Tác giả: Kim Huyên
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 134851
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/851 lượt.
nói.
“Cảm ơn cái gì?”. Anh hỏi cô.
“Anh biết vì sao mà”.
“Biết gì?”.
Biết mà còn cố hỏi, hay thật sự không biết? Quên đi, dù sao lời này cũng không nhất thiết phải nói ngay, về nhà rồi cảm ơn anh sau. “Nếu anh bận việc thì không cần tới đón em, em có thể tự về”. Cô nói với anh, đồng thời cho anh 1 cái thang xuống khỏi rắc rối.
“Em lo mẹ vợ nhìn con rể là anh không hài lòng sao?”.
“Cái gì?”. Cô nhịn không được ngẩn ngơ.
“Anh sẽ tới đón em, cứ vậy đi. Anh cúp máy đây, bye”. Nói xong, Dịch Tử Xá ngắt máy, làm cô không kịp giữ anh.
Anh thật sự muốn tới với thân phận con rể nhà họ Mạnh sao? Là chồng của Mạnh Thiên Bình? Sau đó, sau đó thì sao? Mọi thứ phải tiếp tục thế nào? Cô hoàng toàn không thể nghĩ, mà cũng không dám nghĩ…..
“Mẹ, Tử Xá tới, con xuống đón anh ấy”. Di động trên bàn vang lên, Mạnh Thiên Bình nhảy dựng khỏi chỗ ngồi, nắm di động lên quay đầu nói với mẹ.
Cô muốn tranh thủ thời gian này xuống lầu dặn Dịch Tử Xá trước, muốn anh đừng nói lung tung, nếu mẹ có hỏi cứ để cô trả lời, mặc kệ cô nói lời hoang đường gì cũng đều để tạo lòng tin với mẹ thôi, không có ý khác hoặc mơ tưởng gì, mong anh bỏ qua.
Ban nãy mẹ cúp máy với anh xong liền khẩn cấp hỏi cô liên tục 1 đống vấn đề.
Trong đó có liên quan cả vấn đề cá nhân của anh, rồi làm sao bọn họ quen nhau dẫn tới kết hôn, nhưng hỏi nhiều nhất vẫn là cặn kẽ từ đậu tới vỏ một tháng qua cuộc sống chung của cả hai như thế nào.
Cô từng nói với Dịch Tử Xá mẹ là thiên tài, tuy chỉ bàn trong phạm vi bếp núc. Nhưng nói thật, người chỉ một lần nếm thử đã có thể làm lại như đúc món ăn của tất cả các quán như mẹ cô sao có thể không thông minh được?
“Cửa hàng bánh ngọt đối diện ngõ”. Giọng nói sốt ruột của cô cũng làm anh lo lây.
“Ở đó chờ em”. Cô đã xuống tới lầu 1, đẩy cổng chạy tới cửa hàng bánh ngọt theo lời anh nói.
Cửa hàng đó chỉ cách nhà cô chưa đầy 200m, lập tức tới ngay.
Mạnh Thiên Bình thấy anh nhìn cô, đi về phía cô, nhưng cô không dừng bước chạy, vội vã đến trước mặt anh, chụp lấy cánh tay anh kéo đi.
“Đi, lên xe”.
“Lên xe? Vì sao muốn lên xe?”. Anh kinh ngạc, hơi giãy ra. “Đã tới nơi rồi, ít nhất cũng phải chào mẹ – ”.
“Lên xe trước! Em có lời muốn nói với anh”. Cô nhịn không được ngắt lời.
“Có chuyện thì cứ nói, cần gì phải lên xe?”.
Cô lo lắng quay đầu nhìn, chỉ sợ mẹ đuổi theo sau, gặp cảnh 2 người bọn họ bày mưu. May mắn, cô không thấy bà đâu.
“Tự nhiên anh chui đầu vô lưới nói với mẹ muốn tới đón em làm chi?”. Đầu vừa chuyển, cô lập tức nhăn mặt hỏi anh.
“Lúc trước anh đã nói trong điện thoại sẽ cùng em về nhà, sao em lại tự về, còn đi xe bus? Muốn hại chết anh hả!”. Mặt anh cũng nhăn nhúm như mặt cô, tức tối mắng ngược lại cô.
Mạnh Thiên Bình trợn mắt nhìn anh, hoàn toàn không biết anh đang nói gì, nhưng bây giờ không phải lúc thắc mắc.
“Bây giờ cấp bách lắm”. Cô nói. “Vì anh nói với mẹ em chuyện chúng ta kết hôn nên vừa rồi mẹ hỏi em rất nhiều vấn đề, em chỉ đơn giản trả lời chút xíu, để tránh mẹ cũng hỏi anh, 2 người chúng ta lại đáp khác nhau”. Không đợi anh phản ứng, cô lại nói tiếp –
“Chúng ta quen nhau được chừng hơn nửa năm, cách chúng ta quen biết cứ giữ như trước : anh thiếu chút nữa lái xe đụng phải em, sau đó đưa danh thiếp muốn bồi thường cho em. Em không tìm anh, nhưng chúng ta tình cờ gặp lại, anh bắt đầu theo đuổi em – ”.
Nghe đến đó, Dịch Tử Xá không khỏi nhướng cao mày.
“Em phải trả lời vấn đề của mẹ, nói vậy có vẻ hợp lý”. Hai má nóng nóng đỏ lên, Mạnh Thiên Bình nhịn không được giải thích với anh.
“Em nói tiếp đi”. Anh gật gật đầu, tỏ vẻ anh hiểu lý do của cô.
“Nhưng em từ chối sự theo đuổi của anh, vì em vẫn cảm thấy mình không xứng với anh, nhưng chuyện Sĩ Ngạn – chuyện tai nạn của Sĩ Ngạn – đẩy em vào đường cùng, chỉ có thể cầu xin anh giúp đỡ”.
“Sau đó anh thừa nước đục thả câu bức em lấy anh?”. Dịch Tử Xá nhịn không được nói.
“Anh không phải loại người như vậy”. Cô nhíu mày với anh, giống như đang trách cứ.
“Chứ là loại người nào?”. Anh ngạc nhiên.
Cô không trả lời vấn đề của anh, còn nói tiếp. “Anh nghe em gặp khốn cảnh, không chút do dự lập tức cho em mượn 100 vạn tiền mặt, hành động khẳng khái làm em cảm động lại cảm kích, hoàn toàn không biết cám ơn anh thế nào, cho nên – ”.
“Đành phải lấy thân báo đáp?”. Anh chu môi tiếp lời.
“Không phải”. Cô trừng mắt liếc anh 1 cái, có điểm bực bội vì anh hễ chút lại giỡn luôn miệng. “Anh để em nói hết đã có được không?”.
Anh nhún vai, ngậm miệng.
“Cho nên em liền đáp ứng làm bạn gái anh, vì công việc của anh quá bận rộn nên em quyết định chuyển tới nhà anh ở, tăng thêm thời gian tìm hiểu giữa cả 2. Cuối cùng vì em yêu anh mới đồng ý lời cầu hôn, gả cho anh. Nhưng vì công việc của anh thật quá sức bận rộn, nên không có thời gian về nhà mẹ đẻ với em, còn em vì lo lắng trở về 1 người cũng không được, mẹ sẽ không tin nên cũng không dám về”.
“Mẹ tin chuyện hoang đường đó?”. Dịch Tử Xá vẫn không kìm đư