Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2750 lượt.

c Mạc nhận điện thoại, từ trong truyền ra giọng nói của Cầm Tử: “Mạc Mạc yêu mến! gần đây có tốt không?”
“Ừ, không tệ. Cậu lại lén lút dùng di động hả?”
‘Đã được Khâu chí phê chuẩn rồi. Mạc Mạc, cậu đồng ý với mình, lúc mình sinh cậu sẽ trở về, cậu phải thăm con nuôi của cậu chứ,”
‘Chiếm Khâu Chí còn không nói còn muốn chiếm cả mình luôn hả.” Mạc Mạc trêu.
‘Mạc Tiêu Hữu, có phải cậu sợ cái gì đó hay không, sợ nên ngay cả nhà cũng không dám về nữa.”
“Mình có cái gì phải sợ chứ.”
“Sợ sẽ để ý, Mạc Tiêu Hữu, thực ra trong tim cậu còn nhớ đến anh ta, lúc đầu là vì cậu nhỏ nên không thể ở bên nhau, nhưng bây giờ cậu nhỏ vẫn còn sống, bế tắc lúc đó của hai người cũng xem như đã khai thông được rồi. Nếu như nói lúc đầu anh ta không biết yêu cậu, cho nên làm tổn thương cậu, cũng không phải là cố ý, cho anh ta một cơ hội, Mạc Mạc, cũng là cho chính mình một cơ hội đó.”
“Bà bầu ơi, cậu hãy chăm sóc cho tốt con nuôi của mình đi, chuyện của mình mình sẽ tự giải quyết.” gần đây mọi người đều thật quan tâm cô và Giản Chiến Nam.
“Mạc Mạc, không phải mình nói tốt thay anh ta, chỉ là không muốn cậu phải trải qua bao vất vả như thế, cậu nói xem một mình cậu chạy trốn tới nơi xa như thế, bọn mình cũng không biết cậu sống có tốt hay không, lo lắng một mình cậu thì phải làm sao?
Có phải cậu rất ích kỷ hay không, chỉ vì Giản Chiến Nam mà cậu đã bị hù phải chạy đi, cũng không cần để ý những người khác như mình, đừng quên nơi này mới là nhà của cậu, nếu không sợ thì cậu trở về cho mình .” Cầm Tử nói xong thì tắt máy, vẫn là thói quen như cũ, nói xong thì không cho người khác cơ hội nói chuyện, hy vọng rằng con nuôi sẽ không như vậy.
Đúng thế, cô có gì phải sợ chứ, có lẽ nên về nhà một chuyến thôi.
Ngày đó Cầm Tử sinh, Mạc Mạc đã trở về, đến sớm không bằng đến đúng lúc, lúc Cầm Tử vừa được đưa vào phòng sinh thì Mạc Mạc ngồi trên tàu đến mười mấy tiếng cũng đã qua lại thành phố.
Ngoài phòng sinh là Tô Thiệu Cẩn đứng lo lắng bất an, còn có người nhà của Tô Thiệu Cẩn, người nhà của cầm Tử, mọi người đều hỏi thăm tá hỏa, mọi người đều lo lắng chờ đợi tin tức của phòng sinh, nhưng lại chỉ truyền đến tiếng khóc kêu la của Cầm Tử. Mạc Mạc cảm thấy, Khâu Chí sắp điên lên rồi, nhưng người lớn hai nhà thì vẫn bình tĩnh, có lẽ là những người đã từng trải.
Tiếng hét kinh thiên động địa từ bên trong, còn người bên ngoài thì thót tim, Khâu Chí đòi đi vào, nhưng ba nói “Đừng vào quấy rối.” Khâu Chí chỉ có thể đau tim đứng chờ ở bên ngoài. Không biết phải qua bao lâu, cuối cùng cũng nghe được tiếng khóc của cục cưng, đương nhiên là Khâu Chí kích động nhảy dựng lên, kêu lên: “Sinh rồi, sinh rồi.”
Y tá báo tin mừng, ‘Mẹ con bình an, là một công chúa.”
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, Khâu Chí vội vào thăm bà xã, em bé cũng không thèm nhìn, mẹ và con cùng ở một phòng, Cầm Tử liếc nhìn cục cưng mình sinh ra rồi ngủ cũng chưa kịp trò chuyện với mọi người.
Cho nên mọi người chỉ có thể vây quanh em bé, là cô bé rất xinh, ánh mắt của Mạc Mạc cũng tham lam nhìn cô bé, nhìn mọi người nghênh đón sinh mạng mới, cô để chiếc khóa nhỏ để bên cạnh em bé, mong ước em bé lớn lên khỏe mạnh.
Khâu Chí có thể thấy Mạc Mạc hơi mệt, liền bảo Mạc Mạc về nghỉ ngơi, không biết Cầm Tử sẽ ngủ tới lúc nào đây, hơn nữa, mọi người đã ở đây, nên Mạc Mạc đi mua cơm giúp mọi người.
Ra bệnh viện, Mạc Mạc không vội đi, mà cô đứng ngẩn người ở đó, nếu cục cưng của cô vẫn còn, có lẽ cũng đã 5 tuổi rồi, trong lòng vui hơn cho Cầm Tử, lại hơi cô đơn, nhớ tới trước kia thì không được vui cho lắm.
“Sao thế, Tư Xuân rồi?”
Một giọng nói vang lên từ sau cô, Mạc Mạc quay đầu lại thì thấy Giản Chiến Nam không biết đã xuất hiện sau lưng cô từ lúc nào nữa, đã một tháng không gặp, cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc. Không nhịn được nghĩ tới đêm đó, không biết tại sao Mạc Mạc rất muốn trốn nhưng Giản Chiến Nam đã ôm chặt lưng cô “Trốn anh?”
“Không có, tôi mệt nên muốn về nghỉ thôi.’
Giản Chiến Nam không cho cô cơ hội chuồn đi “Mạc Mạc, hạnh phúc của người khác là tranh thủ được, cho nên, chúng ta cũng nên tranh thủ đi, Mạc Mạc, cho anh một cơ hội nữa, tha thứ những lỗi lầm đã qua của anh, bắt đầu một lần nữa có được không?”
Mạc Mạc mạnh mẽ giãy ra khỏi ngực hắn, vội bước đi, bước chân hơi bối rối, Giản Chiến Nam đi theo phía sau “Mạc Mạc, em muốn như thế nào mới chịu tha thứ cho anh? Tha thứ cho anh thật sự khó khăn như thế sao?”
Mạc Mạc bước đi rất vội nhưng tay bị kéo lại, nên bước chân phải dừng lại, đường đi phía trước cũng bị cản “Giản Chiến Nam, anh đừng như thế có được không, chúng ta đã nói rõ ràng rồi mà, ..” Mạc Mạc vừa nói xong thì đột nhiên Giản Chiến Nam quỳ gối xuống trước mặt cô, Mạc Mạc bị dọa, hoàn toàn ngây người…. Hắn, ….hắn quỳ gối trên đường trước mặt cô, hahaha, Giản Chiến Nam không sợ xấu mặt nhưng tôi thì có đó. Mạc Mạc quẫn bách nhìn mọi người đi tới đi lui, mọi người đều nhìn họ như diễn trò, Mạc Mạc nóng vội muốn rời khỏi hắn, nhưng làm sao cũng không tránh ra được, mắt thấy người vây xem ngày c


XtGem Forum catalog