Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342177
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2177 lượt.
không nói, chỉ đưa tay xoa xoa mái đầu cô. Đang lúc cậu còn tự hào cho cái vẻ ngoài của mình, cô liền tranh thủ cơ hội xin xỏ cậu, mang bộ mặt nũng nịu ra mà dùng ‘tiểu nhân kế’, vì cậu mà cô gặp rắc rối với các nữ sinh trong trường cho nên cậu phải đưa cô đi ăn mì hoành thánh.
Cậu vẫn giống như trước rất thương cô, chiều cô vô điều kiện, Tiêu Hữu không cảm thấy có gì là không ổn. Mấy ngày nay sống chung với cậu đã có lại cảm giác thân thiết trước kia.
Ngày thứ bảy, Tiêu Hữu hơi cao hứng bởi vì hôm nay là ngày Giản Chiến Nam trở về. Vừa lúc bố không có nhà, cậu cũng không có ở đây, mẹ lại đi đánh mạc chược, cô làm xong bài tập liền ra khỏi nhà đến sân bay để đón anh. Lúc cô tới là vừa vặn ba giờ bốn mươi, Tiêu Hữu đứng ngay khu vực đón người thân của sảnh sân bay. Tâm trạng có chút lo lắng, có chút chờ mong, thời gian chậm chạp nhích từng giây, cuối cùng cũng tới bốn giờ.
Cô sắp được gặp Giản Chiến Nam rồi. Tiêu Hữu dáo dát tìm kiếm bóng hình anh trong biển người mênh mông kia. Cho dù chờ đã thật bao lâu, thân ảnh cao lớn thân thuộc kia cũng chịu xuất hiện trong tầm mắt của cô, bộ vest màu đen, chiếc áo sơ mi bên trong màu trắng, mái tóc được chải cẩn thận, tỉ mỉ, cả người anh toát lên khí chất lạnh lùng, mê hoặc nổi bật giữa đám đông.
Tiêu Hữu vui mừng vẫy vẫy tay và gọi tên anh. Ánh nhìn của anh cuối cùng cũng dừng lại trên người cô, mắt hai người giao nhau trên một đường thẳng, Tiêu Hữu nhìn thấy mặt anh rõ ràng hiện lên một tia cảm xúc gì đó rất khó đoán.
Giản Chiến Nam nhìn thấy Tiêu Hữu đột nhiên xuất hiện ở sân bay, tim anh rung động một chút. Anh vội vàng bước nhanh đến bên cạnh và ôm chầm lấy cô vào lòng, cúi đầu hôn lên hai gò má mịn màng của cô, đôi mắt đen tham lam ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn. Môi hơi cong lên, anh thật rất cao hứng vì cô gái này đã tới tận đây đón anh ”Tới đón anh à?”
”E hèm!” Tiêu Hữu học theo giọng điệu của anh, khuôn mặt nhỏ xinh mang theo nụ cười, cánh tay nhỏ bé choàng lên vai anh, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt mà cô nhung nhớ không dám nháy mắt.
Giản Chiến Nam cúi đầu thì thầm bên tai cô ”Nhớ anh à?”
”Anh đoán xem” Tiêu Hữu nháy mắt nghịch ngợm trêu chọc anh.
”Anh sẽ để cho em một cơ hội nói thật với lòng mình” Giản Chiến Nam tà mị cười, rõ ràng câu nói này lại mang hàm ý khác. Anh vừa nói vừa ôm eo cô ra phía lối thoát của sân bay, người của anh đã chờ ở bên ngoài.
Tiêu Hữu bị Giản Chiến Nam ôm lấy, vừa xoay người đi được hai bước đã nghe thấy có người gọi phía sau ”Mạc Mạc!”
Giọng nói quen thuộc chứa lẫn sự nghiêm nghị khiến tim Tiêu Hữu đánh thót một cái, bàn tay cô nắm chặt khẩn trương đến xuất mồ hôi. Cô còn chưa quay người lại đã có hai bóng người vừa vội vã vừa tức giận chặn lại đường đi của cô.
Tiêu Hữu lo sợ không yên nhìn hai người đàn ông trước mặt, tâm cô lặng đi, khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc ”Ba, cậu…”
Gương mặt ba cô xanh mét, tức giận nhìn Giản Chiến Nam và Tiêu Hữu ”Ngươi… Các ngươi…. Mạc Mạc, theo ba về nhà, về sau không cho phép con gặp hắn ta nữa, con đã nghe thấy chưa, lời của ta con cũng không nghe à?”
“Ba… Ba đừng tức giận… Con xin lỗi” Tiêu Hữu sợ hãi nói, là cô không tốt, gạt ba mẹ đi yêu Giản Chiến Nam. Nhưng cô thực sự thích, rất thích anh, trong lòng cô tràn đầy hình ảnh của anh, cô không muốn chọc bố mẹ tức giận, nhưng cũng không muốn cùng Giản Chiến Nam tách ra. Tiêu Hữu đau lòng cùng thống khổ, mâu thuẫn, không biết phải làm như thế nào để ba cô không có định kiến với Giản Chiến Nam.
Ba Tiêu Hữu tức giận nói với Giản Chiến Nam ”Giản chủ tịch, tôi đã cảnh cáo từ lúc trước rồi, tôi không đồng ý cho anh cùng với Mạc Mạc kết giao, cho nên xin anh từ sau đừng đến quấy nhiễu cuộc sống của con gái tôi nữa”
” Ba….” Hai người đàn ông này đều rất quan trọng, một người là người ba mà cô kính trọng nhất, một người là người mà cô đem lòng yêu thương, cô không muốn bọn họ đối địch với nhau.
”Mạc Mạc, cùng ba trở về nhà” Ba Tiêu Hữu nhìn thấy cô bị Giản Chiến Nam ôm lấy liền căm hận ra lệnh, không thèm quan tâm tới phản ứng của con gái, con gái là của ông, ông có quyền quản lí hành vi của nó.
Khuôn mặt tuấn mỹ của Giản Chiến Nam lãnh khốc, đôi mắt đen hơi thâm trầm, anh không buông cô ra mà ngược lại còn ôm chặt hơn, giọng lạnh lùng nói ”Bác Mạc, cháu đã kết giao với Mạc Mạc rồi, vì vậy chuyện bác yêu cầu, xin thứ lỗi, cháu không thể đáp ứng được”
” Anh…!” Ba Tiêu Hữu tức giận nhìn về phía cô, nói ”Con có cùng ba về nhà hay không?”
Lăng Việt Nhiên nhìn thấy Giản Chiến Nam và Tiêu Hữu thân mật đứng cạnh bên nhau, khuôn mặt cậu xuất hiện một tia cảm xúc khó đoán, nhưng khi trông thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô anh không kìm được mà đau lòng, nhẹ nhàng cất giọng xoa dịu anh rể “Anh rể! Anh đừng làm Mạc Mạc sợ hãi, có chuyện gì để về nhà rồi nói sau”
Lời nói xuất phát từ tâm của Giản Chiến Nam rõ ràng mang ý tức giận khi ba cô cấm anh qua lại cùng Tiêu Hữu, ông chỉ cần nghe thoáng qua thì trong lòng hiểu ra ngay. Lăng Việt Nhiên cũng vậy, chỉ có Tiêu Hữu đang tâm hoảng ý loạn nên