làm cái gì thế, tại sao không đẩy ra, tại sao không phản kháng, tại sao còn khát vọng nụ hôn của hắn, vuốt ve, khát vọng hắn ôm cô, khát vọng đôi môi như rắn của hắn di chuyển tới từng nơi, đem cảm giác lạnh lẽ chán ghét đó xua tan đi.
Cô bị Giản Chiến Nam ôm đặt lên bàn, đầu của cô đã loạn đến không chịu nổi, tim cô đang rơi vào vòng tội lỗi, hay vì đã cô đơn quá lâu, trống vắng quá lâu, cho nên cô muốn một bờ ngực như thế? áo ngủ trên người bị Giản Chiến Nam cởi ra, cô rùng cả mình, Mạc Mạc đột nhiên tỉnh táo lại, không nên như thế, không nên như thế, lúc cô muốn từ chối thì đã không còn kịp nữa, hắn đã mạnh mẽ xông vào trong cô.
“Mạc Mạc.” hắn xúc động gọi tên cô, động tác của hắn rất nhẹ nhàng, dẫn dắt cô hết sức hưởng thụ sự vui thích, hắn kiềm chế, gầm nhẹ, thở gấp, cô phát ra tiếng rên yêu kiều theo hắn, trong bóng đêm hai người đã mập mờ như thế.
Cô không biết thứ mình đã kiên trì bao lâu nay rốt cuộc là gì, có ý nghĩa gì? Cô bắt đầu bị lạc, bắt đầu không hiểu bản thân mình, sau khi vui sướng cực hạn, đầu cô chỉ toàn trống rỗng…
Buổi sáng Mạc Mạc tỉnh dậy trong lòng Giản Chiến Nam, cô như một đứa trẻ cuộn mình dính lấy trong lòng hắn, eo của cô bị tay hắn ôm chặt, trong mắt cô toàn là vẻ mặt ngủ điềm đạm của hắn.
Cảnh tưởng đêm qua bắt đầu rõ ràng trong đầu cô, đầu Mạc Mạc đau không thôi, bản thân cô phóng túng, mà đối tượng lại là Giản Chiến Nam, làm cũng làm rồi, nghĩ nhiều cũng vô dụng mà thôi.
Mạc Mạc sột sọat rời giường, còn Giản Chiến Nam vẫn chưa tỉnh, chắc là đêm qua hắn đã mệt sắp chết luôn. Sau khi rửa mặt, cô chưa kịp làm đồ ăn sáng thì đã vội vã ra khỏi nhà, chạy tới cửa hàng.
Tiểu Phân chào hỏi với Mạc Mạc, lúc sắp xoay người làm việc lại nhìn thấy cái gì đó quỷ dị, vẻ mặt hỏi rất mập mờ: “Bà chủ, tình hình chiến đấu đêm qua có phải rất kịch liệt không? Chà chà, chả dịu dàng gì cả.”
Đầu Mạc Mạc đầ