Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau

Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau

Tác giả: Tương Ái Tương Sát

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341645

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1645 lượt.

Tiếu thấy rõ Trần Vi trừng cô một cái, cô ngoảnh đầu sang bên, khẽ nhún nhún vai.
“Vừa lúc, tôi cũng muốn mua đồ.” Phát Thanh Viên bỗng lên tiếng.
Tô Tiếu dại ra một lát, ngay sau đó phát hiện Phát Thanh Viên khẽ huých cánh tay cô.
Cậu ta tựa hồ đã chạm vào đầu ngón tay lành lạnh của cô.
“Đi thôi.” Cậu nói.






Đi mua đồ chỉ là cái cớ thôi. Nhưng đến lúc phải thực hành cái cớ ấy thì Tô Tiếu thấy cô cũng cần mua chút đồ. Đồ giảm giá hôm nay là băng vệ sinh, nhưng vì bây giờ đã tối muộn, băng vệ sinh bị tranh mua gần hết, vì hàng tạp hóa này lúc nào cũng đông khách, nên mấy thứ còn lại cũng bị đảo cho loạn xạ cả lên, thậm chí còn có cái sát bên cạnh mấy bình đựng đồ ăn vặt trên tủ kính.
Đậu phộng rang giòn, bánh tai mèo và cơm cháy cay.
Tô Tiếu đang đinh dùng tay phải lấy túi ni lon trên tường bên cạnh mấy cái bình, còn tay trái cầm cái muôi để trên bình thủy tinh, nhưng khi động tác của cô vừa làm được nửa, một giọng nói ở sau lưng vang lên.
“Đồ bán giảm giá chất lượng có thể không tốt?” m lượng rất nhỏ, nhưng có vẻ âu lo lắm. “Hơn nữa mấy cái phồng phồng còn thừa này ở trong hình như có không khí, không vệ sinh.”
Tô Tiếu quay đầu, phát hiện ra Phát Thanh Viên đang nhíu mày đánh giá đồ giảm giá trên tủ kính, tựa hồ cảm giác được ánh mắt của Tô Tiếu, cậu hơi nghoảnh đầu đi, vẻ mặt có chút ngượng nghịu.
Cô thấy mình cần phải thay đổi cái bầu không khí này, thế là Tô Tiếu lấy tay cầm lấy một túi bánh tai mèo, sau đó nhanh chóng cởi nút buộc ở ngoài ra, nhón lấy một cái bánh tai mèo bỏ vào miệng,có lẽ là do khẩn trương quá, nên cô cắn rất mạnh.
Ngay lập tức sự im lặng bị đánh vỡ, trong không trung van lên từng tiếng từng tiếng giòn tan.
Ra khỏi con đường nhỏ âm u, kí túc đã hiện ra trước mắt họ. Nói cũng kỳ lạ, nhưng Tô Tiếu thấy mình thở dài nhẹ nhõm.
Chẳng qua là giây tiếp theo, cô lại giật giật khóe miệng. Vì đó là mặt sau của kí túc xá, cho nên lúc này ở đó đang trình diễn một màn ly biệt.
Tuy không phải là sinh ly tử biệt, nhưng vì là thanh xuân niên thiếu mà kích tình vô hạn. Một nam một nữ đang đứng trong góc tối ôm hôn nhau, mà đó lại là góc đường họ phải đi qua.
Tô Tiếu không dừng lại, nhưng Phát Thanh Viên bên cạnh lại dừng.
Cậu ta quay đầu sang kinh ngạc nhìn cô.
Bọn họ không đứng dưới ánh sáng đèn đường, cho nên lúc này tầm nhìn không rõ ràng lắm, chẳng là Tô Tiếu vô thức cảm giác được tình hình không đúng lắm, cậu ta dừng lại, là tại vì sao?
Lẽ nào là không muốn quấy rầu đôi tình lữ kia?
Thế nhưng thứ khó chia lìa nhất ấy là một đôi tình nhân đang yêu nhau, cô nữ sinh kia có lẽ đã được nam sinh đưa về tới đây nửa giờ trước rồi, nhưng vì triền miên trước khi tạm biệt, nên vẫn chưa đi vào kí túc, bọn họ chắc có lẽ sẽ kiên trì tới lúc cô quản lý ra khóa cổng.
Giờ đã là 10 giờ rưỡi, thời gian khóa cổng là 11 giờ 30.
“Tô Tiếu!”
“Hửm?”
Lúc này, Tô Tiếu vẫn đang chăm chú gặm bánh tai mèo, vì Phát Thanh Viên đột ngột mở lời, vì trong lòng cô bỗng căng thẳng một cách kỳ lạ, nên cô bị sặc, tiếng ho khan dữ dội bỗng nhiên vang lên, cắt ngang đôi tình nhân đang ôm ấp nhau. Sau đó bọn họ tách ra, nữ sinh quay đầu vội vã chạy vào kí túc xá, mà nam sinh thì quay sang hướng khác rời đi.
Tô Tiếu vẫn ho khan, lúc trước cô lên lớp từng bị sặc nước miếng, ho khan tới mấy phút đồng hồ, chứng tỏ là trong khung cô là một cô gái rất ngược ngạo, dù cho trước mặt người khác lễ phép điềm đạm như một bông sen ướt sương sớm, dù cho không đặc biệt nỗ lực vẫn hàng năm lấy được học bổng.
Một bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô.
Cô có thể cảm giác được động tác ấy thật nhẹ nhàng, mà vẫn càm thấy được đôi bàn tay ấy rất mạnh mẽ, không nhanh không chậm, từng cái từng cái vỗ lưng cô, sự hồi hộp trong lòng lại lần nữa khuếch đại, khiến cô ho khan như không cách nào ngừng lại được.
“Nghe nói lúc ho khan dữ dội có thể kéo tai một cái.”
Nghe vậy, thân mình đang cong gập lại của Tô Tiếu cứng đờ, cô lấy hai tay che tai, nhưng vì mỗi tay đang xách một túi bánh tai mèo, nên giờ trông như mỗi bên tai treo một cái túi nilon vậy, nhìn cực kỳ buồn cười.
Phát Thanh Viên cười một cái.
Tuy ánh sáng vẫn ảm đạm như trước, nhưng Tô Tiếu có thể nhìn trong ánh sáng mờ mờ ấy, nụ cười bên khóe miệng của cậu ta, chứa đầy sự cưng chiều.
“Không ho nữa?”
“Không ho nữa!” Tô Tiếu vuốt ngực một cái, “Đúng rồi, cậu vừa gọi tôi định nói gì vậy?”
Trần Vi cứ mãi nói họ có gian tình, không đúng, là nói có lẽ Phát Thanh Viên có ý với cô, Tô Tiếu tuy hơi chậm chạp, nhưng cũng không phải là người quá mức trì độn, lẽ nào cậu ta có ý với mình thật? Vậy giờ, có thể là thổ lộ hay không?
Lương phong hữu tấn, thu nguyệt vô biên. Phía sau kí túc xá, dưới bóng cây đại thụ, không nhìn rõ nét mặt của đối phương, không nhìn thấy vệt ửng hồng trên má, cơ hội thế này, nên dùng để thổ lộ mới phải.
Nếu như cậu ta thổ lộ thật, vậy mình nên đáp lại thế nào? Giứa lúc đõ, Tô Tiếu đã nghĩ ra rất nhiều, thẳng đến lúc trong cái


XtGem Forum catalog