Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.

là ai, chẳng lẽ là người nhà của Giản Chiến Nam?
“Cái gì mà không cẩn thận, cậu cho là mình mù sao, có phải người nhà anh ta hay không, vì sao?”
“Chỉ là hiểu lầm, Cầm Tử, xem như chuyện gì cũng chưa xẩy ra, biết không?”
Cầm Tử đau lòng ôm lấy Mạc Mạc “Còn đau không, sao bọn họ có thể đối xử với cậu như thế.”
Mũi Mạc Mạc cay xè, đẩy Cầm Tử ra, “Được rồi, đừng xúc động như thế, người ta sắp khóc rồi đây, đi thôi, đi spa nào! Để cậu thơm ngào ngạt trở về chuẩn bị hiến thân.”
“Mạc Mạc, anh ta đối tốt với cậu chứ, nói thật đi.” Cầm Tử nhíu mày nói nghiêm túc.
“Anh ấy đối với mình rất tốt, nếu anh ấy không tốt với mình thì mình sẽ không thể chịu đựng được tất cả những chuyện này. Nhưng mà đó là người nhà của anh ấy, anh ấy có thể làm sao nữa, như với những người đàn ông khác, mình cảm thấy, việc này anh ấy xử lý đã rất tốt rồi.” Nói đến thật buồn cười, bởi vì hắn đối tốt với cô, mới trách mọc mẹ chồng mà, ai.
“Ai, kết hôn có đôi khi thật là chuyện phiền toái, mỗi nhà mỗi cảnh, giống như mẹ chồng mình vậy, mình mới sinh xong, thì bà liền lên kế hoạch tranh thủ để mình sinh thêm đứa nữa, hơn nữa phải là cháu trai, giờ là thời đại nào rồi, nhưng điều làm cho người ta hoảng sợ nhất là, mẹ chồng của mình luôn theo dõi ở góc tường, ngất quá.”
Mạc Mạc cảm khái: “Ái chà, quấy rầy cậu với ông xã yêu yêu nha.”
“Cậu thật sự chả có chút đồng tình gì hết.” Cầm Tử nắm vai Mạc Mạc, vẻ mặt ưu sầu: “Thôi đi, chúng ta không đi spa, chúng ta đi uống rượu, một chén giải ngàn sầu.”
Xem ra cuộc sống của mỗi người đều có một ít vấn đề không được như ý, Mạc Mạc nghĩ một chút rồi nói “Được rồi, hôm nay, hôm nay chúng ta sẽ làm hai kẻ nát rượu. Không đúng, cậu uống rượu sẽ không ảnh hưởng tới cục cưng chứ, cậu không cần cho con bú sao?”
“Ai, đứa con đáng thương của nhà mình a, chỉ có mệnh uống sữa bột thôi, cho nên uống rượu sẽ không sao hết.”
“À, vậy được rồi, chúng ta đi bar.”
Hai người lại đổi hướng đến quán bar, phục vụ quán bar thấy Mạc Mạc đi vào thì hỏi Mạc Mạc muốn uống gì, cô bảo phục vụ đi ra ngoài, cô và Cầm Tử tự phục vụ, hai người bọn họ mà nổi điên thì sẽ chết người đó, không chừng còn xẩy ra thảm án, cho nên tốt nhất cho họ đi ra ngoài.
Trước kia khi không có việc gì Mạc Mạc cũng từng nghiên cứu qua, kỹ thuật uống rượu không cao lắm, nhưng để lừa gạt bản thân và Cầm Tử thì vẫn có thể, hai người mỗi người một ly bắt đầu uống, trò chuyện, hát, thương tiếc cho việc hai người đã mất đi cuộc sống đơn giản, hồn nhiên, không có lo âu.
Không lâu sau thì hai người đã say, không có hình tượng nằm ngay trên sàn gỗ của quán, miệng thì không rõ đang hát bài gì, lại cười ngây ngô, hai người lại ôm nhau như lúc còn nhỏ, ngủ một lúc lâu thì trong quán bar xông tới hai người đàn ông.
Nhìn thấy hai cô gái uống say khướt, Giản Chiến Nam và Khâu Chí đều nhíu màu, Giản Chiến Nam ôm Mạc Mạc còn Khâu Chí ôm Cầm Tử. Hai người bị tách ra nên mất hứng ngồi dậy, ồn ào đòi buông ra, đàn ông thôi tránh ra.
Giản Chiến Nam ôm Mạc Mạc về phòng ngủ, còn Khâu Chí thì ôm Cầm Tử tới phòng khách của Giản Chiến Nam, chờ Cầm Tử tỉnh rượu rồi mới đưa về nhà. Trên đường về, Mạc Mạc và Cầm Tử còn tiếp tục nói nhảm.
Cầm Tử mắng to: “Khâu Chí đồ khốn nạn, …..lão nương không muốn sinh nữa, Lão nương thích làm khuê nữ…”
“Haha….” Mạc Mạc cười ngây ngô, tay còn muốn túm lấy Cầm Tử “Mình phải sinh con trai…đi quyến rũ con trai nhà cậu…”
“Con trai mình…. mới …. không thèm con trai của cậu……”
Mạc Mạc uống say nên nói nhầm con gái thành con trai, làm mẹ nuôi mà không để tâm gì cả, mà Cầm Tử là mẹ đẻ nhưng say rượu cũng quyên mất mình sinh là con gái. Hai người đàn ông nhìn nhau, dở khóc dở cười.
Về đến phòng, dì Tố pha nước mật ong cho Mạc Mạc và Cầm Tử uống, Giản Chiến Nam nhận ly nước đến dỗ Mạc Mạc uống, sau đó đặt ly lên bàn, đột nhiên Mạc Mạc bắt ngồi xuống, ôm cổ Giản Chiến Nam khóc tức tưởi, “Ô…. Cầm Tử mình rất khó chịu, ….tại sao họ không thích mình… Cầm Tử…. chúng ta bỏ trốn đi…….mình muốn đi thanh tu….mình muốn xuất gia…mình muốn làm ni cô……hì hì, cạo trọc…nhưng mà….mình không nỡ với Giản vô lại nhà mình……., anh ấy vô lại như thế….sao mà mình vẫn luyến tiếc…..ô ô làm sao bây giờ…”
Tim Giản Chiến Nam đau đớn từng cơn, yết hầu rung rung, phát đau, hai tay ôm lấy mặt của Mạc Mạc, không kìm được cúi đầu hôn cô “Mạc Mạc, luyến tiếc thì đừng đi, Giản vô lại không thể không có em, biết không?”
Mạc Mạc ghét bỏ đẩy mặt của Giản Chiến Nam ra, nói không rõ ràng: “A. Cầm Tử…. sao cậu lại hôn mình…..không đi…..không đi, mình còn muốn sinh một tiểu vô lại nữa,….để cho nó ức hiếp Giản vô lại giúp mình…..”
Mạc Mạc ầm ĩ một chút cuối cùng cũng ngủ, còn Giản Chiến Nam nằm cạnh bên cô, ôm cô, sau khi say rượu nói lời thật, thật sự Mạc Mạc có ý định rời khỏi Giản Chiến Nam, nhưng cô nói là vẫn còn luyến tiếc hắn.
Sao hắn có thể để cho Mạc Mạc chịu tủi thân, làm sao có thể…
Lúc Mạc Mạc tỉnh lại thì đã tối, mở mắt ra thì lập tức ngồi dậy, vội vàng chạy tới trước gương, vẻ mặt kích động, Giản Chiến Nam ngồi