Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ
Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342420
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2420 lượt.
“Không phải.”
“Không thì tốt, nếu tôi tức giận phá vỡ du thuyền thành cái sàng, chúng ta cùng nhau chìm trong đáy biển luôn.”
Mạc Mạc lục tìm tiền và di động của Ngô Thiệu Hùng vì giờ đây trên người cô nhất xu dính túi, sau khi lên bờ việc đầu tiên cô làm là tìm nơi để thoát được Ngô Thiệu Hùng và gọi điện thoại cho Tô Thiệu Cẩn, cô muốn chính Tô Thiệu Cẩn nói cho cô biết giờ đây có bao nhiêu người đe dọa đến cậu nhỏ, đã bắt được hay chưa?
Tô Thiệu Cẩn bất ngờ nhận được điện thoại của Mạc Mạc nhưng lại không có thời gan để nói chuyện với cậu nhỏ, chỉ cầu mong cậu nhỏ mau chóng nói cho cô biết, lúc trước Tô Thiệu Vẩn gọi điện tới cho công an thành phố C, 9 ngày trước có ba người bị tình nghi đã bị bắt, còn có tin đăng lên báo.
Mạc Mạc nghe Tô Thiệu Cẩn nói xong thì tắt điện thoại, 9 ngày trước đã bị bắt, nhưng 9 ngày đó cô đều ở trên đảo nên tin gì cũng không biết, cái gì mà vì an toàn của cô, cùng lắm cũng chỉ là một cái cớ của Giản Chiến Nam mà thôi, nguy hiểm đã sớm không còn nữa, nhưng hắn cũng không thả cô đi, còn thêm 3 người bảo vệ cô, không bây giờ mà nói thì chắc là dùng để giám sát cô, giam lỏng cô, điều hắn muốn là nhốt cô lại không cho cô rời đi.
Mạc Mạc đi tới cửa hàng báo ven đường, lập tạp chí để xem, cô muốn xem tin quan trọng, nhưng tin 9 ngày trước giờ đã trở thành quá khứ, tìm sao cũng không ra, lúc Mạc Mạc định không tìm nữa thì bị một tiêu đề hấp dẫn, trái tim run sợ như bị đè nặng khiến không thở nổi, tay cầm quyển tạp chí lên, cô nhìn rõ gương mặt trang bìa là Giản Chiến Nam, mà trong lòng hắn đang ôm một cô nàng thiên kim tiểu thư, tiêu đề được in rất lớn, Tổng giám đốc tập đoàn hồng nghiệp Giản Chiến Nam ly hôn chớp nhoáng lại có niềm vui mới.
Chữ có thể viết bậy, nói lung tung nhưng sự thân mật của Giản Chiến Nam và cô gái đó không hề giả tạo, hắn ôm cô ta trong lòng, hắn đẹp trai tao nhã, cô xinh đẹp như ngọc, cướp đi bao ánh mắt của mọi người. Nhưng Mạc Mạc lại bình tĩnh khác thường, không còn sự đau đớn bén nhọn, không có nước mắt, chỉ có nụ cười trào phúng, từ từ thả tạp chí xuống, nhưng trong lòng lại ngổn ngang cảm xúc nói không nên lời.
Giản Chiến Nam ra khỏi phòng bệnh thì Ngô Thiệu Hùng liền vội nói: “Đại ca, chị dâu chạy mất rồi.”
“Anh nói cái gì?” Giản Chiến Nam quýnh lên, tay túm chặt áo của Ngô Thiệu Hùng: “Đã bao lâu?”
“Nói chung là nửa tiếng, tôi đã phân phó anh em đi theo chị dâu rồi?”
Giản Chiến Nam buông Ngô Thiệu Hùng ra, đôi mắt thâm trầm quay người trở lại phòng bệnh “Mẹ, mẹ cũng mệt rồi, nghỉ ngơi đi, Lạc Thi, phiền cô đưa Tiểu Hoành về nhà cũ, công ty có việc gấp tôi phải lập tức tới đó để xử lý.”
Lạc Thi cười khẽ nói: “Được, Tiểu Hoành giao cho em là được rồi.”
Mẹ Giản mở mắt ra nhưng không nói gì, lại tiếp tục nhắm mắt ngủ. Giản Chiến Nam quay người rời đi cùng Ngô Thiệu Hùng, xe đến hai người lên xe, mặt Giản Chiến Nam lạnh đi, nhưng trong ánh mắt cho thấy sự lo lắng “Người đang ở đâu?”
“Đang ở trong một khách sạn nhỏ.”
“Mấy kẻ ăn hại, trông người cũng không xong, chuyện là thế nào, nói.” Vẻ mặt Giản Chiến Nam rất tức giận.
Ngô Thiệu Hùng nơm nớp lo sợ nói: “Đại ca, mấy ngày nay biểu hiện của chị dâu rất bình tĩnh, nhưng mọi người đều không thả lỏng cảnh giác, nhưng mà không ngờ được chị dâu lại có vũ khí bí mật, ban đêm nghĩ rằng chị dâu gặp chuyện không may, Đông Thần mở cửa ra thì bị trúng chiêu, bị một vật gì đó đâm trúng rồi ngất đi.”
Bàn tay Giản Chiến Nam xiết chặt, người phụ này cũng rất có bản lĩnh, có thể khiến đông thần bị hôn mê, lại có thể rời khỏi đả nhỏ, cô không biết lái du thuyền, ánh mắt sắc bén lại dừng lại trên người Ngô Thiệu Hùng.
Ngô Thiệu Hùng nuốt nước miếng nói tiếp: “Chị dâu cầm súng của Đông Thần, sau đó trốn ở trên du thuyền, tôi không biết, đại ca, anh vẫn chưa nói, người phụ nữ của anh không hề đơn giản, biết bắn súng, hơn nữa lại vừa có dũng vừa có mưu, lá gan cũng lớn, còn bắt súng vào tôi nữa…”
“Anh nói cô ấy biết bắn súng còn cầm súng của Đông Thần?” Giản Chiến Nam tức giận đánh một đánh trên mặt Ngô Thiệu Hùng “Anh là phế vật hả, thế mà lại đưa người lên bờ?”
“Đại ca, tôi biết sai rồi, nhưng lúc đó chị dâu như nổi khùng, nhìn dáng vẻ như liều chết, tôi thấy chị dâu là do bị ép bức đến nóng nảy, sợ chị dâu làm bản thân bị thương cho nên mới hành động thiếu suy nghĩ như thế.”
Giản Chiến Nam chán nản “Nếu cô ấy xẩy ra chuyện thì anh tự giải quyết đi.”
“Vâng.”
Trong chốc lát xe đi tới nơi khách sạn Mạc Mạc ở, một người thấy xe tới liền vội vàng chạy tới. Giản Chiến Nam xuống xe, người đó liền báo cáo: “Anh Giản, chị dâu ở lầu ba phòng 302.”
Giản Chiến Nam ngẩng đầu nhìn tòa nhà cũ kỹ, không nói lời nào liền lên lầu, mấy thủ hạ ở sau định đi theo nhưng Giản Chiến Nam phất tay, ý bảo họ ở đây chờ, chỉ có Ngô Thiệu Hùng cùng đi lên.
Trên lầu còn có một thủ hạ đứng nơi góc cầu thang, thấy Giản Chiến Nam và Ngô Thiệu Hùng đi lên liền vội đón tiếp, nói nhỏ: “Anh Giản, Chị dâu đều ở bên tron