Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342419

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2419 lượt.

Mạc Mạc cố gắng suy nghĩ khả năng có thể, cảm thấy chỉ có Giản Chiến Nam mới có năng lực như thế. Nếu là hắn, thì vì sao, vì sao lại làm như thế.
Bọn họ đã ly hôn, là hắn lựa chọn buông tha….không, chẳng lẽ hắn lại muốn cầm tù cô, vô lại, vô lại, nỗi sợ hãi trong lòng Mạc Mạc liền bị thay thế bởi sự phẫn nộ, mặc kệ là ai đều không có quền nhốt cô ở trên đảo này, không có quyền đưa cô tới nơi quỷ quái này.
“Cô tỉnh rồi!”
Một giọng nói nam tính vang lên sau lung cô, đột nhiên cô xoay người sang chốc khác, nhìn thấy một người đàn ông, cao chừng 1m75, ánh mắt tinh nhuệ, cơ thể gầy gò, Mạc Mạc từng bước lui về phía sau, “Anh là ai, vì sao tôi lại ở đây?”
Người đàn ông giới thiệu về bản thân rất chuyên nghiệp: “Tôi là Jason, đây là nơi tạm thời cô nên ở lại, tôi và hai thuộc hạ sẽ phụ trách an toàn và sinh hoạt hàng ngày cho cô.”
“Các anh phụ trách an toàn và sinh hoạt hàng ngày cho tôi?” tóc Mạc Mạc bị gió thổi loạn, “Tôi không cần, người thuê các anh là ai, là Giản Chiến Nam phải không, nói với hắn là tôi không cần, an toàn và cuộc sống của tôi tự tôi làm, không có chút quan hệ nào với anh ta.”
“Cô Mạc, tôi hy vọng cô hiểu được, cô không có cách nào để rời khỏi nơi này đây.” Hay nói cách khác chính là Mạc Mạc không có cách nào để đi khỏi nơi đây, hay là thích ứng trong mọi hoàn cảnh, hưởng thụ phong cách và cuộc sống nơi đây.
Khốn nạn! khốn nạn! Mạc Mạc tức giận giậm chân, quay người rời đi trước mặt Jason, dù tức giận nhưng cô vẫn bực mình dạo quanh trên đảo, cô phát hiện không có cách nào để rời khỏi chỗ này, có du thuyền nhưng đáng tiếc là cô không biết lái. Quay lại phòng tìm điện thoại thì không tìm thất, Mạc Mạc buồn bực ngồi trên giường, giận cá chém thớt ném gối trên giường rồi chửi rủa Giản Chiến Nam khốn nạn.
Tới tối, Jason đưa cơm tối đến đặt lên bàn: “Cô Mạc, Mời dùng cơm!”
Mạc Mạc tức giận nằm giả chết trên giường, nghe được tiếng Jason sau lung cô thì đi từng bước đến trước mặt Jason, nói rất nghiêm túc: “Jason phải không, dù người thuê anh là ai, bây giờ phiền anh cho tôi gặp người đó, nếu không đưa tôi đi khỏi nơi quỷ quái này ngay thì tôi sẽ thiêu hủy nó bằng một đó buốc đó!”
Jason không để ý đến Mạc Mạc đang tức giận, nói: “Có gì thì chỉ cần gọi một tiếng, từ từ ăn!” Jason nói xong thì quay bước ra ngoài. Mạc Mạc rất bực mình, cô nói chuyện anh ta nghe không hiểu sao, Jason mới ra khỏi cửa thì bữa tối cũng bị Mạc Mạc ném ra ngoài ngay tại bên chân của anh. Jason nói với một người đàn ông khác mà sắc mặt không hề biến đổi “Thu dọn mấy thứ này đi, rồi chuẩn bị lại một phần cơm tối khác đưa tới đây!”
Tối hôm đó một chút Mạc Mạc cũng không ăn, vì dù đưa cơm vào bao nhiều lần cô cũng đều quẳng ra ngoài, Thuộc hạ tên là Đông Thần của Jason hỏi: “Jason, cô ấy không chịu ăn cơm tối, đã vứt rất nhiều lần, có cần xin chỉ thị của cậu chủ không?”
Jason khoát tay áo ý bảo không cần, “Cô ấy chỉ đang bộc phát tính khí của đại tiểu thư thôi, ngày mai sẽ tốt hơn, chuẩn bị sẵn bữa tối để bên ngoài, đừng đưa vào nữa, tôi nghĩ cô ấy đói bụng thì sẽ ra ngoài để ăn thôi.”
“Vâng.”
Chuẩn bị xong đồ ăn để ở phòng khách, mãi cho đến sáng hôm sau, Mạc Mạc không hề có động tĩnh nà, gì cũng không ăn, vẫn nằm ở trên giường. Một thuộc hạ khác của Jason là một người phụ nữ có làn da hơi đen gị là Jenny, cô đi vào trong phòng Mạc Mạc, đứng từ xa nnois với Mạc Mạc: “Cô Mạc, cô cần ăn cơm, nếu không cơ thể cô sẽ không chịu được.”
Mạc Mạc đưa lưng về phía Jenny “Đi ra ngoài, cô đi nói cho tên vô lại đó biết, không để tôi rời đi thì bảo anh ta chuẩn bị tốt mà nhặt xác của tôi.”
Jenny đành đi ra ngoài, nhìn Jason đứng ngoài cửa, cô nhíu mày ‘Cô ấy đúng là một cô gái cố chấp!”
“Hy vọng cơm trưa cô ấy sẽ ăn một chút!” Jason nói xong thì cười.
Jenny từ chối cho ý liến, chỉ nhíu mày, hy vọng là thế.
Nguyện vọng và sự thật luôn ngược lại với nhau, lúc Jason, Jenny và Đông Thân đang tuần tra an toàn trên đảo thì đột nhiên phát hiện phòng ở bị bốc khói, ba người đồng thời cầm bình dập lửa chạy tới chỗ Mạc Mạc.
Ba người xông vào phòng nhưng không thấy Mạc Mạc, Jason lấy máy theo dõi từ trong túi áo ra thì rốt cuộc cũng thấy được bóng dáng của Mạc Mạc, hai tay co vòng trước ngực đứng ở bên ngoài căn phòng, Jason chạy ra khỏi phòng hơi tức giận nhìn Mạc Mạc, nhưng lại không nói ra lời nào.
Jenny và Đông Thần dập lửa xong, may là trận lửa nhỏ, chỉ làm hỏng giường ngủ và tủ đầu giường, không gây họa gì lớn, Jenny tức giận nhìn Mạc Mạc: “Cô Mạc, cô không biết làm như vậy rất nguy hiểm sao?”
Mạc Mạc Giản nhướng máy: “Biết là có chuyện, nhưng tôi cũng sẽ làm, nếu ngày mai không đưa tôi đi khỏi nơi này thì tôi không chỉ thiêu một căn phòng này đâu, lửa cũng không nhỏ như thế đâu.” Mạc Mạc nói xong thì xoay người bước đi, để lại vẻ mặt đen thui của ba người.
Ngay lúc đó điện thoại của Jason vang lên, anh ta bắt máy bên trong liền truyền đến một giọng nói: “Cô ấy có ăn cơm không?”
Sắc mặt Jason trầm trọng: “Từ hôm qua đến giờ chưa ăn gì. Vừa rồi, cô mạc phóng hỏa đốt phòng ngủ,