Tác giả: Li Gia Tặc Nương
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341219
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1219 lượt.
hung tợn nói: “Quả nhiên có nam nhân liền quên chúng tôi?”
“Không không không, em nào dám.” Cô lập tức lắc đầu phủ quyết.
“Hừ, lần này tha cho em,” Một bàn tay Trịnh Phi Diễm đặt lên vai cô, tay kia thì chỉ vào vị soái ca anh tuấn kia, nhìn cô nói: “Vì sinh nhật của em, cả lão công chị cũng kéo tới đây, miễn cho chúng ta điên lên, để nam nhân của em đứng một bên hóng gió.”
“Lão đại, chị thật tốt.” Cô lập tức
Phốc vào trong lòng lão đại, số chết cọ cọ.
“Gì, ít ăn đậu hủ của chị,” Trịnh Phị Diễm tát một cái đẩy cô ra, sau đó vỗ tay với cô một cái, “Đi thôi, chúng ta cùng quậy đi.”
“Nha ~” Cô hoan hô một tiếng, đi theo sau lão đại.
Mà Lục Cẩm đang đứng ở xa xa, yên lặng nhìn hết thảy trước mắt, khóe miệng mang một tia mỉm cười. Tranh Minh chậm rãi đến bên cạnh Lục Cẩm, một cánh tay ỷ lại trên bờ vai của hắn, nhìn về phía trước nhẹ giọng hỏi: “Hiện tại như thế nào?”
Lục Cẩm quét Trang Minh liếc mắt một cái, mày đẹp hơi nhíu lại, “Cũng không tệ lắm.”
Bên kia.
“Lão đại lão đại, em muốn ăn chân gà nướng.” Cô vây quanh ở bên ngoài đống lửa béo tròn chuyển, bởi vì nhóm cầm thú đều chen chúc bên cạnh đống lửa, cô căn bản gạt đẩy cùng không đi vào được, nhìn nhóm cầm thú người người đang cầm trong tay nướng món gì đó, lòng cô cũng muốn được.
“Gấp cái gì mà gấp, đều chưa có nướng xong.” Trịnh Phi Diễm không nói gì hướng cô làm bộ mặt xem thường, sau đó tiếp tục nướng gà trong tay.
Mắt cô nhất thời sáng lên, có chút không xác định hỏi: “Lão… Lão đại, chẳng lẽ các chị đều đang nướng cho em ăn sao?”
“Vô nghĩa.” Lúc cô hỏi xong, chúng cầm thú đồng loạt đáp, thuận tiện đồng loạt quăng cô một cái liếc mắt.
“Nha, quá tuyệt vời.” Cô cao hứng hoa chân múa tay vui sướng, cô chỉ biết đám cầm thú sẽ không nhẫn tâm như vậy với cô.
“Nhưng mà,” Trịnh Phị Diễm đứng lên đi đến trước mặt cô, cười tủm tỉm nhìn cô nói: “Để cho nhóm cầm thú nướng này nọ em cần phải ăn hết tất cả, nói cách khác chúng tôi sẽ không bỏ qua cho em.”
“Ách…” Ánh mắt cô quét một vòng nhóm cầm thú, phát hiện trong tay nhóm cầm thú cầm gì đó thực không ít, nhất là Trương Mẫn cùng Lâm Gia Lệ, hai tay đều cầm vài xâu này nọ thịt nướng, hơn nữa đều là đồ ăn nhiều mỡ! Cô nhất thời nuốt nuốt nước miếng, nhìn lão đại càng phát ra tươi cười sáng lạn, miễn cưỡng gật đầu nhỏ giọng nói: “Vâng… Được rồi…”
“Tốt lắm, nhóm cầm thú cố lên cầm đồ ăn trong tay nướng chín, ông thọ nhà chúng ta khẩn cấp chờ ăn.” Trịnh Phi Diễm buông tay ra, trở về vị trí của mình tiếp tục động tác trong tay.
