XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342260

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2260 lượt.


Đã bốn năm Mạc Mạc không gặp Tô Thiệu Cẩn, lúc trước anh không nói rõ gì mà đi, sẽ không gặp lại nữa. Nhưng cô vẫn nhớ năm đó Tô Thiệu Cẩn ôm chặt cô, nói Mạc Mạc đi với anh, anh đưa em rời khỏi đây, chúng ra đi ra nước ngoài.
Ba mẹ Tô Thiệu Cẩn đều ở nước ngoài, lúc trước vì Tô Thiệu Cẩn thi cảnh sát, một lòng phải làm cảnh sát cho nên mới ở lại, anh rất yêu nghề. Lúc đó Mạc Mạc biết, cô và Tô Thiệu Cẩn không có tình yêu, hơn nữa, nếu cô chọn Tô Thiệu Cẩn thì cũng đồng nghĩa là Tô Thiệu Cẩn sẽ mất đi nghề mà anh yêu nhất.
Đã hẹn sẽ đi cùng nhau nhưng cô lại thất hẹn, nhất định Anh Tô sẽ rất tức giận, cho nên mấy năm nay đây là lần đầu tiên anh liên lạc với cô… lúc Mạc Mạc đang suy nghĩ miên man thì Tô Thiệu Cẩn đột nhiên nói với Mạc Mạc: “Không nghĩ tới, em vẫn còn mang theo thứ này.”
Mạc Mạc hoàn hồn, mới phát hiện hoa tai trong cổ đã bị Tô Thiệu cẩn nắm trong tay, mà trong phòng chỉ có cô cùng Tô Thiệu Cẩn và Cầm Tử, không biết Giản Chiến Nam đã đi đâu.
Hoa tai màu lam phát ra sự thần bí, rất đẹp, là thứ năm đó Tô Thiệu Cẩn tặng cho cô, là sau khi cậu nhỏ gặp chuyện không may, lúc anh đến làm nhiệm vụ, nói là trên đường nhặt được viên đá, trên mặt còn khắc chữ gì đó mà cô không biết, Mạc Mạc ngây người một lúc liền cười thản nhiên “Mang theo thói quen nên không bỏ ra.”
Tay Tô Thiệu Cẩn còn để trên hoa tai, cửa phòng bị mở ra, Giản Chiến Nam quay lại nhưng con mắt của hắn hiện lên thứ gì đó. Tô Thiệu Vẩn tự nhiên bỏ tay ra, nhưng Mạc Mạc hơi mất tự nhiên cúi đầu xuống uống trà, nhưng lại không cảm nhận được hương vị gì.
Thời gian gặp ngắn ngủi, Tô Thiệu Cẩn vội vàng đến rồi cũng vội vàng đi, anh còn phải chạy về thành phố F. Bởi vì có Giản Chiến Nam tham gia nên người nói chuyện dường như chỉ có Giản Chiến Nam và Tô Thiệu Cẩn, dường như hai người rất hợp ý nhau…
Tô Thiệu Cẩn chỉ nhớ, chỉ nhớ một cô gái gọi là Mạc Tiêu Hữu, cho nên anh đã đến đây. Nhưng sao lại như thế, cô vẫn là người phụ nữ của người đàn ông khác, còn anh vẫn chỉ là anh Tô của cô như cũ.
Tô Thiệu Cẩn đi, còn Mạc Mạc với Giản Chiến Nam về nhà, lúc sắp đi tắm rửa thì Giản Chiến Nam lại ôm lấy cô, tay mò vào trong cổ nắm lấy bông hoa tai màu lam kia, mặt trên còn khắc chữ tây tạng, dịch ra có nghĩa là “em đã ở sâu tận trái tim anh”.
Đó là một lời nói thổ lộ, thì ra là Tô Thiệu Cẩn đưa cho Mạc Mạc, tuy Mạc Mạc đã đeo nhiều năm nhưng chưa từng bỏ ra, hắn mua kim cương, bạch kim đủ loại kiểu dáng cho cho cô, nhưng cho đến bây giờ vẫn không thèm qua, chỉ duy nhất viên đá này cô lại mang lâu như thế, lâu đến mức cạnh đá đã trở nên trơn tru hơn, màu sắc rất sáng, dường như rất hợp với da thịt của Mạc Mạc.
Tay Giản Chiến Nam không kiềm chế được dùng sức, hoa tai bị bứt xuống, hắn dốc sức nắm hoa tai màu lam kia trong lòng bàn tay, nhẫn chịu sự tức giận bị đè nén, buông cô ra, giọng nói miễn cưỡng: “ Đi tắm.”






Mạc Mạc nhìn gương mặt của Giản Chiến Nam, một khuôn mặt tuấn tú rất bình tĩnh. Nếu lúc bình thường mà bình tĩnh như thế tức là ẩn chứa sự tức giận rất lớn, Mạc Mạc định nói gì đó nhưng cuối cùng tức thời cũng im miệng, nhưng tầm mắt lại dừng lại trên tay của Giản Chiến Nam, hoa tai của cô sắp bị hỏng rồi.
Không cam lòng nhưng Mạc Mạc lại không biết phải làm sao, chọc giận hắn thì người bị tổn thất lại là mình. Trong đầu lại nhớ tới vẻ mặt và lời nói của Tô Thiệu Cẩn, hoa tai này, thực sự cô rất thích, không liên quan đến vấn đề là ai tặng, nhưng Tô Thiệu Cẩn đã nói như thế thì dường như có chút gì đó.
Mạc Mạc lại muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng, Giản Chiến Nam lại nói “Muốn tắm cùng nhau?” Mày hắn hơi nhíu lại, như rất thật, lại là một câu nói uy hiếp chế nhạo.
Tắm cùng nhau, thôi miễn đi, Mạc Mạc hoàn hồn, xoay người đi vào phòng tắm.
Sau khi ăn cơm tối, Giản Chiến Nam đến văn phòng ở lầu một xử lý công việc, Mạc Mạc thì ở lầu hai mở máy tính, lên mạng dạo một lát, liền bắt đầu gõ chữ, nội dung có liên quan đến chuyện trước kia của mình, cô đánh rất chuyên chú, khi Giản Chiến Nam đi vào nhưng cô vẫn không phát hiện, cho đến khi Giản Chiến Nam ôm lấy eo thì cô mới thoát khỏi câu chuyện đó.
“Mạc Mạc thích mùi vị gì?” hắn ở dưới ánh sáng mờ ảo hỏi cô.
Cái thứ kia, quản nó một chút, vấn đề đó không cần phải thảo luận, trước mặt Mạc Mạc ngực của Giản Chiến Nam để trần, rất muốn cắn hắn một cái, đem đau đớn trả lại cho hắn, nên Mạc Mạc thuận miệng nói “Ô mai”.
Từ trong ra ngoài không biết Mạc Mạc bị Giản Chiến Nam chỉnh đốn đến mấy lần, đến lúc mệt quá Mạc mạc ngủ mê man. Giản Chiến Nam ôm cô, hôn cô, lại hôn tới khóe mắt ướt át của cô, cô lại rất đau sao?
Lúc Giản Chiến Nam tắm rửa, cúi đầu, trong lòng hơi thất bại, anh em, người nhỏ một chút không phải tốt hơn sao, có thể khiến Nha đầu Mạc Mạc kia không đau như thế? Thỏa mãn nhưng lại thất bại.
Với Mạc Mạc thì đó là sự tra tấn.
Sáng hôm sau khi Mạc Mạc tỉnh dậy thì Giản Chiến Nam đã không còn ở đó, xương sống, thắt lưng đều đau, vốn định nằm nghỉ thêm