XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341836

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1836 lượt.

ập đoàn truyền thông Murdoch mua lại chỉ với năm trăm tám mươi triệu đô, nhưng phát triển được một vài năm liền bị Facebook vượt mặt.
Tưởng Chính Tuyền buông túi da, đi đến thùng rác ở góc nhà, cúi người ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng gom nhặt những vỏ lon bia bị hắn ném đầy trên mặt đất. Chẳng khác gì ăn trộm, vừa làm vừa quan sát động tĩnh của hắn.
Phòng bếp thật sự rất đơn sơ, chỉ quá hai cái tủ bát. Tưởng Chính Tuyền lần lượt mở cửa tủ ra, ngoại trừ chút mì ăn liền còn có một ít bánh bích quy thừa, ngay cả những gia vị nấu ăn cơ bản như dầu ăn, muối, xì dầu hay dấm chua cũng không có. Nghĩ lại, dù có mấy thứ đó cũng vô dụng, hắn chẳng lẽ lại vào bếp nấu ăn?!
Nếu còn cứ tiếp tục như thế này, thân thể hắn sẽ suy sụp. Hắn trước kia rất thích các loại rèn luyện tập thể hình, quyền anh hay Taekwondo không cái nào là không thích, thân hình tuy rằng không đến mức vạm vỡ, nhưng cơ bắp trên người đều rắn chắc như thép như đồng, mỗi lần đánh hắn cô chỉ cảm thấy tay mình tê rần… Tưởng Chính Tuyền bỗng dưng ngẩn ra, lấy lại tinh thần, cảm giác trên mặt nóng bừng, không hiểu sao đột nhiên lại nghĩ đến mấy chuyện đó.
Bất thình lình lúc này, trong căn phòng im lặng đột ngột vang lên tiếng chuông di động thật quen thuộc. Thảm rồi, quên tắt điện thoại. Tưởng Chính Tuyền cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Tiếng nữ giới lanh lảnh cất cao như vậy, đến thần ngủ cũng bị đánh thức, huống chi là người.
Tưởng Chính Tuyền gấp gáp chạy nhanh ra phòng khách, muốn lấy di động trong túi xách ra để tắt tiếng chuông.






Bất thình lình lúc này, trong căn phòng im lặng đột ngột vang lên tiếng chuông di động thật quen thuộc. Thảm rồi, quên tắt điện thoại. Tưởng Chính Tuyền cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Tiếng nữ giới lanh lảnh cất cao như vậy, đến thần ngủ cũng bị đánh thức, huống chi là người.
Tưởng Chính Tuyền gấp gáp chạy nhanh ra phòng khách, muốn lấy di động trong túi xách ra để tắt tiếng chuông.
Nhưng hành động của cô vẫn chậm một bước. Nhiếp Trọng Chi từ trên sô pha ngồi bật dậy, có lẽ là vì nghe được động tĩnh của cô, hắn chậm rãi quay đầu. Hai người cùng lúc bốn mắt nhìn nhau.
Trong khoảnh khắc đó, một cây kim rơi có lẽ cũng nghe được tiếng động, chỉ có tiếng chuông di động vẫn vang lên không ngừng. Mấy giây sau, tiếng chuông im bặt. Không gian trong phòng lại tĩnh lặng như tờ.
Nhiếp Trọng Chi không hề nhúc nhích mà vẫn nhìn cô ngay từ giây phút đầu tiên, trong mắt dường như có sóng gợn nhấp nhô, tựa như có thứ gì đó muốn trào ra. Nhưng chỉ vài giây sau, hắn giống như nhớ tới cái gì, sắc mặt lập tức trở nên nặng nề.
Nhìn ngoài cửa phòng không một bóng người, trong phòng chỉ còn lại một mình Nhiếp Trọng Chi, một mình hắn lẳng lặng rơi lệ đầy mặt.
Không, hắn không phải nhớ cô!
Hắn chỉ là quá cô đơn lẻ loi mà nhớ tới đứa nhỏ kia.
Nhiếp Trọng Chi lại một lần nữa nói với chính mình như vậy!
Sau khi trở lại khách sạn, Tưởng Chính Tuyền ép mình phải bận rộn luôn tay, tắm gội sấy tóc xong lại bắt đầu sửa soạn hành lý. Bởi vì chỉ đi công tác một tuần lễ, cho nên quần áo của cô cũng không nhiều, hơn nữa mấy năm sống ở Mĩ đã rèn luyện cho cô cuộc sống tự lập, nếu không sẽ vẫn là cô gái mười ngón tay chẳng bao giờ đụng tới việc nhà, cái gì cũng không biết làm như mấy năm trước. Vì thế, tay làm thuần thục chưa đến mấy phút liền thu dọn xong xuôi.
Nhưng vẫn còn mất ngủ, mất ngủ mà không hiểu được vì đâu.
Đứng cạnh cửa sổ nhìn vọng ra bên ngoài, bóng đêm thâm trầm mông lung, đèn đường mờ mờ ảo ảo ẩn trong đám sương mù. Tưởng Chính Tuyền oán hận nghĩ: mặc kệ Nhiếp Trọng Chi sau này thế nào, sống hay chết đều không liên quan gì tới cô, một chút quan hệ cũng không có!
Nhưng mà cho dù nghĩ như vậy, nỗi lòng cô vẫn phập phồng không yên, không cách nào buông xuống được.
Bởi vì hơn chín giờ sáng phải lên máy bay, hơn nữa thời tiết nơi đây sương mù dày đặc, Tưởng Chính Tuyền quyết định gọi xe đến sân bay chờ từ sớm, cũng đỡ phải ngồi một mình trong phòng lại suy nghĩ miên man.
Trước lúc lên xe Tưởng Chính Tuyền bất giác do dự một chút, ngoái đầu lại nhìn về phía tòa nhà Nhiếp Trọng Chi đang ở. Cả thành phố lúc này đắm chìm trong sương mù, tầm nhìn không đến hai trăm mét, cô chỉ nhìn thấy ánh đèn đường nhợt nhạt mơ hồ trong lớp sương dày.
Xe chạy trên đường chầm chậm như rùa bò. Tài xế thấy cô thỉnh thoảng lại nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, thần sắc thoạt nhìn có chút lo âu, liền mỉm cười trấn an: “Cô đừng lo lắng, chín giờ hai mươi phút máy bay mới cất cánh, bây giờ lại mới năm giờ. Từ nơi này đến sân bay bình thường chỉ cần mấy chục phút, cho dù hôm nay sương mù dày đặc thế này phải đi mất ba tiếng thì cô vẫn tới kịp. Vả lại, với thời tiết này, máy bay cũng không cất cánh được, cô tới sân bay rồi lại phải ngồi chờ. Cô cứ an tâm trăm phần trăm đi.”
Tưởng Chính Tuyền lễ phép mỉm cười đáp lại, trong lòng lại trĩu nặng, rối rắm không yên. Cô thừa biết mình tuyệt đối không phải vì lo trễ giờ bay. Cô chính là vì nghĩ tới Nh