Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342248

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2248 lượt.

Người nào đó mỗi ngày đều mang theo Mạc Ngôn Hoan đi tìm boss, lúc dì Tố gọi điện thoại tới, nói Mạc Mạc đau sinh lý, Giản Chiến Nam nghe xong vội vàng mặc áo khoác đi ra ngoài, nhưng đi tới cửa lại nghĩ đến cái gì đó, Mạc Mạc vẫn đang ngủ thì nhân vật đang chơi trò chơi là ai?
Về đến nhà, khuôn mặt nhỏ nhắn của mạc mạc đau đến trắng bệch, nằm chật vật ở đó, cơ thể gầy gò khiến Giản Chiến Nam đau lòng, dì Tố đã nấu nước đường đỏ cho Mạc Mạc uống, nhưng mà đâu vẫn không giảm, thế nào thì cũng phải sống qua một ngày trước mắt mới có hiệu quả.
Giản Chiến Nam cởi áo khoác, đi lên, ôm Mạc Mạc từ phía sau, chà chà nhiệt độ trong lòng bàn tay, rồi che trên bụng của cô, massage, mỗi lần hắn đều phải xoa bóp thế này thì cô mới có thể giảm đau sau đó từ từ ngủ thiếp đi.
Mạc mạc vừa tỉnh lại đã sắp tối, trong phòng chỉ có một ngọn đèn màu lam nhạt, cô lại ngủ bao lâu rồi, lưng dán chặt bờ ngực ấm áp, trên bụng là một bàn tay to rất ấm.
Cô ngoảnh đầu lại nhìn, Giản Chiến Nam cũng đang ngủ, nhưng tay vẫn không hề dừng mà hơi xoa xoa bụng của cô, cô muốn đứng dậy,Giản Chiến Nam tỉnh lại: “Còn đau không?” gióng nói của hắn khàn khàn.
“Tốt hơn nhiều rồi.” Mạc Mạc đứng dậy “Em đi tắm.”
Giản Chiến Nam buông cô ra, Mạc Mạc liền đi vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ, thay đổi nệm sạch sẽ, trong phòng cũng sáng hơn, mở đèn lớn, Giản Chiến Nam cũng tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo ở nhà, nhẹ nhàng khoan khoái, rất điển trai.
Hai người cùng tới phòng ăn cơm, đột nhiên Giản Chiến Nam nhớ tới gì đó, giả vờ như vô tình hỏi: “Gần đây còn viết cái gì đó không?”
“Ừ” Mạc Mạc không muốn nói nhiều chỉ ừ một tiếng.
Giản Chiến Nam lại nói “Viết cái đó, có thể, chơi trò chơi thì không cho phép. Đừng nằm bò trên máy tính, bằng không sẽ tịch thu máy tính.” Một lời giáo huấn.
Mạc Mạc vừa nghe là tịch thu máy tính nên vội giải thích “Từ lâu em đã không còn chơi trò chơi nữa, tài khoản của em bị trộm từ lâu rồi, dì Tố có thể làm chứng, gần đây thực sự em không chơi trò chơi.” Mạc Mạc nói xong thì nhìn sắc mặc của Giản Chiến Nam, kỳ quái là lại không thấy được biểu hiện hài lòng của hắn, mà lại thấy sắc mặt hắn trắng đi, sau đó thì đen lại…
Giản Chiến Nam mặt đen nghiêm lại, trừng mắt với Mạc Mạc “Ăn cơm.” Hắn ăn cơm rất hung ác như cơm có oan hận gì với hắn vậy.
Giản Chiến Nam hung hãn nghĩ, TMD, chuyện này là chuyện gì, rốt cuộc là ai lừa dối ai?
Mạc Mạc cũng lười nói nhiều với Giản Chiến Nam chỉ cúi đầu ăn cơm, đàn ông tâm tình không ổn định, hay là đàn ông cũng có thời kỳ tính khí cáu kỉnh khi có kinh nguyệt phiền phức như phụ nữ? cảm xúc sẽ thay đổi, tâm tình thật khó lường.
