pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau

Yêu Nhau Lắm Cắn Nhau Đau

Tác giả: Tương Ái Tương Sát

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341794

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1794 lượt.

nh nếu muốn mua cả hai thứ thì đi về mất chừng 30 phút, đúng thật là quá khổ.
“Ài, cửa hàng tạp hóa cũng có bán trà sữa đấy, có muốn tới đó mua không?”
Phát Thanh Viên đi trước một chút, nghe Tô Tiếu nói thì thân mình khựng lại, khẽ nghiêng người quay đầu, ánh mắt chuyên chú.
Tim Tô Tiếu rung lên.
Cậu ta chậm rãi lắc đầu, dưới ánh đèn đường ảm đạm, một đôi mắt ngược lại càng sáng ngời, hơn nữa ngữ khí cậu ta nói chuyện nghiêm túc tới mức khiến Tô Tiếu thấy như mình phạm vào một lỗi gì đó ghê gớm lắm.
“Không được.”
Tô Tiếu 囧.
“Phải có thành ý!”
Tô Tiếu dở khóc dở cười.
Phát Thanh Viên nói xong thì ngoảnh mặt đi, bước chân không nhanh, nhưng đi vài bước đã vượt lên trước Tô Tiếu một khoảng lớn, Tô Tiếu thật không biết nói gì, cũng chỉ đành đuổi theo. Lòng nghĩ tên này lẽ nào chơi cung tiễn thủ, truy điện chắc cao lắm, đi nhanh như vậy cơ mà! Suýt nữa cô đã hét lên, “MN, thầy thuốc chân ngắn, cậu chờ một tí được không, chết là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy.”
Chơi trò chơi tới mê muội quá rồi. Tô Tiếu lắc đầu, lúc này Phát Thanh Viên đã bước chậm lại, cho nên bọn họ thành đi song song. Hình như Tô Tiếu nghe thấy Phát Thanh Viên lầm bầm giải thích, “Trà sữa ở cửa hàng tạp hóa uống không ngon.”
“Ông chú ở cửa hàng tạp hóa cũng không xinh bằng em bán trà sữa.” Tô Tiếu tiếp lời.
“Ừ!” Phát Thanh Viên khẽ khàng đáp một tiếng, sau đó thân mình khựng một cái, bước chân cực kỳ quỷ dị.
Tô Tiếu chân thành nhắc nhở cậu, “Tuy cậu là quản lý mục trò chơi, cao thủ máy tính, bề ngoài cũng cao to khỏe mạnh, nhưng tôi thấy bước chân của cậu rã rời, chắc chắn là ít luyện tập, ngồi máy tính nhiều cũng không tốt cho sức khỏe, đừng chỉ lo chơi trò chơi mà hỏng cả người ra.”
Thấy Phát Thanh Viên có vẻ rất chi là nghe lời dạy bảo, Tô Tiếu bỗng nổi hứng thuyết giáo, bắt đầu lải nhải, “Phải tập luyện thường xuyên, chơi bóng rổ này, chạy bộ này, vận động gì đó, cơ thể khỏe mạnh là cái vốn của con người…”
Phát Thanh Viên đột ngột dừng lại, “Cậu rất thích bóng rổ?”
Tô Tiếu hơi ngạc nhiên, “Cũng được. Khá là thích.”
Phát Thanh Viên không hé răng nữa, chưa tới vài phút hai người đã tới cửa quán trà sữa, lúc này là 9 giờ tối, cửa quán còn có vài người đứng, hơn nữa toàn là người quen.
Cố Mặc và Trữ Lam.
Họ vừa mua trà sữa rời đi, Tô Tiếu chỉ nhìn thấy bóng lưng hai người. Nhưng vì từng để ý rất lâu, nên cô vẫn liếc mắt một cái là nhận ra.
