XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Nghiệt Xâm Nhập

Yêu Nghiệt Xâm Nhập

Tác giả: Li Gia Tặc Nương

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341221

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.

hường nói.
“Vậy, nếu không chúng ta làm nhiều lần? Xem ai nướng ngon hơn?” Lâm Gia Lệ đề nghị nói
“Được, so liền so.”
“Chúng ta hiện tại đi.”
Cô ngồi trên tảng đá lạnh lẽo, nhìn hai cầm thú vừa đi vừa đấu võ mồn, hé miệng cười cười, nghĩ rằng hai người này kíêp trước nhất định là oan gia.
“Hắc,” Bỗng nhiên, một cánh tay mạnh mà có lực khoát lên trên vai cô, cô quay đầu vừa thấy, thì ra là lão đại.
Trịnh Phị Diễm đem này nọ giống nhau đến trước mặt cô, cô định nhãn liếc mắt một cái, oa, thì ra là món thứ 6 trong đồ chơi Hải tặc vương mà McDonald mới ra.
Cô lấy tay chỉ chỉ chính mình, thử hỏi: “Lạo đại, này… Đây là cho em sao?”
Trịnh Phi Diễm không nói gì đảo cặp mắt trắng dã, sau đó
Vỗ đầu cô một chút, “Không phải cho em thì cho ai ? Đã đưa tới trước mặt em, nhanh chút nhận đi.”
“Cảm ơn lão đại.” Cô lập tức nhận sau đó gắt gao ôm vào trong ngực, vốn từ lúc vừa nghe nói món đồ chơi này đã có mặt trong cửa hàng McDonald cô liền tính mua. Nhưng là khi đó xảy ra rất nhiều chuyện làm chậm trễ, làm cô vẫn không mua được, cô còn đang lo lắng bị người bán hết.
“Nhạ, còn có cái này.” Trịnh Phi Diễm đem này nọ giống nhau đến trước mặt cô.
Cô giương mắt nhìn qua, nhất thời lệ rơi đầy mặt nhìn lão đại, bởi vì miếng gà nướng này là miếng gà nướng thoạt nhìn bình thường nhất cô nhìn thấy đêm nay, hơn nữa bán tướng khả gia.
“Hừ, biết là em chỉ xem vẻ bề ngoài mà,” Trịnh Phi Diễm đem thịt gà nướng nhét vào trong tay cô, vỗ vỗ tay, mắt nhìn về phía trước nhẹ giọng nói: “Kỳ thật đám cầm thú kia đến hôm nay mới biết sinh nhật em, hoàn toàn không có chuẩn bị gì, mà các cô biết ngươi gần đây có nghĩ đến ra biển chơi, cho nên nhóm các cô liền đề nghị đến bãi biển nướng gà.”
“Vâng, em biết.” Cô ngoài miệng ăn gà nướng lão đại làm, trong tay cầm một khối Lâm Gia Lệ làm, bên cạnh còn cầm của Trương Mẫn làm.
“Nhưng mà,” Trịnh Phi Diễm quay đầu nhìn cô, cười nói: “Các cô nướng thịt thật đúng là không dám khen tặng, nhất là Lâm Gia Lệ chưa từng nướng thịt qua.”
“Hắc hắc.” Cô một ngụm đem gà nướng Lâm Gia Lệ làm nhét vào miệng, vừa ăn vừa mói: “Mặc kệ thế nào, đây đều là một chút tâm ý nhóm cầm thú, em nhất định sẽ ăn xong.”
“Biết là tốt rồi,” Trịnh Phi Diễm xoa xoa tóc cô, sau đó nhìn vào mắt cô, nhẹ giọng nói: “Tâm nguyện nhiều năm qua của em, rốt cục đã được thực hiện.”