Buổi sáng ngày hôm sau, nếm qua thức ăn, Mạc Mạc nhận được điện thoại của Cầm Tử, hẹn cô ra ngoài, nói có ngạc nhiên cho cô, Mạc Mạc cười bảo cô đừng thừa nước đục thả câu, nếu không cô sẽ không ra ngoài, dì cả của mẹ đến cửa, thực sự cô cũng không muốn đi đâu, nếu Cầm Tử mà lại muốn đi mua sắm nữa thì cô sẽ không thể chịu nổi.Cuối cùng Cầm Tử đầu hàng, nói với Mạc Mạc rằng anh Tô đến đây, từ thành phố F tới, nên bảo cô nhanh lên một chút.
Mạc Mạc rửa mặt, chải đầu, thay quần áo, Giản Chiến Nam đi từ trong phòng khách ra, thấy Mạc Mạc ăn mặc chỉnh tề, dĩ nhiên là muốn ra ngoài, hắn hỏi “Phải ra ngoài à?” rồi hơi nhíu mày.
“Ừ, Cầm Tử hẹn em.” Mạc Mạc trả lời không lạnh không nóng đồng thời người cũng đi ra đến cửa.
Giản Chiến Nam nói “Anh đưa em đi.”
Mạc Mạc hơi ngây người, cô không nghĩ đến Giản Chiến Nam sẽ tham dự vào thế giới của cô, người cô đi gặp là Anh Tô, là Cầm Tử, nên cự tuyệt mà không cần nghĩ ngợi: “Để lái xe đưa em đi là được rồi.”
Giản Chiến Nam nháy mắt, trong con ngươi hơi tức giận “Mạc Mạc, em không nghe lời rồi.”
Mạc Mạc cắn môi, hắn uy hiếp cô, nhưng vì tự do, nhẫn nhịn “Anh đi thay quần áo đi, em chờ anh.”
Địa điểm Cầm Tử nói là một quán trà mà họ đã từng tới, hoàn cảnh tao nhã yên tĩnh khiến trong lòng rất thoải mái, vốn Mạc mạc không tính để Giản Chiến Nam đưa cô đi, nhưng mà Giản Chiến Nam lại nghiễm nhiên muốn đi cùng, cô không nói, dù sao thì cũng không có chuyện gì ghê gớm lắm, tùy hắn đi thôi.
Đi đến nơi, lên lầu phục vụ đưa họ tới một gian phòng gọi là Phú Quý, lúc Mạc Mạc mở cửa ra thì ngay ánh mắt đầu tiên đã nhìn thấy Tô Thiệu Cẩn, gương mặt trẻ trung đã trở nên điềm tĩnh hơn, cương nghị và cơ trí hơn.
Lúc đầu Cầm Tử rất vui vẻ, nhưng lúc nhìn thấy Giản Chiến Nam thì ánh mắt liền thay đổi. Mạc mạc và Giản Chiến Nam người vào trước người vào sau, khống khí như đặc quánh không thông, Cầm Tử kéo Mạc Mạc ngồi xuống trước.
“Không nghĩ đến Tổng giám đốc Giản cũng đến.” Tô Thiệu Cẩn nói rất khách sáo, không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt, ánh mắt lại nhìn Giản Chiến Nam rất kỹ.
“Sao, không hoan nghênh?” Giản Chiến Nam hỏi nửa thật nửa giả.
Tô Thiệu Cẩn cười “Đâu có, ai mà chẳng biết Tổng giám đốc Tổng là người bận việc lớn, muốn gặp mặt cũng có bao nhiêu khó khăn, mời ngồi.”
Mạc Mạc và Cầm Tử cùng nhíu mày nhìn hai người đàn ông, đối thoại với nhau như thế mới quái lạ làm sao?