Tác giả: Minh Nguyệt Tha Hương Chiếu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341297
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1297 lượt.
g Nghiên về phòng, khóa cửa cần thận, rồi mới từ tốn quay sang nhìn Giang Đào.
Ánh mắt ông sắc lém, có vẻ nhạy bén tinh anh của người làm kinh doanh, vần trán cao rộng, cơ thể săn chắc, ngồi trên ghế sofa nhìn Giang Đào, không nói một lời. Giang Đào gồng người đè nén cảm giác căng thẳng, để mình thêm trấn tĩnh, anh đón nhận ánh mắt của Phương Bỉnh Sơn bằng thái độ ôn hòa, điềm đạm.
Giờ lâu, Phương Bỉnh Sơn mới nhếch cười, bảo:
- Cậu không hợp với Phương Nghiên, chia tay nó đi thôi.
Giang Đào hơi hoang mang, nhưng rất nhanh đã lấy lại sự bình tĩnh. Anh nhìn Phương Bỉnh Sơn, đáp:
- Cháu biết cãi lại bác là vô lễ, song cháy vẫn muốn nói, cháu có hợp với Phương Nghiên hay không, việc đó nên do Phương Nghiên quyết định. Huống chi, từ ngày cháu với Phương Nghiên qua lại với nhau, cháy chưa từng nghĩ tới chuyện chia tay.
- Nói vậy, tức là cậu không chấp nhận yêu cầu của tôi?
- Cháu không biết nguyên nhân nào đã khiến bác không tán đồng cháu và Phương Nghiên, nhưng chỉ cần Phương Nghiên không đề nghị chia tay, cháu sẽ không bao giờ bỏ cô ấy.
Giang Đào vốn dĩ còn muốn nói, song Phương Bỉnh Sơn đã kịp giơ tay ngắt lời anh. Anh nhìn Phương Bỉnh Sơn, chỉ thấy trong ánh mắt ông là sự ghẻ lạnh và thờ ơ, chưa kể đến thái độ khó chịu không muốn nghe tiếp.
Những lời của Giang Đào khiến ông nheo mắt đăm chiêu, ngón trỏ và ngón giữa hơi gập lại, gõ nhẹ xuống ghế sofa, như thể đang cân nhắc điều gì. Giờ lâu, ông mới ngẩng lên, nhìn Giang Đào rồi nói:
- Tôi là người làm ăn, chúng ta có thể nói chuyện thẳng thắn hơn nhé. Điều kiện gì hoặc bao nhiêu tiền mới đủ để cậu rời xa con gái tôi?
Sự bẽ bàng đang trỗi dậy trong anh. T ủi nhục, giận dữ như lấp đầy lồng ngực, anh ngước nhìn Phương Bỉnh Sơn:
- Bác ạ, có lẽ với địa vị một doanh nhân thành đạt khiến bác tin rằng trong thế giới vốn thuận buồm xuôi gió của mình, mọi cuộc mua bán đều được thỏa thuận. Nhưng bác không hiểu rõ cháu, hoặc có thể do bác chưa hiểu hết Phương Nghiên, nên vấn đề này, hai ta không cần thiết phải nói thêm nữa. Buổi chiều cháu còn có tiết ở trường, nhờ bác chuyển lời tới Phương Nghiên là cháu về trường trước.
Trong phòng mình, Phương Nghiên đứng ngồi không yên, cứ xoay mòng mòng trong phòng với ý nghĩ về anh. Nhưng hễ nhớ lại lời lẽ của ba, cùng thần sắc mới rồi của ông, cô đâm e ngại, không dám xông ra, đành nhẫn nại, trăn trở trong phòng. Ngồi một lát, cuối cùng không kiềm được mình, cô bèn mở của chạy ra ngoài, song chỉ thấy Phương Bỉnh Sơn ngồi thừ trên ghế sofa. Không thấy Giang Đào đâu, cô bèn hỏi:
- Ba, Giang Đào đâu rồi ạ?
Nghe tiếng cô gọi, Phương Bỉnh Sơn liền đưa mắt nhìn con gái, bấy giờ mới choàng tỉnh, ông chậm rãi cất tiếng:
- Tiểu Nghiên, con và Giang Đào không hợp nhau đâu, hai đứa nên chia tay đi.
Phương Nghiên nghe mà bàng hoàng, một lúc mới hoàn hồn. Nhìn ông, cô hỏi:
- Ba nói gì với anh ấy vậy?
Chẳng thiết nhìn ba thêm nữa, nói dứt lời, cô liền xô cửa đuổi theo anh.
Rời nhà Phương Nghiên, Giang Đào cắm cúi đi thẳng, nhục nhã ê chề cứ đeo bám anh. Đắng cay, bất lực ngốn ngấu tâm can anh, anh không hiểu nổi vì đâu cha Phương Nghiên lại khinh thường mình, có lẽ bởi anh nghèo, nên không đủ tư cách yêu người con gái như cô.
Thế Giới Bên Ngoài
Rốt cuộc Phương Nghiên không bắt kịp anh, lòng thắc mắc không hiểu tại sao ba cô lại kịch liệt phản đối tình cảm giữa hai người, cô bèn bấm bụng quay về. Nghe tiếng mở cửa, Phương Bỉnh Sơn cũng chỉ ngẩng lên, liếc nhìn cô con gái, đoạn nhìn xuống tờ báo trên tay. Phương Nghiên hậm hực đứng ngoài cửa một lúc lâu, thái độ của ba đã đẩy cảm giác thất vọng trong cô lên tới cùng cực. Cô bèn phăm phăm lao tới, giật tờ báo trên tay ông xuống:
- Giang Đào có chỗ nào chưa phải, mà ba lại ghét anh ấy?
Điều chỉnh lại tư thế ngồi cho thoải mái, Phương Bỉnh Sơn mới ngước nhìn Phương Nghiên, thủng thỉnh nói:
- Cậu ta đủ tốt rồi nhưng hai đứa không hợp.
Dứt lời, cô quay phắt người, chạy một mạch ra cửa, bất chấp ba mình.
Giang Đào về tới ký túc xá, bạn bè cùng phòng cũng có mặt đông đủ. Một anh bạn đi ngang qua, thấy anh đang sửa soạn sơ yếu lý lịch, bèn nửa đùa nửa thật trêu rằng:
- Ơ Giang Đào, ông còn viết sơ yếu lý lịch làm gì nữa, yêu Phương Nghiên rồi, chả nhẽ công ty của ba người yêu lại không cho ông tha hồ chọn chỗ, việc gì phải tranh miếng cơm manh áo với mấy thằng làng nhàng như bọn này.
Thực ra, kể từ lúc yêu Phương Nghiên đến giờ, Giang Đào cũng từng nhận được những câu trêu đùa tương tự. Dù lấy làm khó chịu trong dạ nhưng bình thường anh cũng chỉ cười xòa cho qua, chẳng buồn để bụng. Thế mà chẳng hiểu cơn cớ nào mà bữa nay Giang Đào lại thấy ngứa tai trước những lời lẽ bỡn cợt kiểu đó, sự bực bội trong anh thật khó để diễn tả. Gã bạn vẫn đứng đó cười nói, còn Giang Đào đã vụt đứng dậy, gườm gườm nhìn gã. Bạn bè cùng phòng chứng kiến thái độ của anh, ai nấy đều ngớ ra, nhất loạt ngẩng đầu, nhìn anh vẻ thắc mắc. Gã bạn mới buông câu trêu chọc cũng