Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Tân Nương

Yêu Thương Tân Nương

Tác giả: Kim Huyên

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/638 lượt.

ên giường cùng anh.”
Hắn mở to hai mắt trừng cô, cánh tay đặt ở bên hông nhấc lên đánh vào mông cô một cái.
“Sao lại đánh em?” Cô trợn mắt lên nhìn hắn.
” Bởi vì em nói sai.”
“Em có nói sai đâu.” Cô không phục.
“Em nghĩ anh là loại người tùy tiện lên giường cùng phụ nữ sao?” Hắn khó chịu trừng mắt.
” Ai biết?” Quan Tử Ngâm nhún vai nói, lập tức mông lại bị đánh cái nữa, làm cho cô nhịn không được mà kêu to lên tỏ vẻ kháng nghị: “Này!” Rồi dùng sức trừng hắn, muốn rời khỏi vòng tay hắn lại bị hắn ôm chặt lấy.
” Đời này anh chỉ yêu một người con gái, cũng chỉ gọi một người con gái là bảo bối, đó là em.” Hắn hôn lên mắt cô rồi vuốt ve tấm lưng non mềm của cô, dõng dạc nói ra một câu như thế.
Cô yên lặng nhìn hắn, hoài nghi rốt cuộc là hắn có biết mình đang nói gì không. Hắn lại nói yêu cô một lần nữa, lần này rốt cuộc là thật lòng hay vẫn là lời ngon tiếng ngọt? Thật sự là cô không rõ ràng cho lắm.
“Anh nói thật hay nói đùa?” Cô nhíu mày, quyết định tốt nhất là nên hỏi thẳng hắn, miễn cho bản thân phải đau đầu mà vẫn không nghĩ ra.
“Chuyện này sao có thể nói đùa.” Hoắc Duyên phản bác cô.
“Sao em biết được? Em cũng cảm thấy được chuyện cầu hôn không thể nói đùa mà hôm qua vẫn có người lấy nó ra để đùa giỡn đó thôi.” Cô nhắc nhở hắn mối hận trong lòng mình.
“Em vẫn để ý chuyện hôm qua sao?” Hắn mỉm cười hỏi cô.
Cô lạnh lùng hừ một tiếng làm hắn càng muốn cười to.
“Thật ra, hôm qua lúc anh đi gặp cha em, đã muốn cầu hôn nhưng lại nghĩ là cần phải hỏi ý em trước, cầu hôn em trước, dù sao thì chuyện kết hôn là của anh với em chứ không phải là cha em.” Hắn nghiêm túc nói.
Quan Tử Ngâm kinh ngạc nhìn hắn, có một cảm xúc không nói nên lời.
“Anh nói thật sao?” Cô nhìn chằm chằm hắn rồi hỏi.
Bỗng nhiên hắn khẽ thở dài, nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt cô rồi nói: “Bảo bối, đừng lặp lại câu hỏi đó, em chỉ cần trả lời anh một vấn đề là đủ rồi. Em nguyện ý gả cho anh chứ?”
Tim của nàng lại đập nhanh hơn bình thường.
“Anh nói thật chứ?” Cô hỏi.
“Trời ạ!” Hoắc Duyên nhịn không được rên rỉ một tiếng, rốt cục buông vũ khí đầu hàng, đứng đắn trả lời câu hỏi của cô.
“Đúng, anh nói thật.” Hắn nhìn cô chăm chú, vẻ mặt nghiêm túc, thanh âm chân thành mà thâm tình: “Anh muốn kết hôn với em là thật, nói yêu em là thật, gọi em là bảo bối cũng là thật. Hơn nữa, bây giờ anh rất thật lòng, chưa từng thật lòng đến thế cầu hôn với em. Xin hỏi Quan Tử Ngâm tiểu thư, em nguyện ý gả cho anh chứ?”
Cô như không thể hít thở nổi nữa, cả người như đang say mê lời nói của hắn.
Hắn nói thật, cực kỳ thật, rốt cục lúc này cô cũng đã có thể khẳng định. Bởi vì đang tựa vào ngực hắn nên cô có thể nghe rõ tiếng tim đập của hắn, ngay cả hô hấp cũng trở nên thật cẩn thận. Hắn đang rất khẩn trương, đang chờ câu trả lời của cô.
Cô cũng rất khẩn trương vì hắn khẩn trương mà khẩn trương.
“Em……….” Cô mở miệng, yết hầu lại đột nhiên như bị nghẹn, vì thế cô hắng giọng, nói lại: “Em nguyện ý.”
Nói xong, hai má không khỏi ửng hồng.
Trời ạ, sao lại xấu hổ, thẹn thùng như vậy?
“Anh rất khẩn trương.” Đột nhiên hắn nói.
Không ngờ hắn sẽ nói thế nên cô ngây ngốc trong giây lát rồi bật cười.
“Anh mà cũng biết cái gì gọi là khẩn trương sao?” Giọng cô có chút làm nũng đáng yêu.
” Đương nhiên.” Hắn hôn cô “Chuyện liên quan đến em luôn làm anh thấy khẩn trương.”
“Thật chứ?” Cô cảm thấy thú vị “Ví dụ cho em xem nào.”
” Tối hôm qua, em tức giận khiến anh rất khẩn trương.” Hắn nhìn cô nói.
“Sao em không nhìn được?” Cô nhướng mày, tựa tiếu phi tiếu trả lời.
“Anh khẩn trương ở trong lòng, đương nhiên là em không nhìn được.” Cái này không phải nói đùa.
“Đừng đùa nữa.” Cô nhịn không được nở nụ cười.
“Anh nói thật.” Hắn còn nghiêm trang cam đoan với cô, hại cô càng cười to.
Hắn làm cô vui vẻ cười đùa một chút sau đó mới cúi đầu ôn nhu hôn cô.
Nụ hôn này tràn ngập thương yêu và ngọt ngào, nhưng đang lúc hai người không một mảnh vải che thân nằm trên giường nên khó tránh nổi bùng dục hỏa.
Đến lúc cô thở dốc, mệt mỏi nghỉ ngơi mới đột nhiên phát hiện ra một vấn đề.
“Anh không dùng đồ bảo vệ.” Cô yếu ớt nói với hắn.
“Em không muốn sinh cho anh một đứa nhỏ sao?” Hắn lưu luyến hôn nhẹ cô rồi hỏi, thanh âm trầm thấp khàn khàn.
Tưởng tượng đến cảm giác kia, cô lại tràn ngập chờ mong: “Không phải.”
Câu trả lời của cô làm vật của hắn đang trong cơ thể cô lại cứng lên. Cô khó tin nhìn hắn, mà hắn lại còn nhìn cô cực kỳ nồng cháy.
“Anh………” Cô không biết phải nói gì. Dục vọng của người này không có giới hạn sao? Tối qua vừa thế, lúc nãy cũng vừa xong mà bây giờ đã…………
“Anh hy vọng bào thai đầu tiên là con gái.” Hắn nói, rồi lại ôn nhu di chuyển trong cơ thể cô lần thứ hai.
“Anh hy vọng ánh mắt nó giống em, cái mũi giống anh, gương mặt giống em, cá tính giống anh. Nó sẽ có một mái tóc dài giống em, cũng có làn da trắng nõn như thế………”
Động tác của hắn làm ý thức của cô mơ hồ dần, trong hoảng hốt, ngoại trừ cảm giác nóng rực mỗi lần hắn ra vào thì cô không nghe được gì