Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2232 lượt.

ẵn đồ ăn, người hầu đứng chờ một bên, Giản Chiến Nam kéo ghế cho Mạc Mạc, đỡ vai cô để cô ngồi xuống, sau đó ngồi đối diện cô, người hầu vội gắp thức ăn cho Mạc Mạc.
Ăn cơm một chút nhưng rất nặng nề, nhưng nhìn thấy Mạc Mạc ăn rất nhiều thức ăn, trong lòng Giản Chiến Nam cũng an ủi không ít. Mạc Mạc ăn xong cơm tối rồi đi tắm, cô nhìn trong gương, cơ thể đỏ hồng của mình, rồi dừng lại ở trên bụng.
Tay không nhịn được mà xoa tới, nơi này có một sinh mạng nhỏ đang được nuôi dưỡng, tương lai khi sinh ra sẽ gọi cô là mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn như cô, đó là chuyện thần kỹ cỡ nào.
Giản Chiến Nam, hắn đủ tàn nhẫn, trong lời nói của hắn, mỗi một chữ đều in sâu vào trong lòng cô. Hôm nay, lần đầu tiên có có một chút chờ mong sau khi sinh ra thì cục cưng của cô sẽ có dáng vẻ như thế nào. Nhưng mà, đứa bé cũng là của Giản Chiến Nam, dáng vẻ, hành động của hắn đều cho thấy hắn rất muốn có đứa bé. Nhưng mà cô hận hắn, làm sao cô có hể để cho một hung thủ làm ba của một đứa bé. Lại càng không muốn dây dưa mãi với Giản Chiến Nam, có bất cứ quan hệ gì.
Hơi nước che mờ gương, cũng mơ hồ chính mình, trong đầu cô có một ý niệm rất đáng sợ, giống như một hạt giống, điên cuồng lớn lên trong đầu cô. Giản Chiến Nam, không phải tất cả mọi chuyện có thể nằm trong tay anh.
Mạc Mạc tắm rửa xong đi ra thì Giản Chiến Nam đang đứng ở ngoài chờ, hắn cũng vừa tắm rửa song, tóc đen tinh tế, quyến rũ mãnh liệt, tuấn tú giống như thiên thần trong thần thoại khiến người khác không dám không tôn trọng, nhưng mà, một người đàn ông như thế lại là người có bụng dạ độc ác như ma quỷ.
Giản Chiến Nam đưa tay ra ôm Mạc Mạc, cúi đầu, ngửi ngửi ở cổ của cô, dáng vẻ say mê: “Mạc Mạc, em rất thơm.”
Lúc cơ thể Mạc Mạc đụng chạm với Giản Chiến Nam liền cứng lại, những hồi ức xưa kia cứ quanh quẩn trong đầu cô, tâm vẫn còn sợ hãi, cô rất sợ hắn nhất là vào lúc này. Mạc Mạc cứng đờ không ngúc nhích trong lòng hắn.
Hắn ôm ngang cô đi vào phòng ngủ, đặt lên giường lớn mềm mại, cơ thể cao lớn cũng nằm bên người Mạc Mạc. Ôm chặt cơ thể Mạc Mạc, môi mỏng hôn lên trán cô, “Mạc Mạc, thả lỏng một chút, anh chỉ ôm em ngủ thôi.”
Đã từng, cô thích hắn đứng dưới tàng cây, cho cô một cái ôm thật lớn, thích cảm giác hắn ngang ngược hôn cô. Nhưng mà, đây là lần đầu tiên cô bị hắn ôm ngủ trong lòng, Mạc Mạc không còn có thoái quen được hắn ôm, không thích cái ôm của hắn, cái ôm của hắn chứa rất nhiều, rất nhiều nguy hiểm khiến cho cô sợ hãi, khiến cô cảm thấy lạnh, dù cái ôm ấm áp cũng không thể cho cô được ấm áp chút nào.
Lúc tiếng chuông di động vang lên, là tiếng chuông quen thuộc của Mạc Mạc. Lúc cô muốn ngồi dậy thì Giản Chiến Nam nghiêng người, vươn tay lấy di động ở đầu giường cho Mạc Mạc “Nhận đi”.
Mạc Mạc liếc Giản Chiến Nam một cái rồi lại nhìn về chiếc di động, hiện lên tên Tô Thiệu Cẩn, do dự một chút, cuối cùng cô cũng nhận cuộc gọi, chưa đợi cô trả lời thì đã nghe được giọng nói lo lắng của Tô Thiệu Cẩn: “Mạc Mạc, em đang ở đâu?”
“Em….” cô không biết đây là đâu “Anh Tô, em… em đang trên đường tới trường.”
Tô Thiệu Cẩn im lặng, Mạc Mạc hơi bất an “Anh Tô, anh đang ở đâu!?”
“Mạc Mạc, xú nha đầu, cậu đang ở đâu, đột nhiên không thấy đâu có biết mình rất lo lắng cho cậu không, nói nhanh đang ở đâu?” giọng nói của Cầm Tử dội vào di động, Mạc Mạc hơi sửng sốt một chút, Tô Thiệu Cẩn tới trường học tìm cô, đang ở cùng với Cầm Tử.
Nói dối chưa xong, lòng Mạc Mạc trở nên luống cuống, chỉ nghe được giọng nói lo lắng của Tô Thiệu Cẩn truyền đến: “Mạc Mạc, có phải ở cùng với hắn hay không, có phải không?”
Không hổ danh là cảnh sát, một lời nói rõ thiên cơ, cô giấu không xong. Tay nắm di động càng thêm dùng sức, cô thở một chút rồi nói: “Phải”, cô không thể ở chung với Tô Thiệu Cẩn, cũng không thể cho anh cái gì, vẫn thừa nhận là anh đối với cô rất tốt, biết không thể ở cùng với anh thì cần gì phải để cho anh suy nghĩ. Không bằng kết thúc như thế đi, đau dài không bằng đau ngắn, không nên để Tô Thiệu Cẩn đi vào sẽ làm hại đến anh.
“Mạc Mạc, có phải hắn ép em không, có phải không, em ở đâu, nói cho anh biết”, ở bên kia Tô Thiệu Cẩn đã sắp rống lên rồi.
“Không có…” Mạc Mạc nghẹn ngào nói, “Anh Tô, em với anh ta ở chung, như thế đó, không ai ép ai hết.”
“Mạc Mạc, em gạt anh.”
Mạc Mạc nhẫn chịu sự đau nhức trong lòng, giọng nói khàn khàn: “Anh Tô, đừng tiếp tục lãng phí thời gian ở em, em không đáng, nói với Cầm Tử, em không sao, như vậy nhé, em tắt máy đây.”
“Vì sao, Mạc Mạc, vì sao?”
Tiếng gào thét của Tô Thiệu Cẩn, âm thanh hỗn loạn, đau đớn buồn phiền, như một con dao cắt cứa tim Mạc Mạc, Mạc Mạc nhìn thoáng qua người nằm bên cạnh cô, vẻ mặt Giản Chiến Nam không có biểu hiện gì, nhắm mắt lại, nói trong đau khổ: “Anh ấy là ba của đứa bé…”
Mạc Mạc nói xong liền tắt di động, xin lỗi, anh Tô, xin lỗi, nhưng chỉ là nước mắt không ngừng rơi xuống, từng giọt từng giọt rơi trên mặt chăn.
Cô là Mạc Mạc khốn nạn, giống như Giản Chiến Nam nên bị đày xuống địa ngục. Nhưng mà cô không thể cho Tô Thiệu Cẩn tình yêu, cũ


Ring ring