Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu
Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2243 lượt.
cô có xuất gia không?
Người đàn ông kia mỉm cười, rất khiêm tốn nói: “Người bây giờ ở thành phố T, tôi đã phái người đi theo rồi, không mất đâu, tùy lúc nào ngài cũng có thể tới đó.”
Tay Giản Chiến Nam cầm chặt ảnh chụp, con ngươi đen sâu nhìn một tấm, mắt nhìn không nháy mắt khuôn mặt đẹp trên ảnh. Một năm rồi, một năm rồi, rốt cuộc cũng tìm thấy, Mạc Mạc, anh xem em trốn ở đâu, Mạc Tiêu Hữu, em…. rốt cuộc cũng xuất hiện.
“Ngày mai tôi muốn gặp cô ấy.” hắn đột nhiên nói, trái tim không kiềm chế được mà muốn gặp cô ngay lập tức, yêu cũng được, hận cũng được, dù cô đã từng phỉ báng hắn, yêu cô, cũng cần cô, hận cô, cũng cần cô. Tóm lại cô đừng nghĩ là thoát được hắn.
Một khu nhà trọ rất đơn giản, nhưng lại bố trí rất ấm áp, thiết bị sưởi ấm đầy đủ, phòng ấm áp, có thể khiến người khác cảm thấy muốn ngủ. Bên cạnh bàn ăn, là một cô gái tóc dài cuộn sóng.
“Gấp như vậy sao?”, người đàn ông kia nói, Giản Chiến Nam nhíu mày liếc hắn một cái, người đàn ông kia vội nói: “Để tôi đi sắp xếp!”
Ánh mắt sáng rực rỡ động lòng người, môi hồng răng trắng, cái mũi khéo léo, xinh đẹp đến mức khiến cho người khác không dám rời tầm mắt, Mạc Mạc, là Mạc Mạc, cô thay đổi không ít, còn cuốn hút hơn so với trước kia.
Cô biết phải ăn thật nhiều cơm tối, bạn của cô cũng ngồi đối diện với cô “Mặc Bảo, xin lỗi mà, buổi sáng lúc ra ngoài quên để cơm trưa cho mày, đừng buồn mà, thưởng cho mày này.” Nói xong cô cầm một cục xương cho bạn đối diện.
Mặc Bảo hừ một tiếng, quay đầu đi chỗ khác, hà hơi, không thèm để ý đến Mạc Mạc, Mạc Mạc rất xin lỗi nói: “Được rồi, cùng lắm thì tối nay cho mày ngủ cùng trên giường với tao, nhưng mà, nhưng mà mày không được để lông rơi trên giường tao đó.”
Mặc bảo bất mãn kháng nghị, cằm đặt lên bàn, ánh mắt ai oán mà nhìn Mạc Mạc, cả người nó là lông, làm sao có thể không để rơi lông được. Mạc Mạc nói tiếp: “Mau ăn đi, lát nữa chúng ta còn đi tản bộ.”
Tản bộ, lập tức tinh thần của Mặc Bảo tỉnh táo hắn, vậy không phải có thể thấy cô chó Tiểu Mẫu nhà bên cạnh sao, nói vội liếm chén thức ăn tối, ăn vội vàng, Tiểu Mẫu ơi Tiểu Mẫu.
Mạc Mạc ăn xong quay về phòng ngủ thay quần áo, tìm một bộ thể thao, soi gương, cột mái tóc xoăn dài lên, vì đoạn tình cảm kia, cô không muốn làm người thế thân, liền để lại mãi tóc dài thời gian trước, cũng cắt hết tình cảm kia với Giản Chiến Nam, chỉ có như thế cô mới không phải là thế thân, chứng minh cô chính là cô.
Nhưng bây giờ cô hiểu rõ, nói tạm biệt với quá khứ, sẽ phải vượt qua chướng ngại trong lòng, tóc xoăn dài, chỉ cần cô muốn thì cái gì cũng có thể, không để tâm thì sẽ ok.
Mặc Bảo muốn ra ngoài, nên đi còn nhanh hơn cô, vừa mới xuống lầu, Mặc Bảo đang đánh mùi gì đó, kéo theo cô chạy tới một nơi. Đây là nơi dừng chân của người đưa chó đi bộ. Nhưng vẫn là nơi dừng chân nha, Mạc Mạc không tự chủ được mà bị Mặc Bảo kéo chạy theo, Mạc Mạc vừa chạy vừa lảm nhảm: “Mặc Bảo, đừng chạy loạn…”
Mặc Bảo không nghe lời, thoát ra khỏi dây cổ, trực tiếp chạy về cô chó Tiểu Mẫu của nhà dì Lâm. Nó kêu lên đầy vui sướng, lúc Mạc Mạc muốn chạy tới thì một bóng sáng màu đen che trước đường của cô, Mạc Mạc không phòng bị mà đầm sầm vào tường rắn chắc.
Mạc Mạc lờ mờ, hơi thở quen thuộc, khiến cho tim của cô đập thình thịch, Mạc Mạc theo phản xạ lui về phía sau, hai mắt xinh đẹp nhìn thứ đang cản đường mình, khuôn mặt đẹp dưới ngọn đèn mờ nhạt.
Chạy!
Trong đầu chỉ có một chữ này, nghĩ là làm, nhưng cánh tay lại bị nắm chặt, cơ thể của cô ngã vào lồng ngực cứng rắn. Khuôn mặt của hắn vẫn điển trai như thế, con ngươi của hắn vẫn thâm trầm như thế, nhưng cả người đều tràn nhập hơi thở lạnh lùng. Thời gian một năm, nói dài cũng không dài mà ngắn cũng không ngắn, nhưng cô chưa từng nghĩ sẽ gặp lại nhau nhanh như thế.
Sự lạnh lùng của hắn gần như khiến cô rét rung, lại thêm cái lạnh cực độ của thời tiết khiến càng lạnh hơn, cơ thể Mạc Mạc không nhịn được mà phát run, rất lạnh, rất lạnh, vẫn là trong phòng thì tốt hơn.
Con ngươi đen của Giản Chiến Nam nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt, cô càng xinh đẹp mê người, bởi vì giãy giụa mái tóc dài đã bị bung ra, từng cuộn tóc xoăn dài cuộc sóng rối tung, thêm vài phần cuồng dã. Cô để lại tóc dài, cô không để ý tới quá khứ nữa, vẫn không sao?
Tầm mắt ham mê mà nhìn khắp người cô, cuối cùng dừng lại ở bụng của cô, hắn giữ chặt cô, nhìn từ trên cao xuống, lạnh lùng nói: “Đứa bé đâu?” lúc cô rời đi đã mang thai 3 tháng, sinh đứa bé ra chắc cũng được 5 tháng rồi.
Vừa rồi nghe cô gọi Mặc Bảo, lại cho rằng đó là đứa bé, có thể nghĩ đến một đứa bé được 5 tháng thì làm sao mà chạy được. Nhưng cho đến lúc nhìn lại con chó kia, hắn mới biết được cái tên mình nghĩ ra cho đứa bé lại bị Mạc Mạc dùng đặt tên cho chó, trong lòng Giản Chiếm Nam hiện lên dự cảm không tốt, ánh mắt trở nên lạnh lẽo đáng sợ, “Đứa bé đâu?”*
(*Tên mà Giản Chiến Nam nghĩ là Giản Mạc Bảo,vì Mặc với Mạc có phiên âm đọc giống nhau)
Mạc Mạc nhìn ánh mắt giữ tợn của Giản Chiến Nam một câu cũng nói không nên lời. Mạc Mạc bị Giản Chi