XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341833

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1833 lượt.

trọ của mình, hắn ôm đầu ngồi xuống giữa đống hỗn độn trên sàn nhà.
Ha ha ha, thật tốt, mục đích của hắn rốt cục cũng đạt được.
Nằm trong căn phòng lạnh lẽo ở bệnh viện kia, lần đầu tiên hắn thật sự biết mùi vị hận một người là như thế nào, hắn thề, đời này hắn sẽ dùng hết tất cả biện pháp có thể để quên cô đi. Hắn nhất định sẽ làm được!
Cho dù đặt ra một lời thề như vậy, hắn vẫn nhớ tới cô không ngừng, nhớ tới đứa nhỏ không có duyên kia, hắn bắt đầu học dùng đủ thứ cách để làm tê liệt chính mình, như vậy sẽ không phải nghĩ đến cũng không phải đau nữa.
Dần dần, dần dần, hắn đã học xong để không còn nhớ tới nữa.
Khi nãy lúc mới vừa tỉnh lại, trong nháy mắt hắn nhìn thấy cô kia, hắn nghĩ rằng mình đang nằm mơ.
Vì thế, hắn chán nản nhắm mắt nằm xuống. Nhưng tiếng chân giẫm lên vỏ lon bia lại truyền đến một lần nữa, làm hắn thanh tỉnh hẳn, trong phòng chắc chắn có người vào.
Thật là Tưởng Chính Tuyền! Người mà luôn xuất hiện trong giấc mơ của hắn, người mà hắn vừa hận lại vừa nhớ nhung.
Một khắc đó vui mừng như cơn sóng thần, ào ạt xô về phía hắn. Nhưng vừa vui mừng được một giây, hắn liền ý thức được bộ dạng của mình lúc này người không ra người, quỷ không ra quỷ, căn bản không thể đi gặp người khác, chứ đừng nói là gặp cô. Không, hắn không muốn để cô nhìn thấy bộ dạng này. Bất kể là người nào nhìn cũng được, duy chỉ có cô là không thể.
Hiện tại hắn rốt cục cũng như ý nguyện mà ép được cô rời đi.
Bên trong một mảnh yên tĩnh, Nhiếp Trọng Chi bỗng nhiên ‘Ha ha ha’ cười phá lên, một dòng nóng hổi lặng lẽ chảy xuống dọc theo khóe mắt.
Nhiếp Trọng Chi cầm lấy chai rượu bên chân, đổ vào miệng uống từng ngụm ‘ực ực’. Say là tốt rồi, sau khi say, nơi trái tim này sẽ không còn đau từng hồi nữa.
Say là tốt rồi!
Say, sẽ quên đi tất cả.
Say là tốt rồi!






Nhiếp Trọng Chi tên khốn này!
Lẽ ra cô không nên đáng thương hắn. Hết thảy đều là cô tự làm tự chịu, sẹo vừa liền đã quên đau!
Hắn uống say đến chết cũng không liên quan tới cô! Từ nay về sau, cô không bao giờ quan tâm đến hắn sống hay chết nữa.
Không bao giờ quan tâm nữa!
Nhưng sau khi tái ngộ cô vì sao lại muốn để ý tới hắn? Không phải nhất thời mềm lòng, là bởi vì…. Là bởi vì đứa bé kia. Là vì trong lòng cô vẫn luôn tồn tại sự áy náy mà cô không dám nghĩ tới, không dám đối diện.
Nhiếp Trọng Chi cuối cùng nói xa xăm: “Tưởng, tôi không phải là cậu.”
Sau đó cả căn phòng chỉ còn lại sự tĩnh mịch.
Về sau lại có một lần, cô nhìn thấy Nhiếp Trọng Chi uống rượu, thấy hắn ôm chai rượu, uống hết ly này đến ly khác. Cô chỉ dám đứng xa xa nhìn, không biết đã xảy ra chuyện gì, không dám đến gần.
Anh trai Tưởng Chính Nam vỗ bả vai của cô, nhẹ nhàng mà nói một câu: “Cứ để cậu ta như vậy đi, hôm nay là ngày giỗ của mẹ cậu ta.”
Dưới ánh đèn nhạt, trên mặt hắn loang loáng vệt chất lỏng trong suốt. Có lẽ là rượu! Tưởng Chính Tuyền nghĩ như vậy. -_-
Sự thật thì, ai mà biết được một Nhiếp Trọng Chi giống như thần thoại trong mắt mọi người, đưa công ty của mình lên sàn giao dịch NASDAQ lại chính là một cô nhi. Sau khi học thành tài rồi về nước, số lần hắn tới Tưởng gia phải gấp N lần so với quay về Nhiếp gia.
Tất cả đám hỗn loạn năm đó sau khi kết thúc, Tưởng Chính Tuyền một mình phiêu bạt bên ngoài. Mỗi khi cô nhớ tới đứa nhỏ kia, nhớ tới Nhiếp Trọng Chi, trong lòng cô đều dâng lên một loại cảm giác không thể nói thành lời, không thể thoát ra được.
Thực ra cô nên hận Nhiếp Trọng Chi, nhưng có lẽ là bởi vì loại cảm giác áy náy này quấn lấy, cho nên tới tận lúc này, cô phát hiện rằng dường như cô không hận hắn.
Lần gặp lại sau này, cô ngoại trừ cảm thấy kinh hoàng ra, thì không còn tìm thấy một chút cảm giác hận hắn như trước kia nữa, thậm chí vẻ bộ dạng suy sụp chán chường không chịu nổi của hắn, hay khi hắn cố tình làm vẻ hung tợn, tất cả chỉ khiến cô cảm thấy đau lòng hơn.
Tưởng Chính Tuyền không biết chính mình bị làm sao, vì cái gì lại trở thành thế này?
Cô thật sự không biết chính mình muốn làm gì, vì sao lại đau lòng vì hắn.
Nghĩ lại những chuyện hắn đã gây ra cho mình, đáng lý ra cô lý nên hận hắn, chán ghét hắn mới phải.
Ngày hôm sau, Tưởng Chính Tuyền cả ngày tinh thần hoảng hốt, không thể làm được chuyện gì ra hồn. Trên đường ngồi taxi quay về khách sạn, chợt nhìn thấy tiệm cafe “Tình cũ”, cô ra hiệu cho tài xế dừng xe.
Bà chủ xinh đẹp của tiệm vẫn như vậy, mỉm cười dịu dàng nhẹ nhàng đứng lên đón khách, vừa thấy cô, hai mắt sáng ngời: “Hôm qua cô rời đi vội quá, ngay cả tiền thừa cũng không kịp trả lại cho cô.”
Tưởng Chính Tuyền mỉm cười: “Không có việc gì, chị cứ giữ lại đi.” Tưởng Chính Tuyền vẫn chọn vị trí ngồi gần cửa sổ như hôm qua, thả mình vùi sâu vào trong ghế sôpha mềm mại. Cô cần một nơi thật yên lặng, để suy nghĩ thật kỹ về chuyện vừa qua.
Bà chủ rất nhanh bưng cà phê đưa lên, đồng thời đem theo một phần bánh ngọt vị chuối: “Bánh ngọt này là món tôi mới làm chiều nay, cô là chuột bạch của tôi vậy, g