“A.” Nghe lão đại nói mắt cô có chút lên men, bởi vì mỗi lần cô tham gia sinh nhật nhóm cầm thú, cô đều thực hâm mộ, nhưng cô lại quên sinh nhật mình ngày nào; tuy rằng nhóm cầm thú cũng có kiên quyết đề nghị chọn ngày một ngày là ngày sinh nhật mới cho cô, cô lại không chịu, bởi vì ngày sinh nhật này, dũ sao cũng là từ người thân nhất giao cho, sao có thể nói đổi liền đổi được?
“Lão đại, có thể hỏi chị một chuyện không?” Cô cầm gà nướng trong tay đặt ở một bên, sau đó nhìn vào mắt lão đại.
“Có chuyện thì nói, lề mề như vậy làm gì?” Trịnh Phi Diễm nói.
“Lão đại, chị cùng Trang Minh hạnh phúc sao? Ý em là cuộc sống sau khi kêt hôn của hai người, chị cảm thấy hôn nhân của chị hạnh phúc sao?” Cô cắn cắn môi, thanh âm có chút chậm chạp hỏi.
Trịnh Phi Diễm nhíu nhíu mày, lập tức nhìn cô cười nói: “Như thế nào? Lục Cẩm cầu hôn em sao?”
“Vâng…” Cô nhẹ nhàng gật đầu, nhìn lão đại nói: “Kỳ thật không xem như cầu hôn, chính là anh ấy vẫn nói đến chuyện kết hôn với em, nếu không… Chính là chuyện đứa nhỏ.”
“Vậy trong lòng em là nghĩ như thế nào?” Trịnh phi
Diễm không đáp hỏi ngược lại.
“Em…” Cô chậm rãi cúi đầu, nhìn hạt cát thật nhỏ phía dưới, “Em cũng không biết nên làm gì bây giờ, kỳ thật trong lòng em biết Lục Cẩm đối với em rất tốt, nhưng là… Nhưng là…”
“Nhưng là cảm thấy như vậy quá đột nhiên, khiến em khó tiếp thụ, đúng không?” Trịnh Phi Diễm tiếp được ý của cô nói.
“Ừ.” Cô lập tức gật đầu, chính là ý tứ này.
“Còn nhớ rỡ lúc trước chị nói với em về việc thử Lục Cẩm không?” Trịnh Phi Diễm bắt tay khoát lên vai cô, nghiêng đầu nhìn cô nói.
“Ân, nhớ rõ.” Cô nói.
“Kỳ thật, chị cảm thấy vấn đề lớn nhất của em bây giờ, không phải là sợ hãi Lục Cẩm đối với em như thế nào, mà là sợ hãi hôn nhân!” Trịnh Phi Diễm vừa chuyển đề tài, nhìn thẳng vào ánh mắt cô nói.
“Em…” Cô há miệng thở dốc nghĩ nghĩ, sau đó nhìn lão đại nói: “Lão đại, chị cũng biết, bây giờ em hoàn toàn không có trí nhớ trước đây, em căn bản không biết hôn nhân là như thế nào mà. Cho nên… Em không dám đáp ứng Lục Cẩm.”
Trịnh Phi Diễm nghe vậy, nở nụ cười, đưa tay đem tóc cô xoa càng loạn, “Như thế nào? Hôn nhân đối với em mà nói liền đáng sợ như vậy?”
“Vâng,” Cô gật gật đầu, ngón tay đan vào nhau, “Hôm nay Lục Cẩm nói cho em biết một ít về trí nhớ trước đây, anh ấy nói ba em từ lúc em còn nhỏ đã qua đời, mà mẹ, là vì cứu người mà qua đời.”
“Mẹ em thật là người vĩ đại.” Trịnh Phi Diễm nói.
“Đúng vậy.” Cô nhìn lão đại, cười đáp.
Trịnh Phi Diễm nhìn bộ dạng này của cô, bất đắc dĩ liếc cô một cái, “Kỳ thật, hai chữ hôn nhân này, nói nặng cũng không nặng, nói không nặng cũng nặng. Bởi vì sau khi em kêt hôn, trên l