Tác giả: Kim Huyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134648
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/648 lượt.
cả.
Khoái cảm lên cao, cô gắt gao bám lấy hắn, rốt cục khẽ kêu lên khi đạt tới đỉnh cao nhưng hắn lại không dừng lại mà càng tiến vào cơ thể cô một cách mạnh mẽ, làm cho cô sợ hãi, suýt thì ngất đi.
Thân thể hắn run lên, cũng đã đến lúc hắn thỏa mãn mà phóng thích.
Sau khi triền miên, mệt mỏi làm cho bọn họ buồn ngủ, cô vùi mặt vào ngực hắn, cảm nhận mùi hương của hắn, bọn họ quấn lấy nhau không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Lúc này, ánh nắng đã chiếu khắp nơi.
Quan Tử Ngâm có chút ngượng ngùng, vì cô và Hoắc Duyên ngủ đến quá trưa, làm cho Kiều Di lo lắng bọn họ sáng không ăn trưa không ăn sẽ bị đói nên …………. chạy tới gõ cửa phòng nàng, to tiếng hỏi có cần mang cơm vào phòng cho ‘Hai vị’ không?
Xấu hổ?
Cô quá xấu hổ, mất hết thể diện.
Trời ơi đất hỡi, sao chuyện này lại có thể xảy ra với cô?
Có phải bây giờ toàn bộ mọi người đã biết chuyện tối hôm qua Hoắc Duyên ngủ ở trong phòng cô không? Mà bọn họ lại ngủ đến tận trưa, cả cơm trưa cũng không ăn. Còn về phần tại sao lại ngủ như vậy thì chỉ cần là người có chút trí tưởng tượng là có thể nghĩ ra……..
Ô ô, tại sao lại như thế?
Chuyện này sao lại xảy ra với cô?
Cô không bao giờ ……….. muốn ra khỏi phòng nữa, để cô đi chết đi.
” Ha ha………”
Cô đau lòng kêu rên khiến tên đầu sỏ gây nên ở bên cạnh nghe xong cười ha ha.
Cô tức giận đánh hắn một cái sau đó chạy vào trong phòng tắm tiếp tục khóc thét, thuận tiện rửa mặt chải đầu, nào ngờ lúc cô đi ra, trên bàn đã có đầy thức ăn, khiến cô khóc không ra nước mắt.
Vì những thứ này cho thấy đã có người vào phòng, cũng đã thấy đống quần áo lộn xộn kia, nên cho dù cô giả ngu làm như không xảy ra chuyện gì cũng sẽ không ai tin, ô ô……….
” Mau tới ăn đi.” Đầu sỏ gây nên tươi cười đầy mặt gọi cô.
Cô dùng sức trừng hắn. Cô giận đến no luôn rồi, làm sao mà nuốt trôi được.
“Mau lại đây ăn đi, ăn no rồi chúng ta ra ngoài một chút, đừng ở lại đây khiến cho người khác khó làm việc. Anh đã bảo Kiều Di buổi chiều mang đồ dùng của em đến phòng anh rồi.” Hoắc Duyên tuyên bố.
“Anh nói gì?” Quan Tử Ngâm trố mắt đứng nhìn, kêu lên.
” Hưng phấn như vậy sao?” Hắn bỡn cợt nhếch miệng cười với cô.
” Hưng phấn cái đầu anh!” Cô thật sự rất muốn đánh hắn: “Sao anh có thể nói thế? Anh nói vậy thì sau này làm sao em có thể đối mặt với mọi người đây?” Cô đứng tại chỗ dùng sức dậm chân, thật là mất mặt mà.
” Đối mặt như thế nào? Đương nhiên là dùng thân phận nữ chủ nhân đối mặt nha.” Hắn nói như lẽ đương nhiên.
“Anh đừng có nghĩ là đơn giản như thế.” Cô giận dữ trừng mắt nhìn hắn.
“Sự việc vốn đơn giản như thế.”
Hắn đi đến bên cạnh cô, cúi đầu hôn nhẹ cô một cái rồi kéo nàng ngồi xuống sô pha, nhưng hắn ngồi xuống trước rồi kéo cô ngồi lên đùi hắn.
” Kiều Di nói chúc mừng chúng ta.” Hắn gắp một miếng thịt bò hầm đưa đến bên miệng cô.
Mùi thức ăn làm bụng cô réo lên, tức giận cũng theo đó mà tan đi không ít.
” Chúc mừng cái gì?” Cô vừa há mồm hưởng thụ sự chăm sóc của hắn, vừa khó hiểu hỏi.
” Chúng ta đính hôn, cũng sắp kết hôn.” Hắn đáp, cũng ăn một miếng thịt bò.
” Chúng ta đính hôn lúc nào?” Cô trừng mắt nhìn hắn, nuốt miếng thịt bò xong rồi nghi hoặc hỏi.
” Buổi sáng. Em quên là đã nhận lời cầu hôn của anh sao? Với anh mà nói thì đó là đính hôn. Về phần kết hôn, vì tôn trọng trưởng bối, anh sẽ chời đến lúc cha em đến đây đồng ý rồi sẽ cử hành, em thấy thế nào?” Hắn nói xong lại gắp một miếng thịt bò cho cô: “Ăn nào.”
Cô há mồm nhận lấy, nuốt xong rồi mới nói tiếp.
“Em không có ý kiến.” Cô nói: “Nói đến chuyện cầu hôn với cha em, thì hôm qua anh đi tìm cha em làm gì?” Đột nhiên cô nhớ tới chuyện này.
” Đi giải quyết chuyện cha anh uy hiếp vấn đề tài chính với cha em.”
Cô trừng mắt nhìn: “Có ý gì?”
“Ba em bị uy hiếp vì phòng nghiên cứu của ông ấy cần một người tài trợ, nếu có một người khác tài trợ thì sẽ không còn vấn đề gì nữa.” Hắn vừa nói lại vừa đút cho cô ăn tiếp.
” Cho nên anh đã làm gì?” Cô tò mò hỏi.
“Em đoán xem.”
“Giới thiệu cho cha em một nhà tài trợ khác?”
“Không đúng nhưng cũng gần đúng rồi.”
Quan Tử Ngâm đảo mắt một vòng rồi đột nhiên từ từ trợn mắt lên: “Anh tự chạy đến làm nhà tài trợ cho cha em?”
“Chính xác. Em thật thông minh, bảo bối.” Hắn thưởng cho cô một cái hôn.
“Anh không cần làm như vậy.”Cô cảm động đến mức sắp nói không nên lời.
” Đương nhiên phải làm như vậy, nếu không thì sao có thể uy hiếp cha em gả em cho anh?” Hắn nghiêm trang nói rồi trợn mắt lại nhìn cô.
Cô sửng sốt, lập tức bật cười.
Cô biết hắn chỉ nói đùa vì dù không làm như thế thì cô cũng gả cho hắn, hắn không cần làm thế. Hắn làm thế thì chỉ có một lý do, là làm cho cô không cảm thấy áp lực hoặc bị uy hiếp, để cho cô có được quyền lựa chọn và quyền tự chủ một cách tuyệt đối.
Hắn biết cô muốn gì, lại còn lo lắng đến cảm nhận của cô, không muốn cô có cảm giác bị bắt buộc, người đàn ông này thật sự là ……….
“Cảm ơn anh.” cô chân thành nói.
“Vì anh đã uy hiếp em gả cho anh sao? Anh chưa bao giờ biết thì ra em muốn gả ch