Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342217
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2217 lượt.
h là người rất trọng bạn khinh sắc. Nếu cậu tìm được bạn trai thì mình cũng sẽ rất bổn phận mà không bao giờ đi làm kỳ đà cản mũi đâu” Đại đa số thời gian đều là ở trường học, chỉ có thể cùng Lăng Việt Nhiên gặp nhau vào ngày nghỉ mà thôi.
“Oh! Cậu thật nham hiểm, có gan phá hư chuyện tốt của mình sao?” Mặt Cầm Tử tràn đầy vẻ bi tráng mà nói, vừa nói vừa cười, len lén liếc nhìn phản ứng của Tiêu Hữu “Tiêu Hữu… nếu hắn tới tìm cậu, cậu có buông tay được không?”
“Nhiều chuyện” Tiêu Hữu liếc Cầm Tử một cái.
“Nói cho mà biết này, sau khi kết hôn thì đã là phụ nữ rồi, cho nêm muốn nói gì thì phải ráng mà suy nghĩ cho kỹ càng trước khi mở miệng đó”
Tiêu Hữu suy nghĩ một chút, nói “Mình cứ cho là cuộc sống không có hắn sẽ rất đáng sợ, nhưng thật ra thì dù cho có không tốt đi chăng nữa thì vẫn phải sống, hơn nữa, mình còn muốn sống thật tốt, sống luôn cả phần của ba mẹ…” Tiêu Hữu vừa nói, hốc mắt cũng liền đỏ lên. Cô hi vọng ba mẹ có thể nhìn thấy ngày cô lập gia đình, nhưng mà tất cả cũng sẽ không bao giờ có thể thành thực hiện.
“A! Nhìn xem mình đã gây ra chuyện tốt gì này? Ngày hôm nay không cho phép cậu khóc. Bác và cô trên trời biết cậu trở thành một cô dâu xinh đẹp như thế này nhất định là rất cao hứng”
Thời điểm hai người đang nói chuyện, cửa phòng nghỉ liền bị người khác đẩy ra một cách mạnh bạo. Dì của Tiêu Hữu mang vẻ mặt hoang mang lẫn sợ hãi đi vào “Tiêu Hữu! Đã xảy ra chuyện”
Lòng Tiêu Hữu đột nhiên cứng lại “Xảy ra chuyện gì vậy dì?”
“Việt Nhiên… Việt Nhiên bị cảnh sát bắt rồi!”
Chiếc gương trong tay Tiêu Hữu bỗng nhiên rơi trên mặt đất, vỡ tan tành…
Tiêu Hữu nghe được lời nói của dì, tâm luống cuống xen lẫn rối loạn. Cầm Tử lại càng hoảng sợ, ngày vui mà làm sao lại xảy ra loại chuyện này chứ? Dì Tiêu Hữu dùng hết vốn liếng ngôn ngữ ra giải thích, cô cùng Cầm Tử liền hiểu, Lăng Việt Nhiên không phai bị cảnh sát bắt đi mà do hai người đàn ông lạ mặt mang đi.
Là bắt cóc sao? Tiêu Hữu bị cái ý niệm này làm cho hết hồn, trong lòng cũng bị sợ hãi lấp đầy,thân ảnh hốt hoảng hướng cửa phóng đi. Cô đưa tay mở cửa, vội vội vàng vàng thế nào mà cả người lại đâm vào một lồng ngực cứng rắn.
Lòng như lửa đốt bị ngăn lại đường đi, rất là phiền não, ngẩng đầu lên, ánh mắt nóng nảy lại mang theo căm tức nhìn về người trước của. Ánh mắt cô chạm phải một một đôi mắt đen lạnh lùng, Tiêu Hữu kinh hãi lui về sau hai bước. Giản Chiến Nam? Hắn làm sao lại đến đây? Rốt cuộc thì hắn muốn làm cái gì? Câu xảy ra chuyện có phải liên quan tới hắn không? Bước chân đang lui về phía sau lại chuyển thành đi tới, cô đưa tay kéo lấy Giản Chiến Nam “Cậu tôi có phải do anh cho người ta mang đi hay không? Anh… anh muốn làm cái gì?”
Sắc mặt hắn thật bình tĩnh, con ngươi tĩnh mịch nhìn không đến đáy. Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh buốt kia, nhìn gương mặt cô được trang điểm tinh xảo, áo cưới màu trắng, giống như một tiên tử xinh đẹp trên trời, lại giống như một tinh linh quấy nhiễu tâm tính người khác.
Áo cưới trắng noãn không tỳ vết, nhưng mà ở trong mắt của hắn cũng chỉ là một đoàn hỏa khiến hắn tức giận. Cô tại sao có thể vì người đàn ông khác mà mặc vào chiếc áo cưới này? Vẻ đẹp của cô, ánh mắt kinh hoảng sợ hãi như thế của cô, nhưng cũng là vì một người khác.
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Tiêu Hữu cuối cùng cũng cùng đi với Giản Chiến Nam, hôn lễ cứ như vậy bị chấm dứt. Vốn là mong đợi, vui sướng, cũng hóa thành bọt nước, cục diện rối rắm chỉ có thể để lại cho Mạc Tử Di cùng Cầm Tử tới lo liệu.
Dọc theo đường đi, ai cũng không có mở miệng nói chuyện. Tiêu Hữu theo Giản Chiến Nam đi tới một khu nhà cao cấp. Lúc vào thang máy, những người khác thỉnh thoảng lại nhìn cô cùng Giản Chiến Nam, một người anh tuấn lạnh lùng, một người áo cưới mỹ lệ với gương mặt mang nét sợ hãi kinh hoảng, làn da trắng bệch lẫn nhợt nhạt, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với cặp đôi này?
Thang máy chạy đến tầng thứ 18 thì dừng lại, Giản Chiến Nam lôi kéo tay Tiêu Hữu ra khỏi thang máy. Đứng trước cửa căn nhà đầu tiên, hắn móc chìa khóa ra mở cửa đi vào, giờ khắc này, cô lại có chút sợ, bước chân chần chờ. Hắn quay đầu lại nhìn cô, đôi lông mày anh tuấn có chút không vui nhíu chặt lại, dùng lực trong tay lôi cô đi vào, đóng cửa.
Tiêu Hữu vô tâm quan sát căn nhà, chẳng qua là vội vàng tìm kiếm thân ảnh Lăng Việt Nhiên, cho đến khi Giản Chiến Nam kéo cô lên trên lầu, cô mới nhìn thấy Lăng Việt Nhiên. Hắn ngồi trên ghế sa lon rất thống khổ, trên đất một mảnh hỗn độn, khay trà rơi xuống đất, trái cây lăn đầy khắp nơi. Chỗ khác trên ghế sa lon, một cô gái ngồi co rúc, chính là Giản Thần Hi, trong ngực của cô còn có một đứa bé gái rất nhỏ đang mang theo ánh mắt bất an cùng sợ hãi nhìn bọn họ. Nhìn thấy Giản Chiến Nam, đứa bé run rẩy kêu lên một tiếng “Bác hai”
Bác hai?
Con gái của Giản Thần Hi sao?
Đầu óc Tiêu Hữu một mảnh hỗn loạn “Việt Nhiên…!”. Cô nhẹ giọng kêu, muốn bước đến bên cạnh hắn nhưng lúc này Lăng Việt Nhiên lại ngẩng