Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2701 lượt.

là tức giận hay là xấu hổ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hung dữ cắn xuống tay mà Khâu Chí đang cầm tay cô, bỏ tay ra, bước đi.
Thật là bà nội nó, nụ hôn đầu tiên của tôi mất rồi…
Mặt Khâu trí hơi có cảm giác nóng rát, nhìn bóng dáng rời đi của Cầm Tử, anh nhịn không được mà thổn thức, Khâu Chí bị con gái đánh, không đúng, là cô sinh viên miệng còn hôi mùi sữa đánh, nhất định anh phải đòi lại, cả vốn lẫn lãi, Tô Tô, chúng ta chưa xong đâu….
Vừa rồi cô nói cái gì, nụ hôn đầu tiên, khuôn mặt tuấn tú nhã nhặn của Khâu Chí lại nhịn không được mà cười, người qua đường nhìn anh như bị ngốc, bị đánh mà trên mặt còn cười sán lạn như thế.
Đương nhiên Cầm Tử không thèm đếm xỉa tới tâm tình của Khâu Chí, cô đang thương tiếc nụ hôn đầu tiên của mình đồng thời cũng vội vàng đi đến ga tàu. Về nhà, thăm Mạc Mạc, cũng phải thăm ba mẹ nữa, cô cũng nhớ nhà.
Màn đêm sâu thẳm đen tối.
Một người đàn ông cao to đi vào một khách sạn, đi thang máy tới lầu 10, đứng trước cửa một căn phòng, lúc đang chuẩn bị gõ cửa, thì cửa đã mở ra, một cơ thể xinh đẹp nhào lên ôm chặt lấy người đàn ông.
Cô quen thuộc từng tiếng bước chân của anh.
“Chiến Nam, chúng ta đừng xa nhau nữa, em biết, anh yêu em…anh với người khác chỉ là gặp dịp thì chơi thôi, em không để ý…” Nhã Nhi cúi đầu gọi tên người trong lòng, môi cũng dần đi lên, trên cửa, hai tay của cô cuốn lấy cổ của anh, đôi môi mềm mại chủ động hôn lên đôi môi bạc của Giản Chiến Nam, hai má, hầu kết, cô khó chủ động, Chiến Nam, anh vẫn muốn cô, vì anh đến đây, hơn nữa anh không đẩy tay của Nhã Nhi đang cầm trên đồ của anh, bàn tay nhỏ bé dao động trên người anh, chỗ mẫn cảm của anh cô đều quen thuộc, cô đang chờ Giản Chiến Nam động tình, ôm cô đi vào giường lớn, vội vã mà muốn cô. Nhưng mà, không nghĩ tới hai tay lạnh lùng của Giản Chiến Nam giữ lấy tay cô, tách cơ thể cô ra khỏi người mình.
Hắn không muốn cô? Cô vẫn là công chúa được nâng niu trong lòng bàn tay của Giản Chiến Nam, trên con đường tình ái cũng là Giản Chiến Nam dịu dàng dẫn dắt cô, lần đầu tiên cô vứt đi rụt rè e lệ, chủ động thân thiết, lại bị cự tuyệt, nhất thời cô hơi bất ngờ và bi thương, đôi mắt đẹp nhìn Giản Chiến Nam ai oán, lòng rất bất an.
“Chiến Nam..”
“Giang Nhã..” Giản Chiến Nam lạnh lùng gọi tên đầy đủ của Nhã Nhi “Chúng ta kết thúc đi.”
“Vì sao?” Vẻ mặt của Nhã Nhi hốt hoảng “Chiến Nam, chúng ta đã nói là không cách xa rồi.”
“Đúng vậy, đã nói, nhưng mà, người lựa chọn rời đi trước là em.” Trên mặt Giản Chiến Nam rất lạnh lùng, không có chút ấm áp nào, con người trầm lắng như vực sâu không đáy, nhìn không thấy một chút tình cảm dao động nào. “Có những thứ không có cách nào có thể trở lại như lúc ban đầu, loại cảm giác đã không còn nữa, hôm nay là lần gặp mặt cuối cùng của chúng ta,”
Giản Chiến Nam nói xong quay người đi, Nhã Nhi hoảng sợ vọt tới, từ phía sau ôm chặt eo của Giản Chiến Nam “Chiến Nam, em không muốn chia tay, em yêu anh, em không thể không có anh.”
Giản Chiến Nam hơi nghiêng mặt, nhìn Nhã Nhi, giọng nói lạnh lùng “Giang Nhã, chấm dứt, là kết quả tốt nhất cho em và anh, lịch sử không thể trở về như cũ.”
Cơ thể Nhã Nhi như bị đóng đinh ở nơi đó, từ từ buông Giản Chiến Nam ra. Nhìn thấy Giản Chiến Nam, bước nhanh rời khỏi cô, rời khỏi tầm mắt của cô, anh đã không thương cô nữa rồi sao, không yêu cô nữa rồi sao?nhưng mà cô không thể không có anh….
************
Buổi sáng ngày hôm sau, Mạc Mạc về đến chỗ ở của mình, Tô Thiệu Cẩn rất lo lắng khi cô ở một mình, Mạc Mạc cam đoan mãi, cô sẽ chăm sóc tốt bản thân, hơn nữa dì Trần cũng tới đây, chăm sóc một ngày ba bữa cơm cho cô.
Tô Thiệu Cẩn bị giục gọi tới Cục Công An, dặn dò Mạc Mạc vài câu, liền vội rời đi. Buổi tối, Mạc Mạc cùng dì Trần ăn xong cơm tối, nhưng sao cũng không nghĩ tớ trong nhà sẽ có người đến, là chị em tốt nhất của cô, Cầm Tử.
“Mạc Mạc!” Cầm Tử vào nhà liền ôm lấy cô, Cầm Tử vẫn nhiệt tình, ngay thẳng như thế, thật lòng quan tâm cô, quay về là vì lo lắng cho cô, Mạc Mạc cũng ôm Cầm Tử, đáy lòng cũng ấm áp “Ăn cơm chưa? Về đã nói cho dì với chú biết chưa?”
Cầm Tử buông Mạc Mạc ra, nhìn thần sắc của Mạc Mạc, tuy bị vẻ lo lắng bao phủ nhưng có thể nhìn thấy cô không tuyệt vọng, Cầm Tử vội gật đầu “Ừ, Trước tiên mình về nhà, sau đó gọi cho anh trai thì mời biết một mình cậu quay lại chỗ này, Mạc Mạc, cậu có khỏe không….”
“Cầm Tử, tối hôm nay cậu ở với mình đi…” cô một chút cũng không tốt, không tốt, Cầm Tử, Mạc Mạc đã không biết cần phải làm như thế nào, nhưng mà cái gì cô cũng không thể nói, Không thể lại khiến Cầm Tử lo lắng nữa.
Cầm Tử vỗ vai Mạc Mạc “Yên tâm đi, tối hôm nay mình không đi đâu cả, cùng chen chúc trong một chiếc chăn với cậu, nhưng mà chiều mai mình phải ngồi tau để quay về trường, Mạc Mạc cậu có muốn đi cùng mình không?”
Sắc mặt Mạc Mạc buồn bã, cô không biết phải trả lời Cầm Tử như thế nào, hiện tại cô không còn cách nào để có thể đưa ra quyết định, cái chết của cậu nhỏ là đả kích lớn đối với cô, những đả kích liên tiếp khiến cho cô sống không bằng chết,