Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.
ng Chi đáp lại cô bằng một nụ cười bâng quơ như không: “Tôi muốn thế nào sao? Tôi chỉ muốn gọi cho Diệp Anh Chương để tấn gẫu mấy câu về chuyện đêm đó thôi.” Tưởng Chính Tuyền sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên: “Không được gọi, nếu anh dám gọi, tôi, tôi….” Tưởng Chính Tuyền ngập ngừng, muốn nói ra một câu nào đó uy hiếp, nhưng nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra lấy cớ gì để có thể uy hiếp lại Nhiếp Trọng Chi.
Nhiếp Trọng Chi nhẹ nhàng hỏi: “Em nói xem, nếu tôi gọi em sẽ như thế nào?” Tưởng Chính Tuyền hết cách, oán hận nói: “Nếu anh dám gọi đi, từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ để ý đến anh nữa.” Nghe vậy, Nhiếp Trọng Chi chợt lộ ra vẻ không biết nên khóc hay cười. Nhưng mấy giây sau, hắn thu lại tất cả biểu tình trên mặt, tựa như đang tự giễu mà nói: “Dù sao thì bây giờ em cũng không để ý tới tôi. Dù tôi có gọi hay không đi chăng nữa thì kết quả cũng chẳng khác là mấy.”
Tưởng Chính Tuyền giống như bị dồn vào đường cùng, nhắm mắt lại, cực kì miễn cưỡng trả lời hắn: “Đưa thẻ từ cho tôi, tôi đi. Tôi sẽ đến nhà mới của anh, như vậy được rồi chứ?” Nhiếp Trọng Chi nhìn chằm chằm cô, bỗng nhiên cười rộ lên: “Tuyền Tuyền, trên thế giới này đều không phải em muốn thế nào là được thế đó. Tôi bây giờ chỉ muốn gọi cuộc điện thoại này thôi, nghe giọng Diệp đại ca của em thế nào.” Nói xong, Nhiếp Trọng Chi liền ấn phím gọi đi.
Hắn đúng là một tên ác ma! Tưởng Chính Tuyền trơ mắt nhìn điện thoại trong tay Nhiếp Trọng Chi vừa được gọi đi. Trong điện thoại truyền đến tiếng đổ chuông, mỗi một tiếng vang lên tựa như một sợi dây thừng, từng chút một siết chạt cổ của cô, khiến cô hít thở càng lúc càng khó khăn, càng lúc càng không thở được. Hai tay cô vịn tay Nhiếp Trọng Chi xuống, điên cuồng giật lấy điện thoại. Nhưng trong lúc cô đang muốn giành về, điện thoại được nối máy, thanh âm quen thuộc của Diệp Anh Chương xuyên qua tai nghe chậm rãi truyền tới: “Alo, xin chào! Tôi là Diệp Anh Chương, xin hỏi anh là ai?”
Động tác của Tưởng Chính Tuyền lập tức hóa đá. Nhiếp Trọng Chi ung dung là liếc mắt nhìn sang Tưởng Chính Tuyền một cái, chậm rãi đưa điện thoại chuyển qua bên tai. Toàn thân Tưởng Chính Tuyền run run như muốn co giật, trong đầu đã không còn năng lực tự hỏi, ý niệm duy nhất còn tồn tại là không thể để cho Nhiếp Trọng Chi nói một câu nào, chết cũng không thể để hắn ta nói. Vì thế, Tưởng Chính Tuyền liều lĩnh dùng miệng mình ngăn miệng Nhiếp Trọng Chi lại. Chỉ cần hắn không mở miệng, giờ phút này bắt cô làm gì cũng được.
Cánh môi của cô trơn mềm như nước, cho dù vừa liếm vừa mút chẳng chút kĩ xảo nhưng vẫn ngọt đến không ngờ. Nhiếp Trọng Chi bất giác đón nhận nụ hôn của cô, miệng hắn khẽ nhếch lên, cái lưỡi mềm mại đinh hương của cô liền trượt vào, quấn quýt dây dưa cùng một chỗ với hắn.
Nhiếp Trọng Chi chưa từng để tâm như vậy khi hôn một người, hết sức trằn trọc, hết sức triền miên, hết sức ôn nhu, hết sức dài lâu. Hắn không biết chính mình đã hôn bao lâu, cũng không biết ở đầu bên kia điện thoại Diệp Anh Chương đã cúp máy khi nào, càng không biết di động trong tay mình từ lúc nào đã bị rơi xuống. Hắn chỉ biết là làm cho nụ hôn của hai người càng thêm sâu, thêm ngọt ngào, dịu dàng mà tinh tế. Đến khi cả hai như sắp không còn không khí để thở, hắn mới buông lỏng ra một chút, sau đó lại hôn một lần nữa, lại một lần nữa…
Nếu có thể, hãy để nụ hôn này mãi như vậy đi… Kéo dài đằng đẵng, sông cạn đá mòn!
Đến sau cùng, là hắn nhẹ nhàng buông cô ra, thần sắc Tưởng Chính Tuyền ngây ngẩn, ý thức mê mang. Nhiếp Trọng Chi thương tiếc hạ xuống trán cô mấy cái hôn thật khẽ. Trong lúc nhất thời, cả hai người đều giống như bị chìm đắm trong bầu không gian kiều diễm mê huyễn.
Tiếng chuông điện thoại vang lên lần nữa phá tan sự im lặng giữa hai người, Tưởng Chính Tuyền như bừng tỉnh khỏi mộng, trong nháy mắt đó, phản ứng đầu tiên của cô là một phen đẩy mạnh Nhiếp Trọng Chi ra.
Tâm Nhiếp Trọng Chi chợt lạnh lẽo, tia ngọt ngào phảng phất trong ngực trong tích tắc biến mất không còn dấu vết. Hắn chậm rãi buông tay ra, cúi người xuống nhặt di động đang nằm trên mặt đất lên. Trên màn hình lập lòa nhấp nháy, hiện lên dãy số mà hắn vừa gọi khi nãy.
Sắc mặt Nhiếp Trọng Chi trầm xuống, giọng chầm chậm: “Của Diệp Anh Chương.” Tiếng nói vừa dứt, liền nhìn thấy cả thân mình Tưởng Chính Tuyền đột nhiên như bị chấn động, cô nâng mắt nhìn hắn, đáy mắt không dấu được vẻ kinh hoàng sợ hãi.
Nhiếp Trọng Chi lại hỏi một câu: “Lần này nghe hay là không nghe?” Tưởng Chính Tuyền chợt tiến lên, giật lấy di động, lập tức ấn phím tắt máy. Nhiếp Trọng Chi vẫn trầm mặc không lên tiếng, im lặng theo dõi động tác của cô.
Tưởng Chính Tuyền lui lại cách xa hắn, hồi lâu sau mới mở miệng nói: “Nếu anh đem chuyện này nói ra ngoài, hoặc là nói cho Diệp đại ca, cùng lắm là cá chết lưới rách.” Gương mặt của cô vẫn xinh đẹp phớt hồng như trước, giống như lúc mới vừa đây cô cùng hắn đắm chìm trong nụ hôn, nhưng ngữ khí lại vô cùng lạnh lẽo mệt mỏi: “Nhiếp Trọng Chi, anh là một thương nhân, anh tuyệt đối sẽ không làm mấy chuyện phí sức