Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342560
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2560 lượt.
am và Giang Nhã, bây giờ mới biết là con của Mạc Mạc, do năm đó sinh ra bị chia cắt. Ai cũng cảm than Giang Nhã là một cô gái dịu dàng nhu nhược nhưng không ngờ lại làm được những chuyện độc ác như thế.
Buổi tối mọi người tổ chúc một cuộc tụ họp, đầu tiền là chúc mừng Mạc Bảo đã nói chuyện được, hai là chúc mừng người xấu bị trừng phạt, ba là chúc mừng mẹ con nhận lại nhau, địa điểm được tổ chức ở căn nhà cao cấp của Giản Chiến Nam,những người tới đều là anh em tốt của Giản Chiến Nam.
Nhân vật chính là Mạc Bảo nên Mạc Mạc không thể không tham dự, cô vẫn thoải mái tới nhà của Giản Chiến Nam. Ngoại trừ bạn bè cùng anh em quen biết của Giản Chiến Nam thì Cầm Tử cũng là người không thể thiếu, cô ôm con gái cùng khoác tay chồng tới, rất ồn ào và náo nhiệt.
Cầm Tử thấy Mạc Bảo đẹp trai đáng yên nên không nhịn được ôm lấy Mạc Bảo giới thiệu: “Mạc Bảo, làm quen với cháu một chút, dì là chị em tốt nhất của mẹ cháu.”
Mạc Bảo rất bình tĩnh, chào hỏi lễ phép: “Cháu chào dì Cầm Tử, mẹ cũng thường xuyên nói đến dì, Ngưỡng mộ đã lâu.” Nói xong thì đưa bàn tay nhỏ bé ra bắt tay với Cầm Tử, còn Cầm Tử thì như gặp ma đứng trơ mắt nhìn Mạc Mạc “Mạc Tiêu Hữu, sao mình lại trở thành dì.”
Minh thiếu không trêu đùa được Mạc Bảo nên nói “Ai nói chú đồng tính, chú không phải, sao cháu không chơi với chú.”
Mạc Bảo đánh giá Minh thiếu “Không phải chú muốn cởi quần áo để chứng minh chú là con gái?”
Minh thiếu không nói gì, chỉ nhìn vẻ mặt đầy ý cười của Giản Chiến Nam: “Đứa con này của cậu thật là sáu tuổi à? Là một tiểu quỷ nhỏ.”
Mạc Bảo âm thầm lắc đầu, không phải nó già dặn mà chú này quá ngây thơ được chưa.
Trong lòng Mạc Mạc rất đau xót đối với sự già dặn của Mạc Bảo, nếu không phải trải qua đau khổ thì làm sao Mạc Bảo phải già dặn như thế chứ, cô rất áy náy với Mạc Bảo vì cô đã không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ.
Lúc Mạc Mạc đang thất thần với suy nghĩ của mình thì Cầm Tử nhúc tay cô “Ngây ngốc gì thế, di động của cậu reo kìa.”
Mạc Mạc hoàn hồn lấy điện thoại trong túi ra, thấy số gọi đến là một số lạ, cô nhận máy thì nghe được một giọng nói người đàn ông “Xin chào, xin hỏi là cô Mạc Tiêu Hữu phải không?”
Mạc Mạc thấy hơi lạ, người đàn ông xa lạ này là ai, tìm cô có dụng ý gì không “Tôi đây, anh là?”
“Tôi là Tống Lương Thần, tôi có chuyện muốn nói với cô.”
“Chuyện gì? Tôi nghĩ tôi không quen anh, có phải anh tìm nhầm người không?”
“Không nhầm, rất xin lỗi vì đã đường đột gọi điện cho cô, tôi muốn nói chuyện ba mẹ ruột của cô, bây giờ cô có rảnh không?”
“Ba mẹ ruột của tôi?” Mạc Mạc gằn lại từng từ nhắc lại lời của Tống Lương thần, trái tim bình thản như bị đánh động, nếu như không có người nói đến ba mẹ ruột của cô thì cô dường như đã không nhớ tới chuyện ba mẹ đã mất không phải là ba mẹ ruột của cô, thật ra cô còn ba mẹ ruột nữa.
Trong lòng cô người dưỡng dục cô lớn lên người yêu thương cô chính là ba mẹ ruột của cô mà không phải là ai khác. Mặt cô tái đi, trong đầu trở nên hỗn loạn, nghe trong di động gọi tên của cô, cô mới hoàn hồn “Xin lỗi, tôi không muốn nói chuyện, tạm biệt.” Mạc Mạc nói xong thì tắt điện thoại.
“Mẹ, mẹ sao thế?” Mạc Bảo thấy sắc mặt của Mạc Mạc tái đi nên liền lo lắng.
Mạc Mạc khẽ cười “Không có gì đâu bảo bối.”
Dù sao Mạc Bảo cũng chỉ là một đứa trẻ, thấy Mạc Mạc nói thế cũng không hỏi lại, nhưng Giản Chiến Nam cũng chú ý tới Mạc Mạc, thấy thần sắc cô không được tốt, hắn đang nghĩ người gọi điện tới là ai và có vẻ hơi lo lắng.
Buổi tối mọi người cùng ăn cơm nên rất náo nhiệt, lần đầu tiên Mạc Mạc ăn cơm với nhiều người như thế, nhất là với con trai thương yêu, còn có thêm chị em tốt nữa, đây là lần đầu tiên trong đời của cô.
Có vui vẻ nhưng cũng có phiền não, cuộc điện thoại kia gây phiền não, Cầm Tử cũng chú ý tới vẻ không yên của Mạc Mạc, cô định hỏi Mạc Mạc sao thế, nhưng cuối cùng chỉ lắc đầu rồi uống rượu.
Dần dần Mạc Mạc bắt đầu cảm thấy mình như bị mê man, cô nói trong lòng rằng không uống nữa, nhưng cô vẫn uống đến say, khi đã chếch choáng say cô nghĩ, nếu họ là ba mẹ ruột của cô thì vì sao lại vứt bỏ cô chứ, rồi vì sao đã vứt bỏ cô rồi lại còn muốn tìm cô về nữa, hơn hai mươi năm qua họ chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của cô, vậy bây giờ sao họ lại đột xuất can dự vào cuộc sống của cô.
Không, cô không cần!
Không biết cơm tối kết thúc từ lúc nào, mọi người không biết đã đi từ lúc nào, trong căn nhà cao cấp khôi phục lại vẻ quạnh quẽ, Giản Chiến Nam ôm Mạc Mạc tới căn phòng họ từng ngủ, rồi nhẹ nhàng đặt cô lên giường, Mạc Bảo lo lắng đi bên cạnh, ghé vào bên giường, tay chống cằm nhìn Mạc Mạc, hỏi Giản Chiến Nam: “Ba, mẹ uống rượu sẽ khó chịu không, có phải mẹ có chuyện gì không vui nên mới uống rượu không?”
Giản Chiến Nam nhìn Mạc Mạc, hai gò má ửng hồng, đôi môi mọng hé mở, tóc đen như thác nước, rất xinh đẹp, nhưng mày cô lại nhăn lại chứng tỏ cô thực sự có chuyện phiền lòng, nhưng tâm sự của cô sẽ không bao giờ nói ra với hắn.
Giản Chiến Nam quay đầu nhìn Mạc Bảo, tay vỗ lên mông bé: “Đi ngủ đi, mẹ