Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342372
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2372 lượt.
a, nhưng chỉ nhìn thấy trong tay Giang Xuyên là một chiếc lá cây nhỏ, Một lúc Mạc Mạc không nói gì “Cậu trêu mình.”
“Xem lá gan cậu không lớn chút nào.” Giang Xuyên nói xong thì thản nhiên cười.
Mặt Mạc Mạc đỏ lên “Lá gan mình một chút cũng không lớn, lòng dạ xấu của cậu cũng không thay đổi, lúc đó cậu cũng bắt sâu bỏ trong hộp bút của mình, khiến mình sợ tới mức hét chói tai ở lớp học, cậu nói xem cậu xấu như thế nào đi.”
“Cậu già rồi.” Giang Xuyên liếc mắt nhìn Mạc Mạc.
“Không có?” cô cảm thấy mình vẫn rất còn trẻ.
Giang Xuyên nhướng máy, nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Bắt đầu nhớ lại quá thứ, chứng minh cậu già rồi.”
“Chỉ là lời nói, chẳng qua mình chỉ có cảm giác thế thôi.” Cô không già, một chút cũng không già. Mới nói xong thì một chiếc xe đừng ngay lối đi bộ bên đường, Mạc Mạc nhìn thấy Giản Chiến Nam “Ông xã.”
Giản Chiến Nam xuống xe, khuôn mặt còn lạnh hơn khuôn mặt của Giang Xuyên, lập tức ôm Mạc Mạc vào trong lòng, “Phải về nhà rồi.”
“Ừm.” Mạc Mạc nhìn về phía Giang Xuyên vội giới thiệu “Chồng của mình, Giản Chiến Nam, đây là bạn học của em, Giang Xuyên.”
Hai người đàn ông lấy lệ bắt tay nhau, “Cần tiễn cậu một đoạn không?” đôi mắt đen của Giản Chiến Nam nhìn Giang Xuyên.
“Không cần đâu.” Giang Xuyên nói xong thì nói với Mạc Mạc: “Có cơ hội gặp lại.” nói xong thì quay người bước đi.
Mạc Mạc và Giản Chiến Nam về nhà cùng nhau, lúc định thay quần áo thì cánh tay Mạc Mạc bị Giản Chiến Nam nắm “Sao thế, anh làm em đau đó.”
Giản Chiến Nam nhíu mày, vẻ mặt nói không hờn giận “Mạc Mạc, anh nói lại lần nữa, đừng gặp lại người đàn ông kia nữa, em nghe rõ không?”
“Anh đang ra lệnh cho em sao? Em ngay cả quyền kết bạn cũng không có sao?” Mạc Mạc hơi tức giận, không thích nhất là thái độ này của hắn.
Giản Chiến Nam thở dài, uy hiếp không thành chỉ có thể mềm “Mạc Tiêu Hữu , em là cô gái ngốc, em đừng nói xem không thấy cậu ta có ý đồ với em.”
“Có ý đồ với em?”
Giản Chiến Nam dỗ Mạc Mạc “ Đúng, cậu ta nhìn em, em không cảm thấy quen thuộc sao, tựa như anh nhìn em vậy. Đầy ý cướp đoạt, chiếm giữ, ái mộ, em không thấy sao. Đối mặt với một người đàn ông như thế, nếu thời điểm cậu ta muốn hôn em, em có thể chống cự được sao, như năm đó, em chỉ có thể ngoan ngoãn bị xâm phạm, bị ép hôn. Em là người đã có chồng, em không nên lảng tránh một chút sao?”
Mạc Mạc tức giận nhìn Giản Chiến Nam, nói: “Giản Chiến Nam, anh lẽ nào không biết Nhã Nhi cũng có ý đồ với anh, vì sao anh không tránh cô ta, bởi vì Tiểu Hoành, hai người một tháng giảm gặp mặt một chút, giảm nói chuyện một chút, cô ta dùng Tiểu Hoành để từng bước tới gần anh, anh không cảm thấy sao, vì sao anh không tránh đi?”
Anh đã bất tri bất giác dần rời xa em, anh có thể không ở cùng em, có thể không để ý tới em, thậm chí có thể quên mất hôm nay là ngày khai giảng đầu tiên của em, bắt đầu nói mà không giữ lời với em.
Là Dì Tố nói cho anh hay là Tiểu Lưu nói cho anh biết hôm nay là ngày khai giảng? Nếu không anh đã sớm quên đi rồi, hoặc là căn bản anh không thèm quan tâm tới lý tưởng của em là gì? Đúng không?
“Mạc Tiêu Hữu, Giang Xuyên là em trai của Giang Nhã.”
Giản Chiến Nam quát nhỏ khiến Mạc Mạc hóa đá ngay tại chỗ. Giang Xuyên là em trai của Giang Nhã, cũng chính là cậu của Tiểu Hoành? Mạc Mạc mở to hai mắt, cô vẫn không hề biết!
Làm sao Giang Xuyên lại là em trai của Giang Nhã được? Dù cô không biết nhưng chẳng qua chuyện Giang Xuyên và Nhã Nhi là chị em cũng không liên quan gì đến chuyện của cô, vì cô không có hứng thú với Giang Xuyên, hơn nữa gặp mặt Giang Xuyên cũng chủ một hai lần ngẫu nhiên. Nếu Giang Xuyên có tình cảm với cô đúng như lời Giản Chiến Nam nói thì cô cũng nghe lời ông xã tránh gặp mặt với cậu ta, dù sao thì cuộc sống cô đơn giản hơn cũng sẽ tốt hơn, nhiều một chuyện không bằng ít đi một chuyện, cô có một ông chồng như thế cũng đã đủ phiền toái rồi.
Đạt được thỏa hiệp cuối cùng với Mạc Mạc Giản Chiến Nam mới vừa lòng, cũng cho qua chuyện này. Cuộc sống vẫn cứ tiếp tục, Mạc Mạc từng nghỉ rồi lại đi học, Giản Chiến Nam ngoài chuyện bận bịu việc công ty, cưng chiều cô, cũng càng cưng chiều đứa bé kia, thường đưa Tiểu Hoành đi chơi, hoặc sẽ đón tới ở một hai ngày, Mạc Mạc cũng từ từ chấp nhận cuộc sống như thế.
Hôm nay, sau khi Mạc Mạc lên lớp, bỗng nhiên cảm thấy không thoải mái lắm, rất muốn nôn, ngồi xổm nôn khan ở thùng rác bên cạnh, nhưng nôn đến nửa ngày cũng không được gì, cô từ từ đứng dậy, chờ cảm giác không thoải mái qua, bỗng nhiên trong đầu cô xẹt qua một ý, có phải cô có cục cưng rồi không? Mạc Mạc vội tính tính, hình như chu kỳ của cô đã trễn đến 10 ngày rồi, hơn nữa biểu hiện rất giống với lần đầu thiên cô có thai, chẳng lẽ là có thật sao? Bỗng nhiên cô phấn chấn hẳn lên, cũng quên cảm giác không thoải mái của dạ dày, cô vội bắt xe đến bệnh viện.
Cô suy nghĩ dọc theo đường đi, nếu cô có cục cưng, có một đứa con của cô và Giản Chiến Nam, là chuyện trọn vẹn cỡ nào. Nếu cô thực sự có cục cưng, Gi