Có hơi tò mò hậu quả đánh nhau của Cố Mặc, không khỏi liếc vài cái, ngờ đâu trước mặt lại thò ra một cái tay, bàn tay ấy còn nắm một cốc trà sữa.
“Ơ, không phải bảo là tôi mời à?” Tô Tiếu cầm lấy cốc trà nắm trong tay, sau đó thấy cái mặt lạnh tanh của Phát Thanh Viên thì nuốt mấy câu còn lại vào bụng.
Chẳng lẽ cậu ta cũng thích Trữ Lam.
Tô Tiếu cắn cắn ống hút rầu rầu nghĩ, nhưng lại nói, Cố Mặc và Trữ Lam nhìn qua cũng hợp lắm, nam anh tuấn nữ xinh đẹp, thân cao phù hợp, cô nhịn không được quay đầu nhìn một cái, bóng của hai người kéo dài dưới ánh đèn, bóng ngược in trên đường lát đá tạo nên một bức tranh thật hài hòa.
Lúc quay người lại, Tô Tiếu hắt xì một cái.
Tay cầm trà sữa nóng, càng cảm thấy lạnh.
“Đi mau lên! Đi mua bánh tai mèo.” Cô bước nhanh lên, chẳng dè Phát Thanh Viên lại không động đậy gì, đi được mấy bước, Tô Tiếu chỉ đành quay lại, nhìn Phát Thanh Viên vẫn đang đứng nguyên tại chỗ, “Sao vậy?”
“Không mua nữa, đưa cậu về thôi.”
“Ơ?”
“Mặc ít vậy, đừng để cảm lạnh.”
“Không sao mà…” Lời còn chưa dứt, cô cũng ngẩn ra. Phát Thanh Viên đã cởi áo khoác của mình, sau đó đưa nó tới trước mặt Tô Tiếu.
Phía trong cậu ta mặc một cái áo phông ngắn tay, ở ngoài là áo thể thao adidas, giờ cởi ra lại không thấy run rẩy gì, dường như chẳng hề thấy lạnh.
“Không cẩn đâu!”
Sao cô có thể mặc áo của con trai chứ! Huống gì còn chưa thân! Tô Tiếu đỏ mặt xua tay, “Cậu mặc ít thế mới cảm lạnh ấy!”
Không ngờ, Phát Thanh Viên chẳng nói chẳng rằng duỗi tay qua, khoác áo lên vai cô.
Tô Tiếu chỉ cảm giác mặt đỏ tai hồng, lỗ tai nóng bừng như bị nung, cả người cứng ngắc không động đậy được. Chỉ nghe Phát Thanh Viên nói từng tiếng: “Dù tôi là quản lý mục trò chơi, cao thủ máy tính, nhưng tôi cũng thường rèn luyện, mỗi ngày đều chạy bộ buổi sáng, đi tự học, thói quen sinh hoạt rất tốt, thỉnh thoảng chơi bóng đá, thân thể khỏe mạnh, chân bước không rệu rã.”
Tô Tiếu cúi đầu, xấu hổ tới mức không biết nói gì.
“Không phải chơi bóng rổ là không chơi trò chơi, thân thể khỏe mạnh.”Phát Thanh Viên ngừng một lát, rồi tiếp: “Tôi có thể cõng cậu chạy năm vòng quanh sân thể thao, cậu có muốn thử không.”
Tô Tiếu: “…”
“Với lại, gần đây hình như cậu lâu rồi không lên tự học.”
Tô Tiếu đỏ mặt, “À, ha, đúng vậy.”
“Làm gì vậy?”
Cô làm gì có cần phải báo cáo với cậu ta không? Dẫu nghĩ vậy, Tô Tiếu vẫn lúng túng nói, “Cùng Trần Vi chơi game online.”
“Mới chơi?”
“Ừm!”
“Vì Trần Vi chơi cậu mới chơi?”
Tô Tiếu hơi ngẩn ra, dự định lúc cô bắt đầu chơi không phải vậy, chẳng qua hôm nay, cái lý do đó đã không còn