XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2219 lượt.

hiên không thể lại ngồi tù, hắn vừa từ trong bóng đen quá khứ đặt chân ra ngoài ánh sáng, không thể tàn nhẫn như thế được. Giản Chiến Nam, hắn là một con quỷ, hắn không phải là người.
Giản Chiến Nam chết trụ cánh tay Tiêu Hữu, mặt đưa tiến lại gần nhìn cô.
“Mạc Tiêu Hữu! Em tức giận cái gì?”
Nước mắt của Tiêu Hữu từng giọt từng giọt lại rơi xuống mang theo hoảng sợ cùng lo lắng gắt gao nhìn hắn, lòng cô thực đau đớn. Khóc!
“Anh tại sao ại ngoan cố như vậy? Anh buông tha cho tôi và cậu đi, anh thả cậu tôi ra đi… Tôi sẽ không kết hôn nữa, không cưới nữa, đừng để cậu tôi phải đi tù… Giản Thần Hi! Nếu cô yêu cậu tôi thì vì sao lại muốn hại cậu ấy? Thương cậu tôi thì tại sao lại đi hại cậu ấy?… Cô ra đây cho tôi… Vì sao lại làm thế?”
“Cô nói gì cơ?” Tiếng Giản Thần Hi vang lên có phần kích động lẫn hoang mang. Cô ta chạy từ trên tầng xuống, hốc mắt còn đỏ hồng do dự nhìn Tiêu Hữu, nói:
“Nếu hai người kết hôn… tôi… tôi sẽ rời đi…”
Tiêu Hữu đang khóc lại nở nụ cười lạnh. Bọn họ giả nhân giả nghĩa với cô đây sao? Cô tức giận đẩy Giản Chiến Nam ra.
“Giản Thần Hi! Tôi kinh thường cô. Cô khiến cho cảnh sát bắt cậu tôi đi rồi còn ở đây gia bộ nhân từ tác thành cho chúng tôi sao?”
Bị cảnh sát bắt đi? Anh trai cô thật sự làm như vậy sao? Giản Thần Hi sắc mặt trắng bệch nhìn Giản Chiến Nam bối rối.
“Anh… Chuyện này là sao?’
Lông mày Giản Chiến Nam nhăn lại. Tâm tình Tiêu Hữu kích động hận không thể giết chết hắn ta. Trong lòng Giản Chiến Nam phát cáu, kéo Tiêu Hữu vào trong phòng, không để ý cô giãy dụa, bởi vì tức giận mà lồng ngực cơ hồ run lên bần bật. Cô lãnh đạm cùng nghiêm mặt nói với Giản Thần Hi.
“Cô đến sở cảnh sát cho tôi. Cô ko đưa được cậu tôi trở về thì sau này đừng có mà yêu cậu ấy”
Bộ dạng Giản Thần Hi nhu nhược đã không còn thấy đâu nữa, tay cô lung tung lau đi nước mắt mắt trên mặt, đặt Ny Ny xuống đất chạy ra ngoài.
“Mẹ! Ny Ny cũng muốn đi”
Giản Thần Hi nhìn Tiêu Hữu nghẹn ngào khóc, lại quay sang nhìn Giản Chiến Nam một chút, cô đưa tay ôm lấy con gái vào lòng mở cửa đi ra. Cánh cửa một tiếng đóng sập lại, trong phòng chỉ còn hai người.
“Không cho phép em khóc” Nhìn Tiêu Hữu như vậy, Giản Chiến Nam không biết phải làm gì nữa, chỉ là gắt gao ôm cô vào lòng không muốn buông tay. Tiêu Hữu khóc hết khí lực, dùng chút sức mọn còn lại đẩy Giản Chiến Nam ra, tức giận hét lên:
“Giản Chiến Nam! Anh tưởng có tiền là có thể làm mọi thứ sao? Đùa bỡn tình cảm của người khác, lại đùa bỡn tính mạng của người khác. Tôi và anh không bao giờ có thể ở chung một chỗ…”
Lời nói không thể ở chung này có biết bao nhiêu là nghiêm trọng, khiến tâm tình Giản Chiến Nam kích động.
“Không được nói nữa” Hắn gầm nhẹ.
“Tôi muốn nói đó! Nếu cậu tôi phải ngồi tù, tôi sẽ đi kiện các người, tôi phải kiện các người. Giản Chiến Nam! Chỗ này không kiện được anh thì tôi sẽ lên trên kiện”
Giản Chiến Nam cúi xuống hung hăng mà hôn Tiêu Hữu, trên mặt cô vẫn còn vương nước mắt. Hai chân cố dùng sức đem thân thể cô dìu đến sô pha rộng, đẩy cô ngã lên trên.






Vì người đàn ông kia, Tiêu Hữu chống lại anh, cô thật sự yêu Lăng Việt Nhiên sao? Dù cho cô có yêu hay không thì Giản Chiến Nam cũng biết một điều: Tiêu Hữu chắc chắn sẽ không quay lại với anh. Giản Chiến Nam cảm thấy vô cùng mất mát, bất an, anh hung hăng hôn môi Tiêu Hữu. Tiêu Hữu là của anh, chỉ có thể là của anh…
Tiêu Hữu bị Giản Chiến Nam dọa, quên cả khóc, nụ hôn của anh cuồng nhiệt, như muốn ăn cô. Tiêu Hữu ngẩn ngươi ra một lúc, sao đó ra sức giãy dụa, trốn tránh nụ hôn của anh.
Hai người quấn quýt trên ghế salon, không cẩn thận ngã xuống đất, nhân lúc Giản Chiến Nam đau, Tiêu Hữu thừa cơ đứng dậy, định chạy ra cửa nhưng lại giẫm phải áo cưới, cố gượng dậy lần nữa thì bỗng nhiên eo bị ôm lấy, ngã vào ngực Giản Chiến Nam, bị anh ôm chặt trong tay, không thoát ra được.
Giản Chiến Nam xoay người, đè Tiêu Hữu xuống, đôi mắt đen trở nên mất lý trí, giống như dã thú. Tiêu Hữu sợ đến quên thở, trái tim như muốn ngừng đập.
Hai tay Giản Chiến Nam ôm chặt eo Tiêu Hữu, cằm đặt trên vai cô, giọng khàn khàn : “Mạc Mạc, chiếc váy cưới này không hợp với em, vả lại, anh cũng không thích em mặc nó !”
Yêu, cái gì là yêu ?
Tình yêu, trái tim, thân thể, hết thảy đều tan nát … !
Tiêu Hữu cảm thấy mơ hồ, đầu óc trống rỗng, bỗng hiện lên thời gian ngọt ngào, đẹp đẽ của hai người…
Lần đầu tiên nắm tay, lần đầu tiên ôm, lần đầu tiên hôn nhau, lần đầu tiên tỏ tình,…Còn nhớ lần cô đi du lịch nước ngoài, Giản Chiến Nam vì một câu nói của cô mà suốt đêm đi đến để làm cô vui. Anh đẹp trai, mê người, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời…
Đau, cô bám chặt lấy tay Giản Chiến Nam, thân thể toát mồ hôi lạnh, cô nhìn thấy khuôn mặt tươi sáng như ánh mặt trời của Giản Chiến Nam lúc này mà trở nên vô thức. Giản Chiến Nam vận động kịch liệt trên thân thể cô, khiến cô đau đớn vô cùng. Trước khi ngất đi, Tiêu Hữu mở một nụ cười đau đớn, hoảng hốt gọi “Anh Nam…”
Cô muốn giữ