Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342378

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2378 lượt.

còn học gì để lừa người nữa?”
Ngây thơ nhàm chán? Trước kia hắn sẽ nói là cô nghịch ngợm, rồi sẽ chơi với cô, dùng tấm lưng rộng lớn để cõng cô xoay tròn, bây giờ thì lạnh lùng nói rằng cô ngây thơ nhàm chán. Đây là lần đầu tiên hắn nói nặng lời với cô như thế, thì ra ngọt ngào quá nhiều đến một chút đắng cũng không thể chịu nổi.
Thì ra hắn luôn ghét sự ngây thở của cô, thì ra trong đầu hắn hành động của cô đều là nhàm chán, ngây thơ, nếu cô ngây thơ và nhàm chán thì vì sao hắn không nói ra sớm đi, còn tỏ vẻ hưởng thụ, bây giờ mới nói ra lời nói đã giấu từ trong lòng.
Đúng, cô không được thoải mái lắm là lừa hắn, cô không thoải mái, là ở nơi Giang Xuyên đã hôn cô, cô cũng muốn ông xã hôn cô. Cô sai rồi sao, không nên ngây thơ như thế, không nên chơi đùa nhiều như thế, không nên nói không thoải mái mà lừa hắn về, có lẽ, bây giờ hắn đang đàm phán một cuộc làm ăn.
Cô sai rồi sao?
Cô chỉ đùa với hắn một chút thôi.
Cô sai rồi sao?
Cô chỉ muốn cho hắn chút kinh ngạc, nói cho hắn biết, ông xã em mang thai rồi, nhưng dáng vẻ kích động ngốc ngốc của hắn.
Mạc Mạc ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt, trong mắt cô hắn hoàn toàn trở nên xa lạ, trong mắt Mạc Mạc đã đầy nước, đã sắp chạy ra nhưng dùng sức hít vào, nói nghẹn ngào “Nhàm chán, ngây thơ, tôi luôn khiến anh cảm thấy như thế sao, anh chịu không nổi, thì sớm nói cho tôi biết, tôi sẽ thu lại vẻ ngây thơ nhàm chán đó…”
Tiếng chuông di động của Giản Chiến Nam vang lên, hắn nhíu mày lấy di động ra, giọng nói rất khó chịu, bên kia truyền tới tiếng khóc sướt mướt của Nhã Nhi: “Chiến Nam, Tiểu Hoành bị bệnh…. Anh mau tới đây đi, em không biết phải làm gì bây giờ nữa….em ở bệnh viện nhân dân thành phố C….”
Giản Chiến Nam nghe xong thì lập tức tắt điện thoại đi ra khỏi phòng ngủ, Mạc Mạc nhìn bóng dáng Giản Chiến Nam rời đi, tim lại đau, sau khi kết hôn hắn chưa từng đối xử với cô như thế, dù là 6 năm kia, hắn vẫn luôn cưng chiều cô, dỗ cô, cô không sợ một chút đau nào, một chút khổ sở nào, hắn sẽ luôn dỗ cô, nhưng bây giờ hắn lại lạnh lùng rời đi như thế.
Cô không muốn loại tình cảm này, vô vội tiến lên kéo ống tay áo hắn “Anh đi đâu vậy? Là Nhã Nhi gọi tới phải không, em không cho anh đi, không cho anh đi!”
“Cô đừng cố tình gây sự như thế.” Giản Chiến Nam bỏ tay cô ra, xú nha đầu, bị người đàn ông khác hôn còn gạt hắn, còn cho rằng chưa có chuyện gì xẩy ra sao, tưởng hắn là người chết hả?