“Được rồi, bạn Vũ Vũ, em trước ngồi một bên uống nước có ga đi, để cho nhóm phục vụ chúng tôi đến hầu hạ em.” Trương Mẫn quay đầy nhìn cô, quơ quơ hai tay cầm các loại vật thể không biết là gì.
Kỳ thật, cô rất muốn hỏi vài thứ kia có thể ăn sao? Cô nhìn vật thể không biết là gì trong tay Trương Mẫn, trong lòng lệ rơi đầy mặt suy nghĩ.
Một lát sau, Trương Mẫn đầu tiên đầu tiên bưng một cái đĩa miễn cưỡng có thể kêu là đĩa đồ ăn đi đến trước mặt cô, vẻ mặt mang ý cười đem cái đĩa đưa cho cô, “Đến, Vũ Vũ, đây là chị cẩn thận chuẩn bị cho bữa tối sinh nhật em nha, em nhất định phải ăn xong.”
Cô dùng sức gật gật đầu, sau đó chiến đấu run rẫy tiếp nhận đen tuyên nồng đậm mạo hiểm trong tay.
Bữa tối sinh nhật nướng cháy khét, trong lòng cô âm thầm rơi lệ.
“Đến, thử xem đi.” Hai mắt sáng trông suốt của Trương Mẫn nhìn cô, vẻ mặt chờ mong.
“Vâng… Được rồi…” Cô tiếp nhận chiếc đũa Trương Mẫn đưa qua, thật cẩn thận gắp khối thoạt nhìn miễn cường xem như bình thường cũng miễn cưỡng nhìn ra được là thịt gà, nhẹ nhàng thổi tan khí nóng trên mặt, sau đó để vào miệng, nhẹ nhàng nhấm nuốt.
“Thế nào thế nào?” Trương Mẫn thấy cô rốt cục đem cái khối gọi là thịt gà kia nuốt xuống, lập tức hỏi.
“À…” Cô liếm liếm khóe miệng, sau đó nhìn Trương Mẫn ngồi ở một bên, ngạc nhiên nói: “Cung không tệ lắm a.”
“Hừ hừ, đó là, chị là cao thủ nướng thịt.” Trương Mẫn lập tức ngẩng cao đầu, kiêu ngạo nói.
“Ôi chao ôi chao, còn có tôi còn có tôi,” Lúc này, Lâm Gia Lệ cũng bưng một cái đĩa không biết tên còn đen tuyền hơn, chạy đến bên cạnh cô, vươn tay đưa nó cho cô, “Đến, thử xem của chị.”
Cô nhận đến, thật sự đối với cái đĩa này nọ không dám khen tặng, nhưng nhìn mặt Lâm Gia Lệ bị hỏa thiêu thoạt nhìn có chút tối như mực, trong lòng không khỏi cảm động vạn phần, cô khắng định đây là lần đầu tiên họ nướng thịt; vì thế, cô gắp một khối than đen trong truyền thuyết, dũng cảm bỏ vào miệng, cắn mấy miếng… Ừm… Kỳ thật… Cũng… Không có khó ăn như trong tưởng tượng
“Của chị sao? Ăn ngon không?” Lâm Gia Lệ vẻ mặt chờ mong nhìn cô hỏi.
“Gì,” Trương Mẫn đánh một cái lên đầu Lâm Gia Lệ, hèn mọn nhìn cô nói: “Đồ ăn của ngươi làm sao có thể ăn ngon?”
“Kỳ thật… Cũng không đến nỗi…” Cô mở miệng nói, tuy rằng bây giờ cô giống như cảm thấy trong lời nói cô bay ra một cỗ thiêu hết mọi vị giác…
“Ngươi xem ngươi xem, Vũ Vũ nói của tôi ăn ngon , hừ.” Lâm Gia Lệ ngẩng cao đầu, không phục nhìn Trương Mẫn.
“Người ta đó là nể tình ngươi.” Trương Mẫn khinh t