Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh
Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342440
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2440 lượt.
đây. Biết đứa bé họ nuôi dưỡng hai mươi năm nay không phải là con ruột của họ, nói cách khác ba mẹ Tần Kha đã tặng cô cho người khác.”
“Nói cách khác không phải tôi bị ba mẹ vứt bỏ, chính là sơ xuất của bệnh viên nên tôi và Tần kha bị nhầm thân phận?” Mạc Mạc nhìn mọi người trong ảnh chụp mới cảm thấy trên đời có bao nhiêu chuyện kỳ quái, có bao nhiêu điều là bất đắc dĩ.
“Cô Mạc, cô đã sớm biết ba mẹ đã nuôi cô không phải là ba mẹ ruột đúng không?” Tống Lương Thần nhìn phản ứng của Mạc Mạc rồi nói tiếp: “Quả là như thế, nếu không phải Tần Kha có chuyện ngoài ý muốn thì sợ là bí mật này sẽ không ai biết được.”
“Tần Kha bị sao vậy?”
“Đã chết, mấy tháng trước cô ấy có chuyện ngoài ý muốn, lúc cần truyền máu mới biết được…. cô ấy không phải con của ông Tần và vợ… nhưng cái chết của Tần Kha với ông Tần và vợ cũng là đả kích lớn, cô con gái nuôi từ bé, cũng giống như con ruột mình vậy…”
Mạc Mạc có thể hiểu được bởi vì khi cô mất đi ba mẹ cô cũng cảm thấy dường như thế giới đã chấm hết, không còn thấy tương lai đâu nữa, không thấy hy vọng ở đâu, sự trở ngại khi cho rằng bị ba mẹ vứt bỏ đã không còn, thì ra đó chính là sự trớ trêu của số phận. Trách ai đây?
“Cô Mạc, ông Tần và bà Tần hy vọng có thể nhận lại cô, bồi thường tình cảm bị mất đi trong những năm qua cho cô.”
Mạc Mạc nhìn đôi vợ chồng trong ảnh, rồi nghĩ tới Mạc Bảo của mình, cô cũng đã đánh mất Mạc Bảo, nhưng Mạc Bảo không trách cô, còn bảo vệ cô, dùng toàn sức lực để nhận cô, thì bản thây mình có lý do gì mà trách, nhưng mọi chuyện quá đột nhiên, cô không biết phải xử lý như thế nào. Trước kia vì cảm thấy bản thân mình bị vứt bỏ, cho nên cô chưa từng nghĩ là sẽ đi tìm ba mẹ, nhưng đột nhiên bây giờ cô có ba mẹ ruột, hơn nữa, họ không hề vứt bỏ cô.
“Cô Mạc, cô đồng ý nhận họ không, họ đều đang chờ cô về nhà.”
“Tôi…” cô hơi khẩn trương “Họ không tới sao?”
Thấy thái độ của Mạc Mạc đã mềm đi, Tống Lương Thần lại nói: “Đã đến, ông Tần và bà Tần đều đã đến, nhưng lại không dám gặp cô, sợ nhất thời cô không nhận họ, họ ở ngay bên ngoài.’
Ở bên ngoài?trống ngực của Mạc Mạc đập liên hồi, tầm mắt không nhìn được mà tìm kiếm bóng người qua tấm thủy tinh, thấy một người đàn ông cao to đang đỡ một người phụ nữ, họ đang đứng trông gió lạnh, hơi lo lắng nhìn cô.
Người đàn ông tầm khoảng 50 tuổi, cơ thể to cao, rất có dáng, ánh mắt cương nghị, người phụ nữ thì khoảng 45, 46 tuổi, dáng còn rất đẹp, có thể thấy lúc còn trẻ bà phải đẹp đén khuynh quốc khuynh thành.
Vẻ mặt của hai người đầy lo âu và bất an đứng trong gió lạnh, đang chờ cũng đang nói chuyện, tuy năm tháng đã qua đi nhưng Mạc Mạc có thể nhận ra họ qua bức ảnh, ba mẹ ruột của cô, Mạc Mạc đứng dậy rồi đi ra phía cửa.
Trong lòng cô có gì đó không nói ra được, thực sự rất phức tạp, lúc cô đẩy cửa ra ngoài nhìn vào ánh mắt của họ, Tần Vạn Lý và Lương Tĩnh Thu cũng đi tới chỗ cô, đứng cách cô một quãng muốn nói nhưng lại thôi, Mạc Mạc cũng đi về trước từng bước, khi nhìn thất hai người trước mắt, đây là ba mẹ ruột của cô sao? Là người cho cô sinh mệnh đây sao?
Có quan hệ huyết thống, có quan hệ huyết thống nhưng chưa từng thân thiết, thậm chí giờ đây có rất nhiều kiêng dè và không tự nhiên nhưng cuối cùng Lương Tĩnh Thu cũng đi lên và ôm lấy Mạc Mạc khóc: “Nhiều…năm như thế… thế mà mẹ không biết con gái của mẹ lại một mình lẻ loi bên ngoài, không biết con có tốt hay không, không biết con lớn lên con như thế nào nữa…con vẫn nguyện ý gọi mẹ một tiếng mẹ sao? Còn nguyện ý nhận lại ba mẹ không?”
Tần Vạn Lý vỗ vai vợ, hốc mắt chúc ửng đỏ nhìn Mạc Mạc: “Con à, ba biết nhiều năm như thế ba mẹ không làm trong trách nhiệm của người ba người mẹ, bây giờ bỗng nhiên tới nhận con, nhất định là con chưa thể chấp nhận được, ba mẹ sẽ chờ, chờ tới lúc con nhận mới thôi, nhưng hy vọng con để cho ba mẹ tới thăm con, cũng hy vọng con tới thăm nhà chúng ta, mọi người luôn hoanh nghên con tới, phòng… phòng của con đều đã được chuẩn bị rồi, lúc nào con cũng có thể ở.”
“Ba con nói rất đúng, mọi người chờ con về, con xem có hai lòng không, nếu không có thể sửa, rảnh thì đến thăm mọi người, có gì cần thì cứ nói cho ba mẹ biết..”
Hai người nói mãi mới xong, trong lời nói đều chứa đầy tình yêu thương và chờ đợi, nhưng Mạc Mạc chỉ đứng đó không nói lời nào, hai người lớn do dự, chắc là con gái không muốn nhận họ rồi, hai mươi mấy năm không có họ, con cũng đã lớn như thế, giờ đây bắt nọ nhận ba mẹ nào có đạo lý nào như thế, Tần Vạn Lý nói: “Thôi, em đừng ép con, để cho con từ từ nghĩ, chúng ta về đi… con à, hôm nào ba mẹ sẽ đến thăm con, Trời lạnh, về nhà thôi.”
Tần Vạn Lý và vợ xoay người rời đi, đi được vài bước lại quay đầu lại nhìn Mạc Mạc, trong mắt đầy vẻ tiếc nuối, bao nhiêu hy vọng rằng Mạc Mạc sẽ nhận họ, gọi họ một tiếng ba, tiếng mẹ.
Mạc Mạc nhìn bóng dáng hai người bước đi mà lòng đầy đau xót, họ đối xử cẩn thận như thế với cô, trong mắt, trong lời nói đều hy vọng cô nhận họ, thấy họ bước đi, Mạc Mạc không nhịn được gọi: “Không muốn tới nhà của tôi sao?”
Tần Vạn Lý và