Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.

âm của cô.
Mới bắt đầu đã là một nụ hôn, nhưng không đợi Tưởng Chính Tuyền phản ứng lại, lưỡi Nhiếp Trọng Chi đã muốn dò xét tiến vào thật sâu, đụng vào đầu lưỡi của cô… Vẫn ngọt ngào y như trong trí nhớ của hắn, Nhiếp Trọng Chi bỗng chốc chìm vào cảm xúc ý loạn tình mê.
Tưởng Chính Tuyền quá sợ hãi, bối rối mà đẩy vai hắn ra. Cô lúc này giống như một con cá bị mắc cạn, trong lúc không ngừng giãy dụa đã nhảy lên cắn vào môi hắn. Nhiếp Trọng Chi bị đau, buông cô ra, sắc mặt càng u ám hơn vài phần: “Em cắn tôi?”
Tưởng Chính Tuyền vô cùng chán ghét mà dùng tay chà sát môi mình, cả giận nói: “Đi ra ngoài, nếu anh không ra, tôi sẽ hô lên đấy.” Nhưng phản ứng của Nhiếp Trọng Chi lại là ngồi xuống một bên trên chiếc giường công chúa của cô, hai mắt nheo lại, đáp lời cô bằng một tiếng cười nhạt: “Em hô đi! Mau hô đi! Chỉ cần em cất tiếng lên thôi, ba mẹ em, anh trai em, rồi cả Diệp đại ca của em nữa, tất cả bọn họ sẽ biết chuyện của chúng ta. Cho nên…” Hắn xấu xa cố ý ngừng lại một chút, khóe môi phác lên một nụ cười chế nhạo như đã nắm chắc mười phần: “Tôi cá là em sẽ không dám hô lên!”
Cái hôn mới vừa rồi kia chẳng qua chỉ là để che miệng cô lại, sợ cô thét lớn làm mọi người chạy tới mà thôi. Nhưng đến khi thực sự chạm vào nơi mềm mại kia rồi, hắn lại không thể nào khống chế bản thân mình được nữa.
Ý cười pha lẫn thanh âm trầm thấp của hắn, khiến cô cảm thấy vô cùng đáng ghét. Thế nhưng, hắn quả thật đã bắt được điểm trí mạng của cô. Tưởng Chính Tuyền ôm nỗi hận không thôi, hơn nữa thật sự cô không dám hô lên. Cuối cùng đành phải đứng dậy, chỉ vào cánh cửa thấp giọng quát: “Đi ra ngoài.”
Nhiếp Trọng Chi cũng đứng dậy, đặt một chiếc thẻ từ lên trên bàn ở đầu giường cô, chậm rãi nói: “Mấy ngày qua tôi đã chuyển vào nhà mới, đây là thẻ ra vào cửa, mật mã là sinh nhật của em… Nếu em rảnh thì tới xem…”
Tưởng Chính Tuyền dang tay gạt mạnh tấm thẻ xuống sàn nhà, nét mặt cương lên đỏ bừng, tỏ vẻ vô cùng chán ghét: “Tôi không đi. Anh đi ra ngoài, ra khỏi đây ngay cho tôi.”
Một tấm thẻ từ để có thể vào nhà hắn, đời này hắn cũng cho duy nhất một người chính là cô, ngay cả ba hắn – ông Nhiếp Canh Lễ cũng không có phần. Nhiếp Trọng Chi thật sự mong muốn cô khi rảnh rỗi có thể đi đến nhà hắn chơi. Hắn tuy rằng có thói quen một mình. Nhưng nhiều lúc, ở trong căn phòng vắng vẻ trống trải, hắn cảm giác mình thực cô đơn tịch mịch.
Trên mặt hắn chẳng may may chút chán ghét. Nhưng nét cười bên môi lại dần dần biến mất, thay vào đó là vẻ ảm đạm nơi đáy mắt còn pha lẫn nét bi thương đau đớn.
Nhiếp Trọng Chi chậm rãi cúi người xuống, nhặt tấm thẻ từ mỏng manh kia lên, dùng ngữ khí rất nhẹ, từng chữ từng chữ lại thật rõ ràng: “Được, được thôi. em không đi, tôi đành phải đi tìm Diệp Anh Chương.”
Hắn dùng chuyện này để uy hiếp cô! Hắn lại uy hiếp cô một lần nữa! Tưởng Chính Tuyền trừng mắt nhìn hắn, hai mắt như hai ngọn lửa hừng hực đốt: “Anh….” Một chữ ‘anh’ nói ra hồi lâu, cô cầm gối bên người hung hăng ném tới phía hắn: “Anh cút ra ngoài cho tôi, tôi đã nói là tôi không đi. Cút, cút ngay cho tôi!”
Nhiếp Trọng Chi biết cô nhóc này nổi giận thật rồi, nhưng hắn cũng không tránh đi, mặc cho chiếc gối bông mềm đập vào người mình. Nhiếp Trọng Chi nhìn cô vì tức giận mà khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hắn chợt thất thần mấy giây, đột nhiên cười lạnh nói: “Được thôi, tôi hiểu rồi, em không đồng ý đúng không? Tôi gọi xong cuộc điện thoại này sẽ đi ngay.”
Hắn tự nhiên tốt bụng, dễ dàng buông tha cho cô như vậy sao?! Tưởng Chính Tuyền còn đang hồ nghi trong đầu. Chỉ thấy Nhiếp Trọng Chi lấy di động từ trong túi quần của mình ra, bắt đầu ấn số, tay vừa ấn miệng vừa hỏi cô: “Số điện thoại của Diệp Anh Chương có phải 139XXXXXXX hay không?”
Đó quả thật là số của Diệp đại ca. Tưởng Chính Tuyền lắp bắp kinh hãi, nhảy qua giật lấy di động trong tay Nhiếp Trọng Chi, vừa lo lắng lại vừa sợ hãi, trong lòng cực kì rối loạn: “Anh muốn làm gì? Anh muốn làm gì? Anh định làm gì?” Nhiếp Trọng Chi nâng cao cổ tay lên, không cho cô chạm tới: “Thì tôi gọi cho Diệp Anh Chương.” Tưởng Chính Tuyền nhón chân cao hơn, liều mạng níu tay hắn xuống: “Anh gọi cho anh ấy để làm gì chứ?”
Khóe miệng Nhiếp Trọng Chi hiện lên nụ cười nhàn nhạt, bộ dạng vờ vĩnh như chuyện bình thường: “Không có gì, gọi cho cậu ta tán gẫu chút mà thôi.” Toàn thân Tưởng Chính Tuyền lạnh lẽo, cơn giận dâng trào: “Không cho phép anh gọi! Tôi không cho anh gọi đi! Anh có nghe thấy tôi nói không?”
Nhiếp Trọng Chi giờ phút này dù bận tay vẫn ung dung nhìn cô, chậm rãi nở nụ cười: “Tôi muốn gọi điện thoại cho Diệp Anh Chương thì liên quan gì tới em? Hơn nữa, em dựa vào cái gì mà không cho tôi gọi? Em cũng không phải là gì của tôi. Em muốn quản thì đi quản Diệp đại ca của em, bảo hắn đừng nhận điện thoại của tôi mới đúng. Nhưng e là em vừa nói ra, Diệp đại ca của em sẽ hỏi đầu đuôi ngọn ngành… Cho nên, tôi ta cá là em sẽ không!”
Hắn đã chắc rằng sẽ ăn cô! Tưởng Chính Tuyền hận nghiến răng nghiến lợi: “Nhiếp Trọng Chi, rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Nhiếp Trọ