Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.

Tuyền, con ngồi máy bay lâu như vậy chắc mệt rồi, về phòng nghỉ ngơi một chút đi. Ngày mai mẹ sẽ kể tường tận cho con nghe.”
Tưởng Chính Tuyền nắm chặt lấy tay mẹ, ánh mắt kiên định: “Không, mẹ, con muốn được biết ngay bây giờ, con cũng là một thành viên trong gia đình mình, chuyện trong nhà, cho dù con không giúp được gì nhưng con muốn được chia sẻ cùng. Mẹ, con đã trưởng thành rồi, không còn là đứa trẻ không hiểu chuyện nữa. Mẹ, sau này mỗi một ngày, nếu vui vẻ con sẽ vui cùng mẹ, nếu buồn phiền con sẽ gánh vác thay mẹ, được không?”
Lục Ca Khanh vốn chỉ muốn lẳng lặng nhìn con gái, nhưng khi nghe được những lời đó của con, trong lòng bỗng dưng cảm thấy mềm đi muốn tan chảy, nước mắt bất giác rơi xuống từ lúc nào.
Đến tận giờ phút này, rốt cục bà cũng biết được con gái đã không còn là đứa nhỏ mà bốn năm trước bà nâng niu trong lòng bàn tay nữa. Mấy năm qua, cuộc sống bên ngoài đã khiến con bé trưởng thành, thuần thục hơn.
Đây xem như là một chuyện tốt, nhưng cũng là một chuyện không tốt chút nào.
Nếu có thể, mỗi một người làm mẹ trên đời này, đều hy vọng con gái mình có thể sống một cách đơn thuần nhất. Được như vậy thì cả đời của con sẽ suôn sẻ không lo nghĩ.
Nhưng cuộc đời của các con, nếu số mệnh đã định sẵn chúng phải trải qua thì phải để chúng tự mình lo lấy. Cười hay khóc, yêu hay hận, ai cũng không thể thay đổi được.
Con gái bà đã thật sự trưởng thành rồi, đã biết đứng ra bảo hộ cho bà, vì bà chắn gió che mưa.
Tưởng Chính Tuyền từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ nhìn thấy mẹ rơi lệ trước mặt mình, huống chi là khóc thành thế này, trong lòng cô cả kinh, vội dỗ dành: “Mẹ, sao mẹ lại khóc?” Lục Ca Khanh gạt nước mắt mỉm cười, hiền từ vuốt tóc của con: “Bé ngốc, đây là mẹ đang vui vẻ. Con yên tâm, ba con không có chuyện gì.”
Tưởng Chính Tuyền biết mẹ Lục Ca Khanh đang trấn an cô, nếu thực sự đơn giản như vậy, mẹ đã không lo nghĩ đến sinh bệnh trong người. Nếu mẹ đã không muốn cô phải lo lắng, vậy thì cô sẽ làm như “không lo lắng” là được rồi. Khóe miệng Tưởng Chính Tuyền cong lên cười cười: “Vậy là tốt rồi, ba ba không có chuyện gì là tốt rồi. Con cũng an tâm.”
Lục Ca Khanh dừng một chút, thần sắc lại ảm đạm nhắc tới chuyện của Tưởng Chính Nam: “Về phần chuyện anh trai con ly hôn, có lẽ con cũng đã biết. Tiền gia sợ bị gia đình chúng ta làm liên lụy, cho nên vừa nghe ba con bị đưa đi điều tra, bọn họ liền vội vàng đề nghị ly hôn. Chuyện còn đang rối ren họ tuyên bố rằng hai người kết hôn nhưng tính cách không hợp, rồi là ở riêng đã lâu. Mặc dù đó cũng không phải bịa đặt gì, nhưng dù sao cũng là lòng người nguội lạnh… Cái gọi là hoạn nạn gặp chân tình, đó cũng đủ thấy Tiền gia bọn họ là người chỉ có thể cùng hưởng phú quý nhưng không thể cùng chung hoạn nạn. Chuyện đã như vậy, mà anh trai con…Anh trai con một chút ý nghĩ vãn hồi cũng không có, cho nên mẹ cảm thấy hai đứa nó ly hôn cũng không phải chuyện xấu gì!”
Lục Ca Khanh nói tới đây, không khỏi thở dài: “Tuyền Tuyền, người ta nói đây là “Cân hồng đính bạch, nhất trầm bách thải!”, xã hội chính là như thế.”
*Có thể hiểu nôm na là: Một người khi có quyền thế, khi ở trên đỉnh cao, thì người ta nịnh nọt. Còn khi mất hết quyền lực thì lập tức trở mặt, thậm chí đối địch với mình.
Tưởng Chính Tuyền nhớ lại trước kia Tiền Hội Thi đối với cô luôn hòa nhã ân cần, nhất thời không khỏi cảm khái, trầm mặc một lúc lâu, cô khẽ hỏi mẹ: “Vậy ý anh trai thế nào ạ?” Lục Ca Khanh đáp: “Mẹ cũng từng hỏi anh trai con, nó chỉ nói một câu – nên thế nào thì thế ấy, bảo mẹ không cần bận tâm, chỉ cần an tâm dưỡng bệnh, chuyện trong nhà cứ để nó lo. Mẹ nhìn anh con như vậy, cuộc hôn nhân này có lẽ đã quyết rồi.”
Tưởng Chính Tuyền trấn an mẹ, nói: “Anh trai mấy năm qua có sang thăm con rất nhiều lần. Nhưng mỗi lần gặp anh ấy, con đều cảm thấy cuộc sống của anh ấy dường như không vui vẻ gì. Mẹ, mẹ là người từng trải, mẹ cũng biết hôn nhân giống như một đôi giày, chật hay không chật, chỉ người trong cuộc mới biết được. Mẹ cũng đừng lo nghĩ quá, để anh trai tự mình quyết định đi.”
Tưởng Chính Tuyền từng được nhìn thấy lúc anh trai thật sự vui vẻ hạnh phúc. Đó là khi anh ở cùng Hứa Liên Trăn, trong ánh mắt anh luôn tràn ngập vẻ yêu chiều sủng nịch, trong lúc lơ đãng luôn dõi theo Hứa Liên Trăn không dời. Bình thường anh sẽ vì mỗi một động tác của cô ấy mà khóe miệng bất giác nhếch lên, tinh quang trong mắt lóe lên, chân mày khóe mắt đầy vẻ vui sướng thỏa mãn, trông giống như một đứa trẻ vừa nhận được kẹo.
Như thế, có lẽ là yêu! Người mà anh trai cô yêu chính là Hứa Liên Trăn!
Suốt thời gian một mình cô đơn ở New York, Tưởng Chính Tuyền vẫn luôn nhớ tới Hứa Liên Trăn. Giữa cô và Liên Trăn, là một mối quan hệ phức tạp cỡ nào, so với phim truyền hình tám giờ tối còn cẩu huyết hơn. Nhưng chuyện cẩu huyết như vậy rõ ràng đã xảy ra ngay trên người cô.
Kết cục cuối cùng đó là không có kết cục gì, Hứa Liên Trăn rời khỏi anh trai cô, rời khỏi Lạc Hải, từ đó về sau không còn ai biết đến hành tung của cô ấy nữa. Còn Tưởng Chính Tuyền cô một mình l