“Tôi cố tình gây sự?” Mạc Mạc đau khổ nhìn Giản Chiến Nam, ngăn đường đi của hắn “Tôi cố tình gây sự đó, chỉ là tôi không muốn anh đi tới nơi của người phụ nữ kia, anh là chồng của tôi, không phải của cô ta, dựa vào đâu thì gọi là tới, tôi không muốn.”
Hai tay Giản Chiến Nam nắm chặt vai Mạc Mạc, đẩy cô sang một bên, rồi bước nhanh đi, Mạc Mạc đứng cứng đờ ở đó, hắn lại lần nữa bỏ cô lại để đi tới bên người phụ nữ kia, nước mặt lại rơi dài xuống, Giản Chiến Nam anh là đồ khốn nạn.
Tiểu Hoành bị sốt phải vào bệnh viện, lúc Giản Chiến Nam tới thì Tiểu Hoành đang truyền nước biển để hạ sốt, nhưng sao cũng không hạ sốt, Nhã Nhi ngồi bênh cạnh nắm tay Tiểu Hoành khóc rất ghê gớm, hoàn toàn mất đi bình tĩnh, khóc còn nói với Giản Chiến Nam, lúc Tiểu Hoành 3 tuổi cũng đã bị sốt như thế, thiếu chút nữa đã không sống được, sau đó thì không nói chuyện nữa. Cô rất sợ, sợ Tiểu Hoành sẽ rời khỏi cô.
Giản Chiến Nam chỉ có thể đơn giản an ủi cô ta, sau đó nói chuyện với bác sĩ, hỏi bệnh tình của Tiểu Hoành. Tới nửa đêm, đột nhiên Tiểu Hoành mới hạ sốt, tâm tình lo lắng của Giản Chiến Nam mới được thoải mái, nhìn gương mặt nhỏ nhắn tiều tụy của con, trong lòng không kìm được mà đau nhói.
Bác sĩ nói hạ sốt là không sao, nằm viện hai ngày theo dõi, Giản Chiến Nam thấy Tiểu Hoành vẫn chưa tỉnh lại nên lo lắng, liền ở lại trông một đêm, hy vọng lúc tiểu tử kia tỉnh dậy thì có thể thấy được hắn.
Buổi sáng ngày hôm sau, Tiểu Hoành đã tỉnh lại, đôi mắt to nhìn Giản Chiến Nam, rồi đưa tay ra sờ sờ râu mới mọc ở cằm của hắn, sau đó quay đầu tìm gì đó, sau khi nhìn thấy Nhã Nhi thì vẻ mặt cậu bé có chút khác thường, cuối cùng quay đầu nhìn Giản Chiến Nam.
Giản Chiến Nam cầm tay Tiểu Hoành, hỏi “Bây giờ Tiểu Hoành có khó chịu không, khó chịu thì gật đầu.”
Tiểu Hoành hơi lắc đầu, Nhã Nhi nói: “Em đi mua đồ ăn cho Tiểu Hoành.”
“Không cần, lát nữa sẽ có người đưa tới.” lúc Giản Chiến Nam nói chuyện, tầm mắt vẫn nhìn Tiểu Hoành, không thèm liếc mắt nhìn Nhã Nhi, nói với Tiểu Hoành: “Lát nữa bảo ông nội bà nội đến với con nhé.”
Tiểu Hoành gật đầu.
Ba Giản và mẹ Giản nghe tin thì liền chạy tới, cháu nội bảo bối là ruột thịt của họ, còn mang theo bữa sáng cho Tiểu Hoành và Nhã Nhi, nhìn Tiểu Hoành bị bệnh mà ba Giản và mẹ Giản đều đau lòng.
Giản Chiến Nam nghĩ đã một đêm mình không về, hôm qua lại nói chuyện không thoải mái với Mạc Mạc, khoogn biết bây giờ cô thế nào rồi, hình như hôm qua mình quá tức giận… nhưng Mạc Mạc cũng rất kỳ lạ, hắn đã nói không cho cô gặp Giang Xuyên, cô xem lời hắn nói như gió thoảng bên tai.
Một đêm hắn không về th


XtGem Forum catalog