Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341764
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1764 lượt.
Tưởng Chính Tuyền chính là tay vịn sô pha, thấy hắn tới gần như thế, cô không còn đường để lui, cũng không thể tránh né đi đâu được. Cô lại chịu không nổi những lời này của Nhiếp Trọng Chi, bỗng nhiên quay đầu lại, đôi mắt đen tuyền trừng hắn, lại không thể nghĩ ra được lời nào để đáp trả, gương mặt nóng bừng, sợ run hồi lâu, cuối cùng cô không chút khách khí đẩy hắn ra rồi đứng dậy: “Ai cần anh lo, tránh ra, tôi muốn về nhà.”
Nhiếp Trọng Chi phản ứng cực nhanh, trở tay chụp lấy liền túm được tay cô. Hắn tập võ đã đến đai đen cửu đoạn, dù hắn đùa giỡn kiểu gì thì người chết cũng là mình. Tưởng Chính Tuyền tuy rằng biết rõ điều này, nhưng lúc này cô đang cực kì buồn bực, tâm trì đâu để nghĩ đến mấy chuyện đó. Vì thế hung hăng đá hắn: “Anh tránh ra cho tôi, đừng chạm vào tôi, mau buông ra.”
Nhiếp Trọng Chi thấy cô phản ứng như vậy lại không hề tức giận, trong đầu ngược lại thấy thoải mái mà bật cười: “Em đá tôi, em tức giận với tôi, chứng tỏ hắn chưa từng hôn em như tôi đã hôn em đúng không?”
Tuy rằng đang tức tối, Tưởng Chính Tuyền vẫn biết Nhiếp Trọng Chi đã nói đúng sự thật. Diệp Anh Chương quả thật chưa bao giờ hôn cô như vậy. Nụ hôn của Diệp đại ca từ trước đến giờ vẫn là dịu dàng chạm nhẹ, tựa như cánh bướm đậu trên khóm hoa, vô cùng dè dặt. Làm sao có thể giống Nhiếp Trọng Chi, mỗi lần hắn hôn cô đều như muốn ăn luôn cô vào bụng.
Tưởng Chính Tuyền đối với Nhiếp Trọng Chi quả thật không thể nào chịu đựng được nữa, đành phải oán hận quay mặt đi, không nói lời nào.
Tưởng Chính Tuyền đáp lại hắn bằng hành động như vậy, Nhiếp Trọng Chi như không để vào mắt mà bật cười, ghé sát mặt cô thêm một chút. Tưởng Chính Tuyền nghiêng đầu tránh hắn, căm ghét đến nghiến răng nghiến lợi: “Nhiếp Trọng Chi, buông tôi ra. Anh muốn thế nào? Hôm nay chúng ta nói cho rõ ràng luôn đi.”
Ngón tay thon dài của Nhiếp Trọng Chi nhẹ nhàng lướt qua gò má của cô, môi hắn dần dần để sát vào, giọng nói mơ hồ, cố tình để nó đầy vẻ ám muội: “Tuyền Tuyền, em là một cô gái thông minh, em biết tôi muốn gì đúng không?”
Nhiếp Trọng Chi cũng không biết hắn làm sao lại như vậy? Từ sau khi hai người phát sinh quan hệ, lúc ban đầu hắn còn cảm thấy cực kỳ áy náy, hận không thể đánh cho mình một trận, sao hắn có thể nhúng chàm cô gái nhỏ này. Hắn thậm chí còn cảm thấy không còn mặt mũi nào mà gặp mặt Tưởng Chính Nam. Nhưng theo thời gian trôi qua, hắn lại phát hiện bản thân mình càng ngày càng kì lạ. Trong những lúc lơ đãng hắn thường nhớ tới cô bé Tuyền Tuyền này, nhớ tới hết thảy của cô, loại nhớ nhung này hắn không thể nào ngừng lại được.
Ban đầu vốn dĩ hắn vẫn có thể kiềm chế được, nhưng vài lần vô tình nhìn thấy hình ảnh Tưởng Chính Tuyền và Diệp Anh Chương ở bên nhau, mỗi khi nhìn thấy, trong đầu tựa như có ngàn vạn con kiến cắn thực khó chịu, càng xem càng chướng mắt, càng nhìn càng nổi giận.
Hắn cảm thấy mình sắp phát điên. Hắn sao có thể nhớ nhung đến cô gái này đây? Vì thế, hắn dùng một số phương pháp, tỷ như đi đánh võ, tỷ như tìm người cùng tụ họp party, tìm người cùng đi nghỉ phép. Miễn là hắn muốn chơi, thì chuyện làm hắn vui không bao giờ thiếu.
Không được, như thế nào cũng không được! Hắn đã dùng rất nhiều, rất nhiều cách. Chỉ một thoáng là hắn đã quên, nhưng ngay sau đó lại nhớ tới cô một cách điên cuồng.
Hắn không thể nào quên được!
Rất nhiều chuyện một khi đã vượt qua giới hạn thì sẽ không thể nào quay lại như trước kia nữa. Quả nhiên là như thế!
Hắn rốt cuộc đã không còn quay về như ngày xưa!
Cô gái nhỏ nhắn tựa như búp bê này, cô công chúa nhỏ này, rõ ràng hắn đã chứng kiến cô lớn lên từng chút một. Nhưng công chúa nhỏ vừa mới trưởng thành đã muốn gả cho người khác.
Không, không được, đây là chuyện không thể! Mỗi khi nghĩ tới hắn đều cảm giác lồng ngực phải đau đớn, hít thở không thông!
Nhiếp Trọng Chi cũng biết ý nghĩ của mình điên rồi. Nhưng hắn lại không thể điều khiển được, hắn vẫn muốn điên cuồng hơn nữa.
Chẳng lẽ hắn… Một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên. Đừng dưới ánh sáng mặt trời rực rỡ, Tưởng Chính Tuyền đột nhiên cảm thấy toàn thân ớn lạnh: “Anh muốn gì?” Tầm mắt Nhiếp Trọng Chi khóa chặt trên người cô, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Tuyền Tuyền, là em chọc đến tôi trước. Em quên rồi sao? Là em đến quán rượu của tôi, là em uống rượu của tôi, sau đó lại quấn lấy tôi… Giữa chúng ta vĩnh viễn không còn trong sáng được nữa.”
Đây là sự thật. Tưởng Chính Tuyền không còn cách nào phản bác.
Từ đó về sau, Tưởng Chính Tuyền cảm giác cô giống như một cánh bướm chẳng may lọt vào lưới của Nhiếp Trọng Chi, mặc cho cô cố gắng vùng vẫy giãy dụa, cô vẫn không thể nào thoát khỏi được hắn.
Thân thể Tưởng Chính Nam đã bình phục hoàn toàn, thời gian trôi qua đến mùa hè năm thứ hai, hai chân gần như đã bước đi như người bình thường, nhưng vẫn còn phải uống một số loại thuốc và phối hợp trị liệu định kỳ.
Nhiếp Trọng Chi cũng có rất nhiều công lao, dường như mỗi ngày hắn đều tới nhà họ Tưởng, chẳng quản phiền hà hay bận bịu mà cùng Tưởng Chính Nam tới bệnh viện kiểm tra, cùng hắn nói chu