Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342245

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2245 lượt.

ến Nam giữ chặt cánh tay đi lên lầu, đứng trước cửa, Giản Chiến Nam ra lệnh: “Mở cửa!”
Mạc Mạc muốn tìm chìa khóa nhưng cô đã sớm không còn quan hệ gì với hắn rồi, bọn họ đã chia tay rồi, làm sao có thể quay về. Bình thường khi chia tay rồi không phải thành người xa lạ, kẻ thù, hay vẫn tiếp tục làm bạn bè. Nhưng cô với Giản Chiến Nam không tính là kẻ thù đi, đương nhiên cũng không tính là bạn bè, thì chỉ là người xa lạ, nhưng người xa lạ không nên làm những việc ái muội như thế? Những đôi tình nhân khác chia tay cũng như vậy sao? Người ta chia tay không phải là đều đi tìm xuân mới sao?
Mạc Mạc không mở cửa, Một tay Giản Chiến Nam giữ chặt hai tay Mạc Mạc ở sau lưng, một tay thì tìm chìa khóa trong túi của cô, mở cửa, không phí một chút sức nào.
Phòng ở rất đơn giản, một phòng khách, một phòng ngủ, một phòng bếp, Giản Chiến Nam giữ Mạc Mạc rồi nhìn khắp một lần, ngoại trừ hắn với Mạc Mạc , không có ai khác, không cần đứa bé kia…. cũng có thể sao?
Giản Chiến Nam giữ chặt cổ tay Mạc Mạc , lạnh lùng nói: “Mạc Tiêu Hữu, đứa bé không còn, đúng không?”
“Phải!…” mặt Mạc Mạc trắng bệch phun ra một chữ, con mắt không hề chớp mà nhìn Giản Chiến Nam, tim dội lên từng cơn đau đớn. Giản Chiến Nam cúi đầu, đôi môi tàn nhẫn hôn xuống môi Mạc Mạc, không biết là quá mức phẫn nộ hay là thương tâm, hay là khát vọng, hắn đã không rõ nữa.
Nghĩ muốn đánh cô thật mạnh, ai bảo cô không nghe lời mà rời đi, nhưng tự chủ lại, hắn không xuống tay, không đánh phụ nữ, huống gì cô gái trước mắt hắn đã tìm kiếm rất lâu rồi, hắn chỉ muốn hôn cô, mãnh liệt mà hôn cô, giữ lấy cô, để cho cô biết, làm trái ý hắn phải trả giá như thế nào.
Ôm cô tới ném lên trên giường, cơ thể hắn cũng ép tới. Trí nhớ của Mạc Mạc vẫn dừng lại ở lần thô bạo lần trước, hắn tổn thương cô, cả tim và thể xác, nhưng lúc này lại như thế nữa: “Đừng mà…” Mạc Mạc hét lên đầy hoảng sợ.
Đừng mà? Giản Chiến Nam nhìn cô, giống như một đứa trẻ ngang ngược không nói tới “Mạc Tiêu Hữu, trả đứa bé lại cho anh, trả lại cho anh…”
Đáy lòng cô tổn thương, thiếu chút nữa bị vạch trần, cô thống khổ nói: “Giản Chiến Nam, chúng ta chia tay rồi, anh nhớ chứ, chúng ta không còn quan hệ gì nữa, anh muốn có con có thể tìm người phụ nữ khác sinh cho, ai cũng có quyền tìm hạnh phúc cho riêng mình, có quyền bắt đầu một lần nữa. Tôi thích cuộc sống hiện tại, cầu xin anh thả tôi đi đi.”
Giản Chiến Nam cười lạnh “Mạc Tiêu Hữu, anh sẽ không buông em ra, trừ khi em trả đứa bé lại cho anh.”
“Giản Chiến Nam, tôi sẽ không ở cùng anh, trừ phi anh trả lại cậu nhỏ cho tôi.”
Giản Chiến Nam biến sắc, tay đặt trên cổ duyên dáng của Mạc Mạc, như phải bóp chết cô nhưng lại có phần luyến tiếc, hung hãn gằn từng tiếng như phản bác lại: “Mạc Mạc, em không có tư cách nói điều kiện với anh, anh đến để đưa em về nhà.”






Sáu năm sau.
Về nhà? Vốn là hai chữ ấm áp, nhưng Mạc Mạc không hề có cảm giác ấm ấp.
Sáu năm trước , nhà đã không có nữa!
Suy nghĩ như nước tới mãnh liệt nhưng lại chậm chậm rút đi.
Cô đã trở lại, bị Giản Chiến Nam đưa về đây. Đưa về thế giới của hắn, về nơi cô trưởng thành. Ngay từ đầu cô rất không cam tâm, không cam tâm bị Giản Chiến Nam sắp xếp, khống chế như thế. Bởi vì cậu nhỏ chết, trong lúc đó hai người lại có quá nhiều ngăn cản. Cô đã từng chống cự, đã từng trốn tránh, rời khỏi hắn nhưng hắn luôn có thể tìm được cô, đưa cô về bên cạnh hắn. Có đôi khi Mạc Mạc cảm thấy Giản Chiến Nam gắn máy theo dõi bên người cô, hoặc luôn có người canh chừng cô.
Mạc Mạc cuốn chăn co lại trên giường, trên thảm còn lưu lại vết máu của Giản Chiến Nam, lúc nãy cô dùng một cây kim loại nhỏ đánh và đầu hắn, không biết có thể bị chấn động não không…
Một đêm không ngủ.
Ngày hôm sau lúc Mạc Mạc tỉnh lại đã gần giữa trưa, rửa mặt xong liền đi ăn cơm, trên bàn cơm, dì Tố vừa hỏi cô thức ăn có hợp khẩu vị không, vừa giúp cô xới cớm, vừa lải nhải, nói sắc mặt Mạc Mạc không tốt, về sau đừng nên thức đêm nữa.
Nói dì Tố là người giúp việc nhưng thực ra là người Giản Chiến Nam tìm về để nói chuyện với cô, Mạc Mạc không có ba mẹ, cần có một người lớn quan tâm, hơn nữa hai người rất hợp ý, nên dì Tố luôn chăm sóc Mạc Mạc.
Lúc Mạc Mạc ăn cơm, bộ dạng muốn nói lại thôi, lại không nhịn được mà nhìn dì Tố, Dì tốt đoán ý qua sắc mặt, đương nhiên là biết được thần sắc kia của Mạc Mạc là muốn hỏi vết thương của Giản Chiến Nam.
Bà là cố ý xem Mạc Mạc phản ứng thế nào. Mặt đầy máu của Giản Chiến Nam rất dọa người, trong phòng ngoại trừ Mạc Mạc thì không còn người nào khác, chuyện như thế ngoài Mạc Mạc còn có ai, nếu nói đó là người khác thì người bị đổ máu sẽ không phải là Giản Chiến Nam.
Rõ ràng là hai người yêu nhau nhung sao lại ầm ĩ như thế. Bà già rồi, cũng xem không hiểu chuyện của người trẻ tuổi. Nói Giản Chiến Nam yêu Mạc Mạc đi, nhưng bên cạnh cũng có người phụ nữ khác, nói không yêu lại nuông chiều Mạc Mạc lên tận trời. Về phần Mạc Mạc, có lẽ chính là vì bị tổn thương nên luôn trốn tránh. (Đú