Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342332
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2332 lượt.
Mạc Mạc cũng bắt đầu phối hợp với bà “Không cần, trước tiên con cứ qua đây, mẹ ở nhà chờ con.”
“Dạ, lát nữa gặp mẹ ạ’ Mạc Mạc tắt điện thoại, thay quần áo, sau đó ra khỏi nhà, bảo lái xe đưa cô tới nhà họ Giản, gặp mẹ Giản, hai người lại đi ra, mẹ Giản nói địa chỉ của bác sĩ trung y kia rồi đi tới đó.
Mẹ Giản nói, ba của viện trưởng trung y kia còn có cả ông nội đã từng là ngự y trong hoàng cung nhà Thanh, đến tay ông thì đã có những đổi mới, Mạc Mạc cũng rất tò mò về trung y, cảm thấy rất thần bí, nhưng cũng chỉ là tò mò, cũng không muốn đưa bản thân ra thử nghiệm, nhưng mẹ Giản đãthích như thế thì cô cũng chỉ có thể phối hợp theo.
Mẹ Giản là người quen cho nên viện trưởng tự mình tiếp đón, cho ra kết luận thể chất của Mạc Mạc là thể chất hàn, hư, vân vân gì gì đó, tóm lại là cơ thể không thoải mái. Mạc Mạc tưởng cô phải uống thuốc hoặc thuốc bổ, nhưng không dự đoán được là phải châm cứu.
Mạc Mạc luôn sợ kim, từ nhỏ tới lên cô chưa bao bị chích như thế, truyền nước biển vẫn không phải là sợ nhất, sợ nhất là kim châm lên cơ thể, lần đầu tiên kim đâm vào người cô, cô đã ngất đi, rất dọa người. Bây giờ nhìn thấy cái kim dài dài đó, Mạc Mạc rất muốn ngất, cũng cảm thấy miệng lưỡi đã khô khốc, tinh thần không yên, mặt cũng đã bạc đi.
“Con uống thuốc là được rồi, không cần châm cứu được không?”
“Nghe bác sĩ.” Mẹ Giản nói với mẻ mặt không chút thay đổi, cũng không thèm nhìn Mạc Mạc đã sợ đến mặt trắng bệch đi.
“Đừng sợ, chỉ đau một chút thôi.” Bác sĩ cười nói tủm tỉm, dù sao bác sĩ tập mãi cũng thành thói quen.
Làm sao có thể không sợ, đây chính là châm cứu chính tông đó, một cây kim đâm vào da thịt, Mạc Mạc nghĩ đến mà nổi cả da gà, rất muốn bỏ chạy, nhưng cô lại không có tiền đồ như thế.
Mạc Mạc ngồi ở đó, để nơi cần châm cứu lộ ra, cơ thể đã lo sợ đến mất cả cảm giác, thậm chí là cứng ngắc, tay chân lạnh lẽo, trong đầu không nhịn được nhớ tới cảnhchâm cứu đầu người trên ti vi, cô cảm thấy đó là cảm giác sởn cả gai ốc, cảm giác như nhìn thấy rắn.
Cô vốn là người nhát gan, Mạc Mạc cảm thấy có một cây kim đâm tới, tóc gáy cô dựng thẳng lên, không kịp suy nghĩ gì nữa đầu cô đã mất đi tri giác, trước mắt tối sầm, cơ thể lảo đảo rồi ngã xuống, ruốt cuộc không còn cảm thấy gì nữa.
Mạc Mạc không có tiền đồ mà bị choáng, nhưng mà cũng chỉ hôn mê trong ngắn ngủi, cho đến khi mọi người đưa cô vào phòng bệnh thì cô đã tỉnh lại, kim châm vào người cũng bị nhổ ra từ lúc nào không hay, bên cạnh nghe thấy tiếng của mẹ chồng và bác sĩ nói: “Con dâu của tôi sao rồi?”
“Không sao, chỉ bị choáng thôi, lát nữa sẽ tỉnh thôi.”
“Tỉnh dậy có thể tiếp tục không?”
“Nếu như cô ấy đồng ý thì có thể tiếp tục.”
Vẫn còn muốn tiếp tục? Mạc Mạc từ từ nhắm hai mắt lại giả bộ ngủ, cô không muốn tỉnh lại cũng không muốn tiếp tục, không muốn bị xỉu lần nữa, thật dọa người mà. Sau một lúc im lặng, không còn tiếng nói chuyện, hình như bác sĩ đã ra ngoài, chỉ nghe giọng nói thầm của mẹ Giản “Thật là, trông được mà không dùng được, ai!”
Mẹ Giản nhớ lời của Giản Chiến Nam, chính đứa con hỗn đản của mình chuyện gì cũng làm được, cho nên cũng không quá cưỡng ép Mạc Mạc, cũng không cách nào khác, sau đó liền hạ giọng “Cũng được, mẹ cũng bị nó dọa rồi, mẹ đi về trước, lát nữa nó tỉnh lại, hỏi nó ổn không, có cần tiếp tục trị liệu không….nếu nó không ổn thì uống thuốc đi.”
Mẹ Giản sau khi dặn dò xong thì rời đi, Giản Chiến Nam tiễn mẹ đến cửa bệnh viện rồi quay lại, đóng cửa phòng, đi tới ngồi trước giường bệnh của Mạc Mạc, cúi đầu hôn môi cô “Bà xã, em có thể tỉnh rồi, nguy cơ bị giải trừ.”
Mạc Mạc mở một mắt, nhìn Giản Chiến Nam, “Ông xã, lại khiến anh lo lắng, còn làm chậm trễ công việc của anh, còn bắt anh phải nói dối mẹ nữa….” vẻ mặt của Mạc Mạc vừa bất an vừa áy náy , Vì Giản Chiến Nam thực sự không dùng kim châm như thế dọa cô, tuy hắn cũng rất biến thái và cô cũng công nhận như thế.
“Bà xã gặp nạn, làm sao anh có thể bỏ mặc.” Giản Chiến Nam đau lòng nhìn Mạc Mạc “Còn đau không?”
“Không sao, không cảm thấy gì, ông xã, chúng ta có thể về nào không, em không muốn tiếp tục, được không?” Mạc Mạc rất ghét bệnh viện, loại chán ghét khắc sâu trong tâm, ở đây cô đã mất đi rất nhiều người thân.
“Về nhà làm gì?” mặt Giản Chiến Nam nói với vẻ nghi ngờ.
Tay của Mạc Mạc ở trong ngực Giản Chiến Nam sờ loạn, nói rất yếu ớt “Dường như là không sao rồi nên bằng không về nhà tạo người đi…”
“Lời nói của bà xã khắc sâu trong tim chồng.” Vẻ mặt Giản Chiến Nam cười xấu xa, tới gần mặt Mạc Mạc, “Bà xã, mặt em sao đỏ thể? Nóng quá hả?”
Mạc Mạc che đôi mắt tối như mực kia của Giản Chiến Nam, hờn dỗi nói “Ông xã, anh rất đáng ghét!”
Giản Chiến Nam và Mạc Mạc vẫn cố gắng tạo người, trải qua mỗi đêm khoái hoạt, tuy mẹ Giản thỉnh thoảng sẽ gọi điện thoại đến hỏi bụng cô có tin gì hay không, nhưng không lại bắt Mạc Mạc đi châm cứu.
Cuộc sống của Mạc Mạc cứ như thế trải qua cho tới kỳ thi, nhưng địa điểm thi lại ngẫu nhiên được tổ chức ở