XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342413

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2413 lượt.

n Nam nói: “Con sẽ ly hôn với cô ấy… ba đi nói với mẹ, để mẹ mau chóng tiến hành phẫu thuật…”
Con sẽ ly hôn với cô ấy, con sẽ ly hôn với cô ấy, những lời này giống như tiếng vọng trong hốc núi vang mãi bên tai cô, từng chút từng chút đánh vào tim cô, như đau càng đau, người cô như bọt biển trôi trên mặt biển, khô cằn cái gì cũng không có, cơ thể ngã lên trên giường, trong đầu trống rỗng, cho đến khi một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại xoa trên mặt cô, cô mới hoàn hồn, thấy Tiểu Hoành, khuôn mặt nhỏ nhắn, đáng yêu, đẹp trai, nhưng lại tràn đầy lo lắng, cô cầm tay Tiểu Hoành đang lau đi nước mắt trên mặt cô, giờ cô mới phát hiện trên tay Tiểu Hoành toàn là nước mắt.
Mạc Mạc lau mặt, cô khóc sao? Sao cô có thể khóc, ly hôn không phải là chuyện cô muốn sao, vì sao khi nghe Giản Chiến Nam nói ly hôn, lòng của cô lại đau, thậm chí còn có cảm giác bị vứt bỏ, như rất nhiều năm trước vì Nhã Nhi mà Giản Chiến Nam đã bỏ rơi cô, còn bây giờ lại vì người thân mà hắn lại lựa chọn bỏ rơi cô một lần nữa.
Thế giới của hắn rất rộng lớn, có rất nhiều chuyện, cô chỉ là một bộ phận rất nhỏ trong thế giới của hắn, khi thế giới của hắn nổi lên xung đột, cô sẽ bị thương, hắn sẽ không do dự mà bỏ rơi cô.
Vẫn tốt, cô đã sớm biết được chuyện này, vẫn tốt, cô đã sớm buông tha cho cuộc hôn nhân này, cho nên giờ đâu dù có cảm giác đau lòng cũng không đau đến đứt gan đứt ruột, chỉ là nỗi đau thản nhiên.
Mạc Mạc ôm Tiểu Hoành, cúi đầu nói: “Cảm ơn con Tiểu Hoành, dì không sao, đừng lo lắng.”
Tiểu Hoành ôm cổ Mạc Mạc, vừa rồi lúc nó đang ngủ, không nghe được bên ngoài nói gì, nhưng vẫn bị đánh thức, mở mắt ra thì thấy mẹ Mạc Mạc đang khóc, vì sao mẹ Mạc Mạc lại khóc, vì sao lại đau lòng, nó rất lo lắng.
Bên ngoài không còn cãi nhau nữa, yên lặng, Mạc Mạc cũng không khóc nữa, đã không đau, chỉ còn trái tim hờ hững và thản nhiên. Cuộc nói chuyện đã dừng chắc ba Giản đã rời đi.
Mạc Mạc rửa sạch mặt, trang điểm lại để khuôn mặt sáng sủa hơn, rồi mới đi ra ngoài với Tiểu Hoành, Giản Chiến Nam đang đứng trước cửa sổ, bóng dáng cao lớn như đang tràn ngập đầy nỗi đau.
Cô chỉ có thể nhìn bóng dáng của hắn, không mở miệng gọi hắn, nhưng dường như cảm thấy hắn quay người lại, tầm mắt hai người giao nhau, Mạc Mạc thấy được hắn giật mình ngoài ý muốn của Giản Chiến Nam khi nhìn thấy cô và Tiểu Hoành.
Mạc Mạc cười thản nhiên, bình tĩnh nói: “Đã lâu không gặp cho nên tôi với Tiểu Hoành đến đây thăm anh, nhưng Tiểu Hoành chờ lâu hơi mệt nên chúng tôi ngủ bên trong. Hơn nữa, tôi cũng thuận tiện nhắc nhở anh, dù bận cũng đừng quên còn có con trai phải chăm sóc, nếu không làm ba như anh chưa đạt tiêu chuẩn rồi.”
“Mạc Mạc!” Giản Chiến Nam nhìn Mạc Mạc, gọi tên của cô, trong đôi mắt rất nhiều điều muốn nói, phức tạp đến mức Mạc Mạc không tài nào đọc kịp, nhưng cũng không quan trọng, điều đó không liên quan gì tới cô, hỉ nộ ái ố của cô không liên quan tới hắn, mà hỉ nộ ái ố của hắn cũng không liên quan gì tới cô.
“Tiểu Hoành tới tìm ba.” Mạc Mạc thả lỏng tay của Tiểu Hoành ra.
Theo thói quen Giản Chiến Nam đi tới, để tay lên trên đầu của Tiểu Hoành, còn bàn tay còn lại muốn nắm tay cô, nhưng lúc đưa ra lại bị Mạc Mạc đẩy ra, nhướng mày nói: “Tôi còn có hẹn, Tiểu Hoành giao cho anh, tối muộn tôi mới về nhà.”
Về nhà, đúng vậy, bây giờ nơi đó còn tạm gọi là nhà, sau này, cô là người không nhà không cửa, độc thân một mình, tự do tự tại, một người ăn no cả nhà không đói, lại lần nữa bắt đầu cuộc sống mới của cô, quên đi tất cả, quên đi người đàn ông trước đó, nắm trong tay hỉ nộ ái ố của bản thân, nắm trong tay cuộc sống của bản thân.
“Mạc Mạc!” Giản Chiến Nam đưa tay ra theo bản năng, nắm chặt cổ tay của Mạc Mạc “Em… đi đâu?”
“Xin anh đừng như thế, cho tôi chút không gian tự do, byebye!” Mạc Mạc giãy tay Giản Chiến Nam ra, quay người bước đi, lúc rời đi cũng không hề quay đầu lại, để lại Giản Chiến Nam và Tiểu Hoành đứng ở đó với sự bất an và u ám.
Lúc Giản Chiến Nam về tới nhà thì trời đã tối, lúc về Tiểu Hoành ngủ trong xe, Giản Chiến Nam cũng hơi say, hắn uống rượu, lái xe đưa hai người vê. Tuy uống hơi nhiều nhưng vẫn có thể ôm Tiểu Hoành, đưa nó về phòng ngủ.
Đi ra khỏi phòng Tiểu Hoành, Giản Chiến Nam phiền não tháo cà vạt ra, đi từng bước về phòng ngủ Mạc Mạc, tay đẩy cửa nhưng cửa không khóa, hắn đi vào nhưng bên trong tối om.
“Mạc Mạc!” hắn bật đèn, nhưng lại truyền đến giọng nói của Mạc Mạc “Đừng bật đèn.”
Động tác của hắn dừng lại, dựa vào cảm giác đi tới nơi Mạc Mạc, hắn không biết cần phải mở lời như thế nào để nói Mạc Mạc, chúng ta ly hôn đi, trong lúc đó chỉ cảm thấy hơi rượu bốc lên, trái tim đau như bị đâm vào.
Đi tới bên giường, hắn vô lực ngồi bên cạnh người Mạc Mạc, dần thích ứng với bóng tối, hắn lờ mờ chân cô đang khom lại, đưa tay ra là có thể chạm tới, tay hắn đưa ra mò lấy Mạc Mạc rồi ôm vào trong lòng, ôm cô thật chặt, vội tìm kiếm môi cô, hôn cô, như muốn nuốt trọn cô, cơn bão hôn rơi trên mặt cô.
Mạc Mạc đờ đẫn để tùy ý hắn hôn, không cự tuyệt cũng không đáp trả, sau một lúc, hắn